Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Những điều đơn giản

  • adminA

    Gần đây tôi mắc một chứng bệnh ,đó là sợ nghe người khác nói quá nhiều .

    Thường ngày,khi tôi tiếp chuyện với một ai đó, hoặc là đang đi dạo cùng ai đó, tôi sẽ nói ko ngừng ,hào hứng với những cuộc nói chuyện không biết kết thúc ấy

    Nhưng …hiện tại, tôi im lặng nhiều hơn,và sợ phải nghe 1 người nào đó than vãn về cuộc sống về tình yêu nam nữ . Thực sự là tôi dị ứng …

    Lang thang trên mạng, hễ thấy chủ đề nào nghiêng về tình yêu tôi lại ngán ngẫm và không muốn xem .

    *Thói quen đã thay đổi nhiều, nhìn lại những gì đã qua thấy mình khùng thật *

    Dần dần … tôi thấy mình lạnh lùng và lãnh cảm hơn .

    p/s: Tôi sợ nhất là người khác dối gạt mình .

  • adminA

    *Lúc đói cần ăn thì ko dám ăn *

    Bây giờ có thể ăn thả ga thì lại chẳng nuốt nỗi .

  • adminA

    *Giá


    được chết đi một lúc
    chắc bình yên hơn một giấc ngủ
    dài
    nếu được xuống địa ngục thì
    càng tốt
    lên thiên đường sợ chả gặp ai
    Giá mà được chết đi một lúc
    tỉnh dậy xem người ta khóc hay
    cười
    và xem thử mình sẽ cười hay
    khóc
    làm ma có sướng hơn làm
    người?
    Giá mà được chết đi một lúc
    nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn
    trào
    nếu người ta tống ngay vào nhà
    xác
    cứ thế mà chết cóng cũng chẳng
    sao.*

  • adminA

    ### Tại sao giờ đây mình lại có ý nghĩ hành hạ bản thân nhỉ.... nó có tội tình gì đâu.
    ### bệnh mà không thèm uống thuốc, để cả đêm ho, đờm đầy cổ, thở không được.... làm cho giức ngủ chập chờn không trọn vẹn.....
    ### đã biết không thể được mà vẫn nói ra, biết là thất bại nhưng vẫn cố...để cho thân thể không còn chút sinh khí nào thì mới chịu buông tha.......
    ### có lẽ nên bắt chước lời dạy nhà Phật, hãy xây một cái kệ và bỏ mọi thứ lên, người ta nói xấu mình, thôi kệ họ. người ta không thích mình, thôi kệ họ, người ta lừa dối mình. thôi kệ họ.......
    ### không biết xây bao nhiêu cái kệ mới chất đủ.....Hỉ Nộ Ái Ố Của cuộc đời.

  • adminA

    đôi lần tính nói với QKM, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu và viết như thế nào....

    chỉ có thể nói tôi rất hiểu tâm trạng của bạn, vì hơn ai hết tôi đã từng trải qua những tâm trạng giống như bạn....

    chẳng có ai có thể giúp bạn vượt qua mọi mệt mỏi và trăn trở của cuộc sống này ngoài bạn cả....

    cố lên rồi sẽ được vui thôi....

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB