Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Những điều đơn giản

  • adminA

    Tối nay dc đi tắm mưa

    *Thích *

    *con đường *

    cảnh vật, tất cả y cũ ...chỉ có người ngồi trước thay đổi .

    25 cành hoa hồng dc gói cẩn thẩn ,1 bữa ăn thịnh soạn!

    *Em vẫn lạnh con tim *

  • adminA

    *Dạo gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian để vun đắp cho cuộc sống thực tế của mình. Những ngày ngồi một mình trong phòng tối ,dường như trở thành điều gì đó xa lạ và không còn thân thuộc như cũ.

    Ngược lại với những cảm giác mất mát, tôi thấy mình đã dần trưởng thành hơn, và nhận được nhiều hơn là tôi nghĩ.

    Tôi không còn đắm chìm vào những điều xưa cũ, những điều mà một thoáng chốc nào đó thi thoảng tôi vẫn nuôi dưỡng để hi vọng mình lớn thêm lên. Giờ đây, tôi chỉ nhìn nhận những điều đã qua, để đúc kết cho mình khá nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống.

    2 hoặc 3 năm trước đây, tôi vẫn nhìn mọi thứ tồn tại trên thế giới này với con mắt khá ngây thơ.
    Tình thân, tình yêu, tình bạn - mọi thứ với tôi khi ấy giản đơn và đẹp lạ kì. Tôi có thể mở rộng lòng mình và đón nhận mọi thứ cứ như thể tôi có quyền hưởng tất cả những điều tuyệt vời nhất trên thế gian này mà ko cần phải cho đi.
    Giờ đây, tôi hiểu ra rằng cuộc sống này vốn dĩ là những cuộc tranh đấu ko ngừng nghỉ. Dù cho bạn có là người yêu chuộng hòa bình thế nào, thì bạn cũng vẫn sẽ có những khoảnh khắc phải đứng trên đấu tranh vì những thứ mình yêu và tin tưởng - một cách vô điều kiện.

    Tôi đã thôi đau khổ vì những điều mình ko thể chạm tới, cũng không còn khắc khoải vì những phút giây ghen tỵ khi người khác có thứ mình ko thể có.

    Một vài người bạn vẫn bảo tôi là người khó chịu một cách dễ chịu.
    Có lẽ họ đã phần nào đó hiểu rõ con người kì quặc của tôi, và dần chấp nhận nó.

    Còn tôi, tôi không còn đủ sự ngây thơ để yêu thương ai đó một cách mù quáng và cả tin. Sự tin tưởng không có nghĩa sẽ bao gồm cả sự mù quáng trong đó, tôi hiểu điều đó hơn bất kì ai hết.

    Và dù bạn có yêu ai đó nhiều thế nào đi chăng nữa, và dù đc ai đó yêu nhiều thế nào đi chăng nữa, thì người mà bạn có thể tin tưởng nhất, vẫn chỉ là chính bản thân bạn, đừng bao giờ để bị tổn thương rồi mới nhận ra điều đó một cách cay đắng.

    Cuộc sống thực tế luôn là những lằn ranh của sự phức tạp và giản đơn, chỉ là bạn biết chọn phải đi về phía nào mà thôi...

    p/s: Tối nay là một tối thứ 7, được đi tắm mưa, nhìn con đường về khuya rất đẹp, ánh đèn vàng lung tinh mờ ảo trong từng giọt mưa rơi
    Tôi được 1 người tặng bó hoa hồng xinh xắn 25 hoa
    Được ngồi sau lưng người đó
    Người này trân trọng tôi ơn bao giờ hết.
    Đi trên con đường thân quen
    Tôi thấy lạnh đến vô cùng.

    Đúng là...lâu lắm rồi mới có 1 đêm tắm mưa,1 đêm thứ 7.....
    Tôi ko biết mình đang vui hay buồn.*

  • adminA

    Dầm mưa . Sáng ra đầu đau . Tự lo cho mình thôi , kể từ ngày đó, không còn ai nhắc tôi uống thuốc hay chăm sóc . Tất cả đều tự làm .

    Sáng này nghèn nghẹn con tim .

    Tôi nhớ Anh .Đi ra phố, tôi luôn cố gắng kiếm tìm 1 hình bóng Anh .

    Nhưng, chưa bao giờ tôi tìm thấy .

  • adminA

    * Đang mưa ra đứng hứng mưa*

    * Áo quần ướt hết mà chưa hết buồn. *

    * Mưa tuôn thì mưa vẫn tuôn*

    * Làm sao gột hết nỗi buồn cô đơn???*

  • adminA

    *Sài gòn & Tôi

    Tôi trong Sài Gòn
    Là giọt cà phê lề mề những đêm không ngủ
    Là buổi sáng cuồng chân chạy kịp những chuyến xe
    Hay buổi trưa lờ đờ mệt lả...
    Thở dài kêu " Đời là bể khổ"
    Sài Gòn có những lộng gió hoàng hôn
    Tôi bất chợt thấy cánh diều xa xa tìm lại
    Ánh mắt tuổi thơ ngày ấy - bây giờ
    Sài Gòn trong tôi
    Hỗn độn xô bồ và đầy khói bụi
    Nắng cháy kẹt xe ngập đường , lô cốt...
    Vẫn làm tôi mơ màng bên hẻm Trịnh nhấp ly đen
    Có một thành phố trong tôi không ngủ
    Những đêm khuya nghe nhịp đập của đêm....
    Thình thịch , thình thịch... thành phố đêm không ngủ
    Để nuôi tôi giấc mộng đêm hè
    Sài Gòn cho tôi nhiều rồi lấy đi ngay
    Còn chăng lại tôi mỏng giòn yếu đuối
    Cắn môi bật máu phủ ra ngoài cái ngông cuồng , mạnh mẽ
    Để rồi đêm trăn trở ,chông chênh


    Bước ra sân khấu cuộc đời
    Ai người hào phú ai người ăn xin
    Khi vang rộn rã quanh mình
    Khi nghe lặng lẽ tự tình trong đêm

    Ai người diễn xuất ai xem
    Nỗi niềm chưa hẳn nỗi niềm riêng ai
    Những con đường ngắn đường dài
    Đi- về quanh quẩn còn hoài quẩn quanh

    Tôi qua lối nhỏ an lành
    Lạc vài bước vội cũng thành bon chen
    Khi cơn gió bão tắt đèn
    Niềm tin lại thắp treo lên giữa trời

    Bước ra sân khấu cuộc đời
    Nhập vai thấm đượm buồn vui thăng trầm*

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB