Những điều đơn giản
-
*### Tình dục là 1 phần của tình yêu.
Mà tình dục nghĩa là làm tình
Tôi rảnh...uhm hỏi 1 người
"Đã làm tình bao giờ chưa"
"Rồi"
"Lần đầu tiên lúc mấy tuổi"
"Gần 18t"
Chỉ là tôi rảnh thôi...Vu vơ ấy mà...
Đôi khi cái nắm tay tình cảm giữa hai người yêu nhau còn khó hơn việc lên giường và làm đối phương thích thú.
Họ quên dần những cử chỉ thật bình thường..họ dấn sâu vô cảm giác khoái lạc.
Khi khoái lạc hết thì họ hết yêu.....Khi đã chán cơ thể nhau thì họ tìm đến 1 cơ thể khác..khi đó 1 trong hai người sẽ là người ngoại tình và sẽ có người tình
Vậy người tình là gì....thì là người tình của người ngoại tình chứ sao.
Và rồi khi người ngoại tình chán người tình thì người đó sẽ đi tìm người tình khác
Thế nên tình yêu đích thực..có tình dục..có lên giường..vì đó là 1 phần của tình yêu..nhưng những thứ đơn giản luôn được họ gìn giữ...Như những cái nắm tay ấy......
Vốn dĩ Tình Dục không xấu, chẳng qua chính chúng ta đã làm nó xấu đi .Tình Yêu được nuôi dưỡng bởi Tình Dục ,điều này hoàn toàn chính xác, chỉ có điều hình như chúng ta đã lạm dụng quá nhiều "chất nuôi dưỡng này "
Quan hệ tình dục trước hôn nhân/ngoài hôn nhân dù muốn dù không vẫn có điểm bất lợi , khi chia tay , thường đau về tinh thần nhiều hơn thể xác, dù ít hay nhiều trong lòng 2 người cũng đã làm tổn thương nhau ,và cả quan điểm lệch lạc về tình dục
Sau này lỡ gặp nhau trên đường, cả 2 có đủ tự tin để đối diện nhau ? Với mọi người ra sao tôi không biết nhưng chính tôi – không đủ bản lĩnh .Với tôi, lắm lúc cũng muốn trượt dài trên con đường, những lúc như thế, tôi lại nghĩ đến lời nói Thầy tôi “ Quan hệ tình dục ,ko xuất phát từ tình yêu, ko có sự ràng buộc lẫn nhau thì chẳng khác gì GIỐNG ĐỰC VÀ GIỐNG CÁI “
Chúng ta luôn có 2 phần CON VÀ NGƯỜI ,sẽ có những lúc phần CON lớn hơn phần NGƯỜI, nhưng sống ở đời hơn thua nhau là ở chỗ ấy, ai có lí trí vững thì sẽ đánh bại phần CON ,hoặc ngược lạiRiêng tôi, chỉ muốn mỗi ngày qua, phần NGƯỜI của chính mình lớn dần hơn, để sống đúng nghĩa với từ NGƯỜI mà thôi !
Những người thích thõa mãn sinh lí ,tìm đến nhau ko muốn ràng buộc , tự nguyện 2 phía, dù một trong hai người có gia đình ,đại loại có bến đỗ cuộc đời, tôi ko phê phán ,ko ý kiến , nhưng chỉ chạnh buồn cho nửa kia của họ, liệu cô ấy /anh ấy sẽ nghĩ gì ?
Viết được được những dòng trên, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều …. Ít nhất mình sẽ sống như thế cho đến lúc anh ấy đến ,tôi ko muốn mình sai phạm dù chỉ là nhỏ nhất để làm vụng vỡ tình yêu sau này nữa . Tôi phải công bằng với chính mình và cả người chồng tương lai .
p.s:
Như khi sau này dù có làm vợ 1 năm , 5 năm , 10 năm hay thậm chí nhiều hơn , vẫn cứ thích thú với việc mỗi sáng chọn áo vest , sơ mi và cravat cho chồng. Khẽ thắt cravat thật cẩn thận và ôm từ phía sau khi anh ấy ngắm nghía " tác-phẩm-của-vợ " trong kiếng,thích 2 cái mũi cạ vào nhau!! Hạnh phúc chỉ đơn giản thế thôi * -
*### Có những lúc cảm thấy buồn bã hay tuyệt vọng mà không cách nào giải tỏa, tôi vẫn chỉ lặng im ngồi bên góc cửa sổ nhìn ra phía xa, những ngôi nhà, và nhất là bầu trời xanh ngắt làm cho lòng tôi dịu lại - một phần nào đó.
Gặp lại bạn sau một khoảng thời gian xa cách. Ấn tượng về bạn ở một ngày rất xưa không đọng lại mấy. Tựa hồ như có quen nhưng chẳng mấy thân thiết.
So với ngày xưa, bạn đã chững chạc hơn. Chuyện, sau ngần ấy thời gian, con người ta không già đi mới lạ.
Bạn cười, hỏi tôi có người yêu chưa? Tôi hờ hững đáp lại rằng chưa. Bạn bảo bạn sắp lấy chồng. Tôi gật nhẹ :" à thế à ".
Rồi bạn chào, bước vội đi , tất bật với công việc đang ngổn ngang trước mặt.
Có lẽ bạn chẳng biết. Bạn để lại trong tôi niềm trăn trở khó nguôi....Vậy là tôi đã bước qua cái thời mà người ta cho là vô tư nhất đã được 2 năm.
2 năm trôi qua, tôi đã lần mò ( thật sự là " lần mò" chứ không phải là "tìm kiếm") được con đường đi và vị trí của mình. Nó không cao và đẹp như tôi tưởng tượng, nhưng cũng không đến nỗi đen tối không có lối ra.Tối nay, Anh điện thoại cho tôi, chúng tôi nói chuyện vui vẻ, chợt anh hỏi tôi khi một người đang đứng ở lưng chừng dốc thì người ta phải chọn đi về hướng nào?
Tôi đã ko hề suy nghĩ mà trả lời rằng phải bước đi lên trên cao hơn... đơn thuần vì tôi nghĩ, con người ta ai chẳng muốn đi đến vị trí cao hơn nơi mình đang đứng..Tuấn cười, anh đáp trả lại rằng :" Ko hẳn, điều đó còn tùy thuộc vào ý muốn của người đó nữa, ko phải ai cũng muốn đi lên phía trên cao, vì lên càng cao thì ngã sẽ càng đâu và trượt dốc cũng càng nhanh "
Tôi ko hiểu ý anh, cũng không tranh cãi. Tôi biết mỗi người có một quan điểm riêng
Nhưng thi thoảng ngẫm lại, tôi có cảm giác hình như mình vẫn còn thiển cận và khờ khạo lắm.Những lúc mệt mỏi và đau đớn, tôi vẫn hay hồi tưởng lại khoảnh khắc cách đây 4 năm, khi tôi và Tuấn ngồi cùng nhau ở ghế đá vào những hôm cuối tuần, anh vượt qua 160km về thăm tôi.. Tôi đã tựa vào vai Tuấn và lặng lẽ nghe anh hát Take me to your heart....Khoảnh khắc đó chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi
Dù đã 2 năm kể từ ngày chia tay và rời xa nhau,dù tôi luôn vin vào sự cô đơn của mình để điên cuồng tìm kiếm những người có thể bên cạnh mình, nhưng chưa bao giờ tôi quên được mối tình đầu tiên đầy kỉ niệm đó, nhiều nụ cười, nhiều nước mắt, những tổn thương lẫn hạnh phúc, chỉ là tôi không muốn quên chứ đâu cần chi phải nhớ....
Bây giờ khi có cảm tình với một ai đó. Tôi luôn đặt ra câu hỏi cho bản thân mình, rằng liệu tôi yêu người ấy vì chính bản thân người ấy hay chỉ vì những gì người ấy có. Điều đó chứng tỏ, trái tim tôi đã đầy rẫy những vết tích của sự hoài nghi và thương tổn, không cách nào gột rửa.
Tôi mệt quá. Thật sự mệt lắm. Dù chẳng ai làm tôi mệt
Nhưng tôi lo kiếm tiền, tiền làm tôi mệt.
Và cả lo kiếm người, người cũng làm tôi mệtTiền ko mua đc hạnh phúc, nhưng không có tiền thì chắc chắn ko thể hạnh phúc
Người chưa chắc mang đến tôi cho hạnh phúc, nhưng không có người chắc chắn tôi chẳng bao giờ biết được hạnh phúc*
Và tôi biết, sự ngây thơ và trong sáng khi tôi ngồi bình yên bên cạnh anh lúc đó, đã vĩnh viễn rời bỏ tôi đi không bao giờ trở lại.*****
-
thời gian sẽ làm lành những vết thương....
vậy là sắp tới ngày giỗ của anh....một ngày trong tháng tư, một ngày mà nỗi đau mất mát tưởng chừng như làm cho mọi người không thể gượng dậy nổi....
ngày ấy anh đi để lại bao tiếc nuối cho mọi người, không biết ở trên cao ấy anh có thấy mọi người khóc thương cho anh, có thấy nỗi đau của bố mẹ, có thấy sự ngây thơ cười đùa của đứa trẻ 10tháng tuổi chưa biết rằng mai sau lớn lên nó sẽ bị thiệt thòi như thế nào vì không được hưởng tình cha....thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, sẽ làm mọi nỗi đau dịu lại, sẽ làm cho ta quên được những thứ cần quên..
Bây giờ bé Ban Bơ đã học lớp ba, Thảo có lẽ đã lấy chồng......
mọi người trong nhà vẫn được bình an.....Anh ở trên cao ấy hãy yên tâm đi nhé, rồi mọi thứ sẽ tốt thôi...
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập