Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hay....!

  • adminA

    Mẹ - Con và Sendai!

    Chiều 11-3, mẹ mở mail thấy dòng chữ con: Bên này mới động đất, Út không sao cả. Yên tâm.

    Mail gửi đi lúc 13g07 giờ VN, tức 15g07 ở Nhật, giờ con đang làm việc. Trái tim mẹ lập tức loạn nhịp. Gần một năm con qua Sendai làm việc, trải qua bao nhiêu khó khăn, ốm đau một mình, nếm cái lạnh cắt thịt cắt da của miền đông bắc nước Nhật, mấy lần chao đảo khi quả đất rùng mình, mẹ chỉ nhận từ con dòng chữ quen thuộc: Con bình thường.

    Con biết mẹ mắc nhiều thứ bệnh, trong đó trái tim là thứ mong manh nhất nên con luôn “thường”.

    Dòng chữ gửi trưa 11-3 không thường.

    Những thông tin nhảy múa trên net.
    2g46 giờ địa phương, một trận động đất lịch sử 9 độ Richter xảy ra ở miền đông bắc nước Nhật, cách Sendai 140km về hướng đông... Sóng thần cao 10m ập vào bờ biển đông bắc nước Nhật, tiến sâu vào đất liền cuốn theo cả thị trấn...

    Lúc ấy mẹ đang ăn trưa. Lúc ấy con đang ở công ty. Lúc ấy... lúc ấy... Mẹ bật khóc rồi nín, chụp tất cả phương tiện liên lạc có trong tay. Tất cả câm lặng... Trong thăm thẳm lặng im, mẹ nghe tiếng quả đất gầm lên khủng khiếp rồi túm lấy nhà cao tầng, xe cộ, tàu thuyền, máy bay ném lả tả lên không trung như những món đồ chơi. Mẹ nghe tiếng sóng biển cười cuồng nộ. Những con sóng thần 10m nghễu nghện tiến vào, cuốn theo, nhấn chìm tất cả. Tiếng khóc chìm trong tiếng sóng. Cũng có thể họ chưa kịp khóc. Họ đang mở mắt ngỡ ngàng dưới đáy biển... Thi thể người bị ném vào bãi lầy nơi hôm qua còn là thị trấn biển trù phú lộng lẫy. Chỉ trong khoảnh khắc.

    Ngày thứ ba. Nickname con vẫn không sáng. Điện thoại vẫn tò te rồi câm lặng. Con còn sống sau động đất. Nhưng sau đó?

    Đi Nhật làm là lựa chọn của con và gia đình, ngoài mẹ. Một đứa đã đi xa. Mẹ không muốn con đi nữa. Nộp đơn rồi trúng tuyển vào Công ty Truyền tải điện 3 quá ngon, ai cũng bảo thế. Nhưng con chọn Công ty điện Furukawa Denki khi họ đến tuyển người ở Trường đại học Bách khoa Đà Nẵng. Con muốn được dịp học hỏi ở đất nước có nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Và con cần mẫn học tiếng Nhật. Và con đi. Qua Sendai.

    Nhà mình văng ra từng mảnh. Mỗi mảnh cô đơn, khó khăn sống. Nghe nhau, nhìn nhau qua net. Đêm đêm đèn vẫn sáng. Nhưng ngôi nhà rộng ra, hoang vắng kỳ lạ. Căn phòng con ở cư xá thì quá chật. Nhà vệ sinh chung. Máy giặt chung. Cứ đợi. Cứ sắp hàng...

    Và Sendai...

    Sendai đẹp, mẹ à!
    Từ khi con đi, tâm hồn mẹ cũng ở Sendai. Mẹ theo con trên hai chuyến đi về tổng cộng khoảng hai giờ rưỡi, kết hợp tàu điện, đi bộ, xe đạp giữa các ga, băng qua đêm giá rét, cái rét nhọn hoắt, đâm qua mấy lớp áo, buốt thịt buốt da... Tàu điện cực kỳ đúng giờ, có hệ thống sưởi, máy lạnh, sạch đẹp. Hết chỗ, đứng nhưng không hề có cảnh chen lấn, giành giật. Người Nhật ngủ ngồi, lướt web, nhắn tin trên tàu điện. Đó là khoảng thời gian họ được thảnh thơi.

    Ruộng vườn gợi nhớ Việt Nam nhưng con không hề thấy trâu bò. Vườn trồng rau bọc nilông kín mít, kiểu nhà kính rẻ tiền.

    Mẹ vào Google. Sendai hiện ra... Thành phố cây xanh thơ mộng nằm ven sông Hirose với những khu nghỉ dưỡng suối nước nóng và những ngôi nhà vườn tuyệt đẹp, trung tâm văn hóa kinh tế của tỉnh Miyagi, có lịch sử 400 năm, vừa cổ kính vừa hiện đại. Đồng bằng phía đông. Đồi ở giữa. Núi phía tây. Đỉnh Funagata cao 1.500m so với mặt biển...

    Sau 14g46 ngày 11-3, thảm kịch của nước Nhật sau khi bị ném bom nguyên tử năm nào gần như tái hiện qua cơn cuồng nộ của thiên nhiên ở nơi con đang sống. Sendai những ngày sau đó khô nước mắt. Nỗi đau cô đặc thành sự chịu đựng, giải quyết đầy nội lực và chất trầm tĩnh phương Đông. Qua thảm họa mới thấy vẻ đẹp tuyệt vời của một dân tộc.

    Và tối 13-3, nickname con chợt sáng...

    Sự can trường, điềm tĩnh, trật tự của người Nhật lan đến con. Con cũng lặng lẽ xếp hàng ba giờ rưỡi để có chút nước. Con cũng không hề than vãn. Được sống sót là điều may mắn. Được chứng kiến sự phù du của sinh diệt, thấy được sức mạnh vô bờ của thiên nhiên để đừng hoang tưởng về sức mạnh của con người bên cạnh một dân tộc như Nhật không phải là khoảnh khắc ai cũng có trong cuộc đời bằng lặng ngắn ngủi của mình.

    Nghĩ thế nghe con. Và mẹ khóc - không nước mắt.

    Quế Hương (TTCT)

  • adminA

    Đà Lạt ơi, ta thương em một sớm tinh mơ
    Trong giá rét, chỉ mình em đứng đó
    Chỉ có sương, phủ kín những ngọn đồi
    Chỉ có người, oằn gánh chốn mưu sinh.

    Đà Lạt ơi, ta thương em một chiều gió lạnh
    Không có ta, rong ruổi chốn đi về
    Chỉ có gió, lướt qua hoàng hôn tím
    Chỉ có mây, phiêu bạt trong nắng hờ.

    Đà Lạt ơi, thương em quá một tối mùa đông
    Em sầu muộn, cho lòng ta tê buốt.
    Thôi hãy chờ, ngày mai ta trở lại,
    Ôm lấy em - và ta sẽ sum vầy.

    MoM (31/03/2011)

  • adminA

    "Một lần thất tín - vạn lần bất tin"

    Hình như khi đặt quá nhiều niềm tin vào 1 điều gì đó. Nhưng đến khi phát hiện ta bị phản bội lòng tin. Không biết phải nói cảm xúc như thế nào nữa.

    Nó đã tin, và xem những người đồng hành cùng nó là bạn, là những chiến hữu luôn sát cánh. Nó đã làm đủ mọi thứ có thể trong tầm tay của nó để giúp đỡ, chia sẻ và bằng tất cả sự chân thành của Nó, mong sẽ xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp với họ. Không phải là sự xa lạ, ngọt nhạt trên đầu môi. Không phải chỉ là bằng mặt không bằng lòng. Nó luôn hết mình...và hy vọng sẽ nhận lại bằng đúng sự chân thành như thế. Một tình bạn, tình anh em thật sự.

    Nó đã chơi rất thật lòng. Mở tấm lòng để nghe họ nói, nhìn nhận lại bản thân để điều chỉnh... và hình như đó cũng chính là sai lầm. Nó đã để tình cảm chen chân quá sâu bác bỏ đi cái lí trí. Và tin tưởng vào họ.

    Sự nhu nhược đó đã cho nó 1 bài học. Đau đớn, hoài nghi, hụt hẫng và thất vọng khi phát hiện lòng tin đó đã sụp đổ. Những người mà nó hằng tin tưởng tuyệt đối. Vẫn xem họ là những người bạn, người anh em chân thành, sẵn sàng chia sẻ mọi buồn vui lại ở đằng sau làm những điều ngược lại.

    Giờ đây Nó chẳng còn biết nên tin hay không. Tình bạn đó là thật hay chỉ vì họ cần mình giúp đỡ nên tạo dựng mối quan hệ bề ngoài.

    Làm người sao phải phức tạp vậy. Sống thật lòng không được sao...

  • adminA

    "Tôi không muốn sống mãi ở bình nguyên cuộc đời, dẫu rằng bình nguyên rất bằng phẳng và không hiểm nguy, nhưng lại không có niềm kích động khi trèo lên núi cao. Tôi không muốn dật dờ mãi trong vũng nước tù của cuộc sống, dẫu rằng nước tù rất bình lặng lại chẳng có đá ngầm, nhưng thiếu đi niềm hăng say lúc chinh phục biển khơi. Ngày ngày, giờ giờ tôi mãi luôn trốn chạy. Trốn chạy tình yêu bình thường lặng lẽ, trốn chạy hạnh phúc giả tạo lặp đi lặp lại. Trốn chạy vòng tay ấm áp đầy cạm bẫy. Trốn chạy những ánh mắt thương hại hiểm trá khôn lường. Để trốn chạy, tôi khao khát và theo đuổi, khát vọng vượt qua dãy núi cao trong sâu thẳm tâm hồn, đi xem phong thái của người bên kia rặng núi. Để trốn chạy, tôi khát vọng và theo đuổi, theo đuổi giấc mơ vượt qua hải dương mộng tưởng, để xem những cách buồm mây dập dờn bờ bên kia. Để thực hiện lời thề bản năng. Để đời tôi từ đây trở nên chân thực. Tôi thật sự cảm nhận được đớn đau, vì ngọn lửa thần thánh nơi xa xăm đang đốt cháy. Tôi thực sự cảm thấy hụt hẫng, vì những gì trước mắt không như trong tưởng tượng. Nhưng tôi không muốn ngoảnh đầu, bởi vì tôi đã được nếm trải, niềm vui của con sói bị thương liếm lên vết thương tanh máu của mình."
    Sưu tầm.

  • adminA

    Đời là một cuộc đấu tranh liên tục; nó luôn được cải biên với những khó khăn mới. Và chúng ta sẽ chiến thắng nhưng bao giờ cũng phải trả giá.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB