Vẫn thích cái cảm giác ngồi trong phòng kiếng nhìn ra phía mưa rơi...
Muốn làm Gió...
để nỗi buồn nhẹ tênh cuốn bay đi đâu mất
gió long bong tự do bay nhảy ở khắp nơi
ngông cuồng ngạo mạn không ai cản nỗi
thích cái sự nhẹ nhàng nhưng làm người khác se se lạnh...
Muốn làm Mưa...
để cảm nhận được khi mưa rơi rớt mưa có vui không
biết người ta khóc khi nhìn mưa thì mưa có xót không?
mưa lạnh lẽo vô tình có vị mặn
nhưng vẫn có người mong chờ bước dưới mưa...
Muốn làm Nắng....
để được tìm kiếm sau một cơn mưa dai dẳng
sưởi ấm cây cỏ và mọi thứ xung quanh
nắng gắt gỏng khô khan nhưng ấm áp
cứ len lỏi dù ta cứ cố ý che đi...
... Vẫn thích cái cảm giác ngồi trong phòng kiếng nhìn ra phía mưa rơi, bình yên nhưng lạnh lẽo bao trùm... Mưa ngoài kia, ướt đầy phòng kính... không chạm được... nhưng sao lòng vẫn thấy ướt, vẫn thấy lạnh sâu trong tâm hồn...
...
... sợ cái cảm giác cô đơn lạnh lẽo khi nhìn mưa...
.......
Nhưng
vẫn thích mưa
...
dù mưa lạnh lẽo...
...
dù mưa hay làm mình suy nghĩ lung tung...
...
dù mưa vô tâm chỉ biết rơi mà không nghĩ đến cảm nhận của người khác
...
.... vẫn cứ thích....
...
vì mưa làm lòng mình nhẹ nhõm...
...
nhờ mưa cho nỗi đau thấm sâu vào trong đất...
...
không để ai thấy mình yếu đuối...
... thích mưa vì mưa mang quá nhiều kỉ niệm....
.. và, thích cả cái vị mặn khi vô tình nếm mưa...
@ Còn bài này tớ post vì đoạn
Cầm cơn mưa kí ức...
Ném vào mùa lãng quên...
Trong cơn mưa...
Mắt nhòe đi...
Vì mưa...
Hay vì nước mắt...
Không biết nữa...
của ConGáiXứHoa đó ^^. Vui nhìu nha, hì 