Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

"Ngàn vàng"

  • adminA

    Rồi một ngày nào đó người yêu cũ sẽ phù hộ cho bạn, bạn sẽ yêu được người không quan niệm cái ngàn vàng vô lý ấy. Mình thì chỉ sợ lừa dối tinh thần thôi chứ thể xác thì ko làm gì cả.

  • adminA

    Phật có dạy rằng Con người luôn khổ đau vì chìm ngập trong quan niệm do chính họ tự đặt ra để bám víu vào . Tại sao nó gây khổ đau mà ta cứ phải nghe theo nó ? Phải phản lại chứ ? Sao ta ko thực hành những điều dạy tốt đẹp đó mà cứ phải chìm ngập trong những quan niệm phong kiến hay phương Tây . Họ cũng như ta , tự gây khổ đau cho nhau và còn lâu lắm mới giải thoát và thấu hiểu cả thế giới trong lòng bàn tay như Đức Phật

  • adminA

    mình thiết nghĩ thật may cho bạn khi nói điều đó trước khi cưới và biết rõ được bản chất của người đàn ông đó, thà đau một lần rồi thôi, để không phải sống trong dằn vặt và đau khổ, tình đầu thật là thiêng liêng và đẹp. Hi vọng sẽ có mối tình khác đẹp đến với bạn như tình đầu

  • adminA

    Chuyện này đã post lâu rồi, tôi cũng không phải phụ nữ để có thể thấu hiểu bạn, nhưng thiết nghĩ sự thẳng thắn là một trong những yếu tố quan trọng để tình yêu trở nên bền vững. Hãy thành thật với tình yêu của mình, và một khi người ấy chính là một nửa đích thực, anh ấy sẽ cảm thông, sẻ chia cũng như dũng cảm đối diện với chuyện này. Chúc hai bạn có đủ tin yêu để cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Chúc may mắn!

  • adminA

    Thật là một câu chuyện oái ăm.
    Tôi nhớ đã một nghe câu chuyện khác như vầy.Có một đôi tình nhân yêu nhau,một tình yêu thật nồng nàn và ấm áp,cô gái cũng đã dâng hiến trao trọn cho người yêu của mình.Rồi một dịch bệnh đau mắt khiến cả một thành phố đều bị,anh ấy mang thuốc về cho cô nàng nhỏ mắt vì mắt cô cũng đang bị đau.Một tuần sau thì mắt cô không còn nhìn thấy nữa,cô bị mù.Và cũng từ đó anh cũng lặng lẽ bỏ cô ra đi.Cô cũng biết mình đã có giọt máu của anh ấy.Cô uất hận đến cùng cực "Tại sao anh bỏ tôi đi mà không có một lời chia tay???" Đã nhiều lần cô có ý định vứt bỏ đi giọt máu của anh,nhưng rồi bản năng làm mẹ đã không cho cô làm điều đó.Cô bỏ gia đình ra đi đến một nơi vô định.Càng ngày bụng càng lớn,lại không có đồng nào trong túi.Định mệnh đưa đẩy cô nương nhờ ở một bến xe lớn trong vùng.Chính những người tốt ở đây đã cưu mang cô,cô nghĩ"Tại sao người có học cao như anh lại ruồng bỏ cô,trong khi những người mà xã hội xem làm dưới đáy xã hội lại giúp cô trong tình cảnh này mà không hề có một tư tưởng vụ lợi nào cả???"...Rồi con gái của cô cũng hạ sinh,cô làm tất cả để con gái cô được đi học....30 năm sau,khi con gái cô đã trưởng thành,cô quyết định quy y nơi cửa Phật với mong muốn dứt bỏ nỗi uất hận trước kia và phiền muộn ở đời.Khi gặp sư thầy hỏi vì sao cô quy y,với chừng đó năm,bao nhiêu nỗi niềm lại trỗi dậy,cô nghẹn ngào bật khóc kể lại với sư thầy,nhưng vì quá xúc động cô đã ngất đi.Khi đó chùa cũng có một đoàn phật tử đến thăm viếng và cũng vốn quen biết với sư thầy.Người đàn ông phật tử đứng nói chuyện với sư thầy trong chốc lát rồi vội vã ra đi.Khi cô thức giấc,cô hỏi thầy người đàn ông sư thầy vừa nói chuyện đâu rồi? Vì trong khi ngất,cô vẫn còn nhận ra giọng nói quen thuộc của người đàn ông 30 năm trước của cô.Thật là oái ăm,tại sao chuyện 30 năm rồi sao không chịu ngủ yên,lại thức giấc trong chính cửa thiền??? Cô đã khóc suốt một tiếng đồng hồ trong nỗi nghẹn ngào,uất ức của 30 năm quay về chỉ trong 1 khoảnh khắc.Có lẽ nếu không đủ sức con người đó có thể hoá điên...để rồi khi sư thầy hỏi "nếu thầy thu xếp cho con gặp lại người đàn ông đó,con sẽ làm gì?" Những tưởng cô gái sẽ làm những chuyện khủng khiếp lắm,nhưng không,yên lặng thật lâu,cô thốt lên rằng "Con sẽ hỏi người đó :anh có còn..yêu em nữa không?" ....
    Câu chuyện kết thúc ở đó để cho mọi người thấy rằng dù điều gì có xảy ra thì chính tình yêu,tình yêu đã biến đổi con người và vạn vật như thế nào! Câu chuyện của Jasmin,về người phụ nữ ấy,theo tôi cô ấy đã làm đúng,không có gì phải hối tiếc khi điều mình đã làm với người yêu cũ,lẽ ra càng nên trọng,đó là một câu chuyện tình đáng xúc động.Và với người yêu mới - kẻ suýt làm chồng của cô,cô cũng chẳng cần phải hối tiếc,đó là loại người không đáng để cô phải hối tiếc,cũng rất may mắn khi chưa đám cưới,vì nếu đã đám cưới rồi thì chắc chắn cuộc sống của cô ấy sẽ biến thành địa ngục...Rồi sau này sẽ có một người đàn ông đủ rộng lượng và trân trọng cô,sẽ mang hạnh phúc đúng nghĩa đến với cô.Ở đời nhân quả công bằng,khi mình làm điều gì đó đúng đắn thì đừng lo lắng! Tôi là đàn ông nhưng có thể thấu hiểu được nỗi niềm của cô.Thân mến!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB