Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Những điều đơn giản

  • adminA

    *Tôi hay đi lang thang một mình qua các con đường dài trong thành phố.

    Thành thật mà nói thì, cái thành phố to đùng này đối với tôi hầu như ko có gì đặc sắc. Nhiều cao ốc,nhiều con đường và cả một vùng trời lúc nào cũng náo nhiệt mọi thứ đều rất đỗi bình dị trong một tổng thể không có gì khiến cho người ta rung động.

    Nhưng tôi vẫn thương.
    Vì là nơi tôi từng khát khao đến,và bằng mọi giá phải đến
    Là nơi tôi nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi được đến nơi này *
    *### Là nơi tôi đã khóc, đã cười, đã vui, đã hạnh phúc, đã đau
    Nhưng hơn hết, là nơi, tôi có thể trở về, khi mà ko còn có thể đi đâu được nữa.

    Tôi đã có thể gói ghém tất cả những mớ hỗn độn trong lòng mình một cách ngăn nắp hơn. Nhìn bao quát những khoảng thời gian đã, tôi biết mình đã sai ko ít.

    Tôi cứ luôn tự nhận mình là người xấu, nhưng bản thân lại cảm thấy đau lòng khi bị cho là người xấu
    Tôi cũng cứ tự chửi rủa mình rất nhiều, cốt yếu cũng chỉ vì muốn né tránh những lời chửi rủa của thế gian
    Thế nên tự bản thân biết mình rất yếu đuối. Chỉ một tác động nhỏ cũng dễ dàng làm mình mất lý trí.
    Đã từng như thế.

    Giờ thì khác rồi.
    Thật sự rất khác rồi.

    Tôi có cảm tưởng mình đã già đi mấy chục tuổi...

    Không còn những buổi ngồi nói chuyện những chuyện của những khác, và cả những chuyện của chính mình. Tôi lười nhác với tất cả mối quan hệ, từ ảo cho đến đời thật. Tôi vẫn hay cười khi nghe người ta nói, nhưng lại chẳng quan tâm nhiều đến nỗi phải có thái độ.

    Tôi không còn nghĩ về T nữa, chỉ thi thoảng gặp anh trên phố tôi chỉ gật đầu chào rồi lướt đi thật mau.
    Sự đau lòng ngày nào thật sự vẫn còn đó, chỉ là tôi đã biết cách dung hòa để sau này có kinh nghiệm hơn trong cuộc sống.

    Thật sự trong tất cả mọi chuyện, lỗi ko hoàn toàn thuộc về anh. Nó là cả một quá trình, và kết quả dẫn đến là tất yếu. Tôi chỉ là ngỡ ngàng, nhưng giờ thì thông suốt. Cả anh và tôi, đều đáng thương và đáng trách như nhau.

    Tôi đa tình và nhẹ dạ
    Tôi đã ko ngăn đc sự tò mò của bản thân khi tìm đến 1 người nào đó.
    Tôi nói yêu họ, nhưng lại yêu bản thân mình nhiều hơn.
    Lúc có T ở bên, dẫu là 2 năm ko ngắn ngủi
    Chưa một lần, tôi tự nguyện sống chết vì anh, cũng chưa từng có ý nghĩ đó.

    Vì những thói ích kỉ của mình, sự lạnh lùng đc bọc trong lớp vỏ tự coi là chín chắn của mình. Tôi đã từ từ làm anh đau lòng, từ từ làm cho tình yêu của chúng tôi chết dần chết mòn.

    Tôi có thể nói với tất cả thế gian là tôi yêu anh nhiều như thế nào, vào lúc ấy. Nhưng chưa từng nói với anh điều đơn giản đó. Chưa từng.

    Tôi đã yêu bằng thứ tình yêu ích kỉ, thứ tình yêu chiếm hữu 1 cách hời hợt.

    Tôi đã từng trách anh.
    Nhưng khi từ bỏN, tôi nhận ra, thì ra tôi và N giống nhau 1 cách kì lạ.
    Tôi không thể chịu đựng đc 1 người giống mình
    Thì làm sao để người khác có thể chịu đựng được tôi

    Từ khi nhận ra điều đó. Tôi như bị giáng một đòn rất đau
    Cảm thấy rất shock
    Cảm thấy quá trình trưởng thành của mình đã hoàn thiện rồi.
    Tôi đã thực sự lớn, và hiểu biết về thế giới này hơn.
    Và nhận ra rằng, khi gặp 1 vấn đề nào đó, phải tìm hiểu đến tận cùng bản chất, ko thể cứ mãi nông nổi , cho mình cái quyền làm tất cả mọi thứ trong lớp vỏ của sự tổn thương như trước....*

  • adminA

    *Không ai dạy mình, cách làm tổn thương nhau

    Không ai dạy chúng ta khi yêu đừng nên hi vọng
    Không ai bắt phải chọn ai đó để đi chung một đời sống
    Mà cuộc đời thì lên xuống, xuống lên
    Ta đã từng dạy mình cách gọi tên
    Một nỗi buồn hay vài điều phụ rẫy
    Nó cũng giống như cách người ta im lặng để phủ nhận những ngôn từ được cho là lời nói
    Không cần thiết để thốt với nhau
    Có ai dạy chúng ta cách khi ngừng yêu thì nên cho người còn lại biết chưa?
    Và nếu chưa được học liệu có cách nào để biết?
    Giống như việc làm sao để ấm cúng trước một ngày gió lộng
    Khi vòng tay mình không đủ để tự ôm
    Làm gì có ai dạy mình cách tự đứng lên sau một vết thương
    Cũng sẽ không ai ban cho mình niềm tin vào những điều đã mất
    Cuộc sống dạy cho ta những điều rất thật
    Mà thông thường phải trả giá cao và học toàn mấy điều trật lất
    Thiệt không ra làm sao!
    Và người ta lại hỏi nhau
    Vậy hóa ra, để đi đến tận cùng của sự yêu thương
    Buộc lòng phải đi ngang con đường nước mắt
    Hình như không có con đường nào đi tắt
    Nếu có, thiên hạ rủ nhau cả rồi, đau khổ có còn đâu?
    Tự thở dài…
    Thôi thì rất khó cho ai đó dạy mình cách chà đạp và khinh bỉ nỗi đau
    Có lẽ tốt hơn nên thương mình trước nhất
    Đến khi nào ai đó chia bớt yêu thương và nâng niu tâm hồn ta như báu vật
    Và ta thì nghẹn ngào đến ứa trào nước mắt
    Đủ rồi để biết, yêu thương nào cũng vất vả như nhau
    Thiệt là rỗng khi nói một tiếng cám ơn
    Cám ơn vì đã được học cách yêu thương bằng tâm tưởng
    Hãy cứ yêu đi cho đau thương chỉ còn là hạt cát
    Rồi tan biến trong kiếp người rẻ mạt
    Chỉ còn lại chúng mình
    Đắm đuối để mà yêu....*

  • adminA

    Khi ta không chọn một ai cả,có phải là ta đã hết biết yêu thương ?

  • adminA

    ### Tối đêm nay là khoảnh khắc suốt đời tôi ko thể quên,em trai tôi hấp hối chờ thiên thần đến đưa về thế giới bên kia .Em đã ngủ một năm dài ....em ấy ra đi lúc 3h sáng ngày 10 và hỏa táng 7h sáng ngày 11 . Xin cho Em những điều bình dị nhất nơi con người của Tôi

  • adminA

    *### Bình thản và Yên lặng không có nghĩa là nhu nhược hay hèn yếu. Càng không phải ăn năn.
    Chỉ đơn giản là giờ đây đối với cuộc sống này có cái nhìn thực tế và bao dung thôi

    Ngày trước hoàn toàn ko có khái niệm này, luôn luôn đặt ra câu hỏi tại sao lại phải bao dung với người khác khi họ ko tốt với mình, mình chỉ đủ khả năng đối tốt với những người không tệ với mình, giờ thì đã hiểu, thì ra, thế gian này vốn dĩ là thế đó, người chỉ có thể sống tốt với chính mình, còn đối với người khác thì rất khó, ai cũng như ai, vậy thì hà cớ gì phải tức giận khi người khác ko tốt với mình, họ chỉ cư xử theo bản năng vốn dĩ của loài người. Thế nên thay vì cố chấp, tự đối tốt với mình và bớt quan tâm đến những người xung quanh, đó mới là cách sống đúng đắn nhất

    Đó là thái độ đối với bản thân. Tự nhắc nhở chính mình về những thứ nên và ko nên làm
    Còn đối với đối phương, tuyệt nhiên không hối tiếc.*

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB