Khi lấy chàng. Tập 24-25
Tập 24: Vì sao anh lấy em?
Khi mới được chàng yêu, mình đã hỏi:
- Vì sao anh yêu em?
- Anh cũng chẳng biết.
- Chẳng biết thì lao tâm khổ tứ mà làm gì? Sống không có mục đích à?
- Anh cũng không biết.
Lúc tán tỉnh nhau, ai chẳng đẹp. Mọi ấn tượng trong lòng, đều có gắn đá kim cương hết cả. Đến luôn câu hỏi thách thức, chàng cũng chỉ gãi đầu gãi tai. Chàng nhẫn nhịn, hiền lành và chỉ biết cười xí xóa.
Thế rồi lấy nhau, cho dù vì mục đích gì đi nữa, cho dù vì tác động bên ngoài như thế nào chăng nữa, cho dù yêu hay như thế nào đi chăng nữa, mình vẫn hỏi:
- Vì sao anh lấy em?
Lần thứ nhất hỏi, lúc ấy là khi chàng bảo: - Em à, mẹ đi xem ngày rồi đấy. Mẹ bảo tháng 11 này chúng mình sẽ cưới. Em thấy hay không?
- Lạ kỳ chưa, bên họ nhà anh lại có người mới mất à?
- Đâu, có ai mất đâu.
- Thế sao mẹ lại cho cưới?
- Em nhớ dai thế, anh cũng chịu. Thầy bây giờ lại nói khác. Thôi mà, anh không lấy em là anh cũng chẳng lấy ai đâu. Em đừng như thế, anh chết đấy.
- Vậy thì… anh chết đi.
Chàng ngồi thụp xuống, cái mặt nhăn nhúm như bị cói gặp trời mưa, mình ức, sau một năm rồi vẫn ức. Nhưng nhìn chàng cũng thấy động lòng. Mình ngồi xuống cỏ cạnh chàng và hỏi: “Vì sao anh lấy em?”.
Chàng lặng lẽ, nhìn xuống đất, nhổ cỏ. Đám cỏ vô tội cứ bị phạt dần theo tay chàng. Kiểu này sáng mai Công ty Công viên Cây xanh lại phải trồng đến phát ốm đấy. Chàng lí nhí trong miệng: “Vì anh yêu em”.
…
Lần thứ hai mình hỏi khi hai đứa cãi nhau vì tiền. Lại là tiền. Đồng tiền bát gạo thường không đi sóng đôi với tình yêu, trách nhiệm vợ chồng hay cái gì lãng mạn đại loại khác. Nhưng không có nó, chắc chắn không có những thứ kia bền lâu. Hai trái tim đồng giờ không phải là thời một mái nhà tranh nữa. Nhà tranh mà dựng lên, công an đến bắt là cái chắc. Tội phá vỡ cảnh quan môi trường đô thị. Y như mấy cái nhà ở phố Đào Tấn, xây nhà cao tầng như bao diêm dựng đứng. Nhưng vì họ có tiền nên chưa bị đập đi thôi. Lương nhân viên ít ỏi của mình không đủ gánh lấy cái thúng đựng sự sống của hai đứa. Những kế hoạch, dự định và lo toan của chàng đều được xếp vào vòng bí mật. Chẳng đưa cho vợ đồng nào nhưng cũng chẳng nói rõ cho nhau hiểu là vì sao. Hỡi thế giới đàn ông, ai chẳng biết lúc nào các anh cũng cho rằng mình là người làm việc trọng đại, tốt hơn hết phụ nữ không nên dính vào. Nhưng đôi khi, cùng đắp chung một cái chăn, cũng nên tâm sự với nhau một tí. Âu cũng là tỏ sự tin tưởng và cần nhau. - Anh, hôm nay có bao nhiêu tiền em dồn hết để nộp tiền ăn cho mẹ rồi. Mai đi làm em còn đúng 50.000đ trong ví.
- Em đúng thật là… chẹp.
Chàng nhăn mặt tỏ ý khó chịu, bất đồng, không cảm thông hay giải quyết vấn đề. Chàng nhăn nhó qua từng câu nói: - Em đưa cho mẹ làm gì, đã hết tháng đâu mà đưa. Đã hết tiền lại còn đưa. Để từ từ có lương đã chứ.
- Nhưng công ty em hôm nay có thông báo nợ lương hai mươi ngày nữa. Mà tháng nào em cũng đưa cho mẹ đầu tháng. Hôm nay đã là mồng mười rồi.
- Mồng mười thì đã sao. Ai bảo em đưa mà em đưa? Đưa rồi mà hôm nay vẫn ăn cơm rau đấy thôi. Kiểu này mẹ lại thua hết tiền chứ gì?
- Anh buồn cười thật đấy - mình cũng bắt đầu cáu, giận dỗi và gắt - anh thì đi tối ngày. Anh có biết em ở nhà một mình ra sao mà nói em thế. Anh có biết là hôm nay, anh chưa đi làm về, mẹ lên phòng mình, nằm kềnh ở đây này - mình đập tay xuống gường kể lể - mẹ thở dài: “Ối giời ơi! Tháng này có vẻ… chậm lương nhể”. Nếu anh là em, em đố anh không vội vàng vơ vét khắp các túi mà nộp đấy. Anh chẳng sợ quá mà ngã vật ra ngất ấy chứ.
- Thì kệ mẹ, bảo chúng con chưa có lương chứ sao.
- Anh nói thế mà nghe được à, mẹ có đẻ ra em đâu mà biết thương em. Anh cũng có nói với mẹ là anh không nuôi nổi vợ đâu mà mẹ biết thương em. Em sống ở đây, xa lạ như bị lạc đường, giờ anh nói với em vậy à?
Câu chuyện có vẻ như càng ngày càng bế tắc, luẩn quẩn và gay gắt. Mỗi một lời nói là một lần làm tổn thương nhau. Mỗi giây phút cãi cọ, là một giây phút cách xa nhau hơn. Mình chỉ muốn nói cho bõ tức, còn chàng sẵn tay cái gì là ném luôn. Mình càng ngoạc to mồm cho bõ. Ở đây, chỉ có mình chàng, mình mới dám như thế, nên đổ dồn hết tất thẩy. Còn chàng, cho đi tong cái điện thoại. Hình như chàng bắt chước phim Hàn Quốc.
- Anh lại còn dở trò ném nữa à? Sao không kiếm cái gì rẻ rẻ mà ném. Ném cái điện thoại mai lấy tiền đâu ra mà mua.
- Cô im đi. Đừng có lắm mồm.
- Im ư? Anh, anh nghĩ lại cho kỹ rồi trả lời em nhé: Vì sao anh lấy em?
- Chẳng vì cái gì cả. Vì tôi ngu…!
Sốc, mình như vỡ òa. Câu nói có dao thì phải. Nó đâm thẳng vào trái tim đang sôi sục vì kế sinh nhai chứ đâu phải sôi sục vì tình yêu. Bao nhọc nhằn đi làm công ăn lương từ sáng đến chiều, bao nín nhịn những người lạ để thuận hòa trên dưới. Cuối cùng cũng vì chữ NGU của chàng. Mình ức quá, xông tới, đá chàng một cái vào mông. Mình hét lên:
- Anh ra phường mua đơn về điền đi, tôi ký. Giờ không phải viết nữa đâu, có mẫu sẵn rồi! Tôi cũng chẳng thiết. Tan thì tôi cho tan luôn.
Giá như trước đó một hai ngày chàng biết kể cho mình vài điều về những dự định hay tí ti về công việc mà chàng đang đi tối ngày. Giá như những đồng tiền, cho dù chàng không kiếm được hay để dồn cho một thứ gì đó, mình cũng biết nó ở chốn nào một tí chút thì mình đã không bất mãn như thế. Lời nói mềm như gió nhưng có khả năng giết chết người. Ai xem phim dã sử Trung Quốc nhiều cũng thấy quan văn đi ra trận chỉ bằng lời nói cũng đánh được hàng vạn quân. Giờ thì trong đầu những kẻ nóng giận, có còn ai biết là mình nói gì nữa đâu. Các cụ dạy:
Lời nói không mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
Nhưng đâu có ai học nổi cái tinh cao võ luyện đó trong lúc cáu giận. Chỉ muốn gào lên cho bõ thôi. May quá, phòng có độ cách âm tốt. Không thì chắc bố mẹ chàng đã xông lên lót lá chuối đuổi mình ra khỏi nhà rồi. Ai bảo dám chống đối lại trai làng Đông. Thế là con voi bị tổn thương, và cái ao bèo ít nhiều khi đá ném xuống cũng kêu đến tủm, sóng nước dập dềnh, ào cả lên mặt ao. Hiền thì cục. Chẳng biết thế giới đàn ông, lúc ấy chàng nghĩ gì.
…
Lần thứ ba mình hỏi khi ngồi ở ghế hàng chờ trong bệnh viện. Vừa hôm qua ăn đầy tháng con gái, hôm nay đã phải gửi vội bà nội để tất tưởi đến đây ngồi chờ. Có bao nhiêu tiền tích cóp để đẻ, giờ lại để lo tiếp cho bố của mình. Bố phải nằm lại viện, cái bệnh viện có cái tên rùng mình: Viện K. Cầm tờ giấy xét nghiệm còn thơm mùi mực: “K hạ họng”, và lắng nghe diễn giải của bác sĩ mình chỉ thấy ù ù. Trong đầu mình là một bản đồ sao vội vàng vạch hướng. Đi vay tiền để kịp nộp viện phí. Ngổn ngang kế hoạch và chán nản. Còn ba tháng nghỉ đẻ chưa có thu nhập nào, chàng vẫn bí mật với những lần đi tối ngày, những xa vời mờ mịt làm mình chán nản. Lấy quần áo mặc ra ngoài đường để lao tới cô dì chú bác vay tiền mà không có nổi cái nào. Vừa đẻ xong, làm sao mặc được. Người to như cái thùng nước vo. Mình bỏ lại xấu hổ, mặc vội quần áo bầu, chẳng kịp kiêng khem gì, đầu trần chạy ra chú xe ôm đầu ngõ bắt đầu cuộc hành trình.
Con người ta chỉ giúp tình giúp nghĩa, giúp lời giúp hỏi thăm, chứ nói đến tiền thì lại là vấn đề khác. Nói đến tiền là thâm tâm lại mách bảo: “Liệu nó có trả được cho mình hay không? Bao giờ nó trả?”. Cũng phải thông cảm, nghèo thì toàn gặp người nghèo thôi. Người giàu thì khó gặp lắm, chưa biết chừng lại bảo người giúp việc ra báo không có nhà ấy chứ. Bao giờ giàu, sẽ lại có những người giàu xung quanh thôi.
Hai đứa ngồi cạnh nhau lâu rồi mà không nói gì. Mình biết chàng lo cho bố, nhưng cũng sợ căn bệnh của bố. Mình cảm thấy ánh nhìn biết thở dài của chàng, mình tự ái. Ung thư của bố không di truyền, do bố hút thuốc lá từ hồi hai mươi tuổi đến giờ thôi. Song chắc chắn, từ giờ mỗi lần sang nhà bố mẹ vợ, kiểu gì chàng cũng ghê ghê. Ấy vậy mà mình cô đơn quá, mình cần có ai nói với mình là mọi sự sẽ qua. Mình muốn ngồi sát bên cạnh chàng, gục đầu vào vai chàng mà tìm chỗ dựa. Nhìn sang chàng, mình thì thầm:
- Anh, giá như ngày ấy anh lấy ai khác thì đã không phải ngồi đây.
- Thôi nào, ngồi dịch vào với anh nào.
Chàng kéo mình xích gần, vỗ vỗ vào vai mình thì thầm lại: - Bố ổn rồi, không sao đâu, còn 15 phút nữa là ra khỏi phòng phẫu thuật thôi. Chú Bảo cũng đang trên đường lên rồi. Ở đây nhà mình có người quen mà, lo gì.
- Anh ơi - Mình quệt tay lau nước mắt và nước mũi như đứa trẻ bị bỏ lại sau trò chơi trốn tìm - vì sao anh lại lấy em chứ?
- Vì em khóc xấu nhất trần đời.
Mình chùi nước mắt bằng cánh tay còn ghi đầy số điện thoại của những họ hàng dự định tới để vay mượn. Vừa sụt sịt vừa đấm chàng:
-
Đúng là đồ dở hơi.
Chàng ơi, cho đến giờ em vẫn chưa tìm được câu trả lời vì sao chàng lấy em. Nhưng em biết vì sao em lấy chàng.
Vì chúng mình có cãi vã đến đâu đi chăng nữa, chàng cũng không chấp em mà chịu làm lành trước cho êm ấm. Em cũng như em gái chàng, được dỗ dành, kiêu tí thôi nhưng trong lòng cũng mát mẻ lắm. Không ai nói và không phải ông đàn ông nào cũng biết, sự thật phụ nữ gây sự âu cũng chỉ là mong được dỗ dành yêu thương.
Vì chúng mình trái tính trái nết nhau nhưng các cụ bảo như thế là bù trừ. Nếu cả hai đều biết mà dung hòa nhau, hy sinh cái tôi một chút xíu cuộc sống sẽ bình yên hơn.
Vì em hay quên nên ngủ xong một giấc là quên đã dỗi chàng như thế nào. Chàng cũng đỡ phải dỗ dành nhiều mà già néo đứt dây.
Vì em thích pha cho chàng những cốc trà đặc biệt do em tự nghĩ ra những đêm chàng làm việc khuya. Em thích nhìn ánh mắt bất ngờ của chàng chiếu vào cái ly sóng sánh. Nào là trà hoa cúc đun với đường phèn, nào là trà lipton pha với ba quả ô mai mơ, nào là trà sữa có rắc chút bột cacao lên trên bọt sữa bông xốp, vân vân và vân vân.
Vì đã trót lấy nhau rồi, cho dù chàng không bằng người khác, cho dù em chẳng là ai, nhưng cũng nên yêu quý những cái mà mình đang có, mình sẽ thành người giàu sú sù sụ luôn.
Nhưng chàng ơi, bao giờ em mới tìm được câu trả lời: vì sao anh lấy em?
:snog:Tập 25. HẠNH PHÚC ƠI :kis:
Ngày xưa, thượng đế tạo ra Adam không phải để dạy anh ta biết hi sinh một phần xương sườn của mình cho người đàn bà mà anh ta yêu. Sự thật thượng đế tạo ra Adam để có thêm người ngồi vòng tròn chơi cho đủ bộ mà thôi. Lúc ấy ngoài thượng đế ra còn có rắn trông coi trái cấm, có quỷ sa tăng nên thiếu mất một chân. Cuộc vui mất hay. Rồi thượng đế tạo ra Adam cũng là để ngồi bốc phét chuyện nước Mỹ ai ra tranh cử, để sưu tập những sự vô tâm, để ra oai với muôn vàn cây cối, để làm vỡ những cái bong bóng màu hồng vốn đã dễ vỡ, và để người đàn bà mà anh ta yêu biết khóc nữa.
Chàng sinh ra hình như cũng không ngoại lệ. Chính xác là đằng khác. Không biết từ bao giờ chàng chỉ biết mình là số một mà không nghĩ đến điều gì xa hơn. Tết năm nay, những khó khăn về chuyện tiền bạc dường như đã biết lùi vào trong góc bếp. Chi tiêu thoải mái và những thứ sắm được cũng làm hai vợ chồng nhìn cái tết thoải mái hơn. Nhưng ...
Sao cuộc sống lúc nào cũng có chữ "nhưng" thế nhỉ?
Nhưng cái hạnh phúc mỏng manh ánh lên hi vọng ngày hai đứa hai bàn tay trắng lấy nhau hình như đang mở cuộc trốn tìm.
Tiền về rồi thì hạnh phúc lại ra đi chăng?
Tìm không ra?
À mà không, có hai con người đang mãi ở lại giữ lấy cái tôi của mình mà không buồn đi tìm thì có.
28 tết...
- Cô coi tôi là cái gì? Là bù nhìn à? Rủ tôi đi mua nhưng có nghe lời tôi đâu?
- Nhưng em thích cái lò ấy. Anh buồn cười nhỉ, nó đắt một tí có sao đâu, quan trọng là nó có nhiều chức năng.
- Cô thì biết gì mà nói. Hàng đó nó mãi không bán được, may mà cô mua. Cô bị cái thằng bán hàng nó lừa rồi.
- Quên đi, anh bảo thủ lắm. Bực cả mình.
- Sao lại ngu thế không biết?
- Có anh tiếc tiền thì có. Thế anh biết được là người ta không bán được à? Nó là hàng Sanyo hẳn hoi, có phải hàng Tàu đâu.
- Đúng là đồ ngu.
- Ừ, đúng đấy. Anh không nói tôi cũng biết. Công nhận, tôi ngu thật. Tôi ngu nên mới lấy anh.
...
Sau một hồi vùng vằng chàng bỏ đi, để mình đứng lại với xung quanh toàn là lò vi sóng. Thế đấy, cả một năm cố gắng, thấy mẹ già yếu, muốn mua mừng tuổi bố mẹ đẻ cái lò để giải phóng đôi bàn tay. Nhìn thấy cái lò vi sóng loại mới có thêm chức năng nổ bỏng ngô, bánh pizza và hầm rau hầm thịt làm mình cứ dính chặt vào đó. Còn chàng thì không. Chàng muốn mua cái lò giống như ở nhà đang dùng. Và dù mình có nói gì đi nữa, chàng cũng cho rằng mình không biết gì, mình ngu. Sao mà tự ái thế không biết. Hay là tặng bố mẹ vợ nên chàng trở nên như vậy? Tự dưng mình ước: giá như chàng nói những câu đó từ dạo yêu nhau thì tốt biết mấy. Lúc ấy mình sẽ sớm tỉnh ngộ mà lấy anh khác cho xong. Giờ lấy nhau về rồi mới nhận ra thì đã muộn. Ngửng đầu nhìn ra đằng trước, trong lý lịch ít nhất cũng ghi có một đời chồng. Quay đầu nhìn lại, bao phen ngậm bồ hòn làm ngọt với gia đình chàng, giờ còn thêm chàng nữa là sao? Ức ơi là ức.
Kệ, tiền ở trong túi mình mà, đi thôi, ra quầy thu ngân thôi. Hôm nay mình quyết rinh cho được cái lò về mừng tuổi mẹ. Từ ngày đi lấy chồng, năm nào cũng mừng tuổi mẹ tiền. Năm nay khôn rồi, mừng tiền mẹ lại cất đi dành dụm, mừng cái lò là hết cất đi mà dành dụm! Chỉ còn nước tiêu tiền điện nữa thôi.
Châm ngôn mới khai quật: "không cần phải đủ hai người đàn bà và con vịt, chỉ cần một người đàn ông, một người đàn bà và một cái lò vi sóng là thành một cái chợ rồi".
...
- Cái gì thế này con ơi?
Ánh mắt mẹ vừa tự hào, vừa cảm động, vừa vui xen hòa lẫn lộn khiến mình cũng nhận ra. Tự dưng trong đáy lòng cái tôi của mình cũng ưỡn ngực hãnh diện. Con cũng đang tự hào về mình đây này, mẹ ơi!
...
Niềm vui chưa tày gang, 6h tối, khi chuẩn bị đóng cửa hàng để về với Đậu Đỏ lười ăn nhất thế giới thì bạn bè chàng đến mua quần áo. Từ lúc dỗi mình, chàng không về cửa hàng cùng chung sức những ngày giáp tết nữa, chàng đi đâu ấy. Đấy, đàn ông cũng có lúc khác gì đàn bà đâu, rõ lèm nhèm. Vì chàng, hôm nay mình phải về muộn mất nửa tiếng.
- Mày về mà trông con mày đi. Sao lại cứ ném con mày cho bọn tao như ăn vạ thế này. Trời ơi, ai khổ như tao không, hai mươi tám tết mà nó không cho nghỉ thế này? Sao mày lại khốn nạn thế chứ...
Cánh cổng vừa mở, tiếng chửi của mẹ chàng ào ra cổng như một cơn gió lốc, át cả tiếng xe máy nổ làm mình dạt sang một bên. Thôi tắt máy cho mẹ chửi được sống động và sắc nét vậy. Mình lầm lũi dắt xe vào trong sân như con chó ăn vụng bột bị phát hiện. Trong lòng cái não nề hồi trưa ở ngoài siêu thị lại về.
Giá như mình bỏ con cho mẹ để đi chơi thì về bị mắng mới bõ. Đằng này con trai mẹ bỏ đi chơi, còn mình ở lại làm đến phút cuối, trót nhỡ về muộn nửa tiếng lại là đứa tội đồ to nhất. Vừa hai hôm trước mình ở nhà trông con cho mẹ nghỉ ngơi, hôm nay mẹ đã quên mất rồi. Mình định mở miệng báo tội con trai mẹ. Nhưng chợt nhận ra mẹ sẽ gọi đó là cãi. Phận làm con dâu nghèo, kiểu gì chả thiệt. Im đi cho vui nhà vui cửa. Cái tôi của mẹ cũng vui. Bao giờ minh giàu hơn thì mẹ sẽ quý hơn ấy mà. Ấy vậy mà trong lòng vẫn thét lên thổn thức: oan thật là oan!
Đậu Đỏ hét lên mừng rỡ trong nhà, giơ hai bàn tay xinh xinh đòi mẹ bế làm mình quên đi mệt nhọc và cái cục gì nghẹn ứ trong cổ từ lúc mở cánh cổng nhà chàng. Bế Đậu Đỏ lên gác, bỏ chạy khỏi tiếng chửi đang giục giã như trống trận đằng sau, đóng cánh cửa phòng lại, mình rút điện thoại và bấm. - Anh à, về ngay đi. Mẹ mắng em ghê quá.
- Lại về muộn chứ gì? Đã bảo về sớm mà không chịu nghe. Còn làm cái gì ở đấy nữa không biết. Trông con đi chứ còn gì nữa...
Cái tự ái của chàng chưa nguôi ngoai thì phải. Hình như trong điện thoại chàng vẫn nói, bài diễn văn không cần giấy tờ, không cần trái tim biết đập dẫn lối. Nhưng mình biết nếu nghe nữa thì phải trả tiền điện thoại cho Viettel, vừa phải khóc vì ức. Tóm lại: tắt máy. Đỡ một ít tiền điện để sạc. Đỡ một ít tiền cước viễn thông. Đỡ rất nhiều tức trong lòng.
Ngồi thụp xuống giường, lòng nặng trĩu. Chẳng biết lấy gì để vực tinh thần lên đây. Ôm con vào lòng, nó nhìn mẹ, mắt tròn to, rồi dụi dụi vào ngực mẹ như một đồng minh cùng chiến tuyến. Con yêu, chỉ thế thôi cũng đủ vỗ về mẹ lắm rồi.
Biết bao lời nói khiến mình như người bị đẩy xuống vũng nước lạnh. Nhưng Đậu Đỏ chẳng cần lời nói nào, chỉ ánh mắt ấy thôi, bốn cái răng sữa nhe ra ấy thôi cũng khiến mình không thể không đứng lên. Con nhìn mình bằng ánh mắt như để nói mình là tất cả thế giới của nó. Nó cần mình che chở và cần vòng tay vững chãi của mẹ biết bao nhiêu. Các cụ nói đúng: có nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Tự dưng mình nhớ mẹ ở nhà quá. Nhớ kỷ niệm đến năm học xong đại học vẫn sờ tí mẹ mà chưa bao giờ bị mẹ trêu hay chê bai. Giờ ở nơi đây, gần hai năm, vẫn xa lạ. Không tự đứng lên mà che chở cho con mình thì ai lôi lên? Mình cười.
Vừa cười vừa khóc.
Hạnh phúc ơi, ta đang hốt hoảng đi tìm ngươi :nhiumay: