*Tôi hay đi lang thang một mình qua các con đường dài trong thành phố.
Thành thật mà nói thì, cái thành phố to đùng này đối với tôi hầu như ko có gì đặc sắc. Nhiều cao ốc,nhiều con đường và cả một vùng trời lúc nào cũng náo nhiệt mọi thứ đều rất đỗi bình dị trong một tổng thể không có gì khiến cho người ta rung động.
Nhưng tôi vẫn thương.
Vì là nơi tôi từng khát khao đến,và bằng mọi giá phải đến
Là nơi tôi nghĩ mình sẽ hạnh phúc khi được đến nơi này *
*### Là nơi tôi đã khóc, đã cười, đã vui, đã hạnh phúc, đã đau
Nhưng hơn hết, là nơi, tôi có thể trở về, khi mà ko còn có thể đi đâu được nữa.
Tôi đã có thể gói ghém tất cả những mớ hỗn độn trong lòng mình một cách ngăn nắp hơn. Nhìn bao quát những khoảng thời gian đã, tôi biết mình đã sai ko ít.
Tôi cứ luôn tự nhận mình là người xấu, nhưng bản thân lại cảm thấy đau lòng khi bị cho là người xấu
Tôi cũng cứ tự chửi rủa mình rất nhiều, cốt yếu cũng chỉ vì muốn né tránh những lời chửi rủa của thế gian
Thế nên tự bản thân biết mình rất yếu đuối. Chỉ một tác động nhỏ cũng dễ dàng làm mình mất lý trí.
Đã từng như thế.
Giờ thì khác rồi.
Thật sự rất khác rồi.
Tôi có cảm tưởng mình đã già đi mấy chục tuổi...
Không còn những buổi ngồi nói chuyện những chuyện của những khác, và cả những chuyện của chính mình. Tôi lười nhác với tất cả mối quan hệ, từ ảo cho đến đời thật. Tôi vẫn hay cười khi nghe người ta nói, nhưng lại chẳng quan tâm nhiều đến nỗi phải có thái độ.
Tôi không còn nghĩ về T nữa, chỉ thi thoảng gặp anh trên phố tôi chỉ gật đầu chào rồi lướt đi thật mau.
Sự đau lòng ngày nào thật sự vẫn còn đó, chỉ là tôi đã biết cách dung hòa để sau này có kinh nghiệm hơn trong cuộc sống.
Thật sự trong tất cả mọi chuyện, lỗi ko hoàn toàn thuộc về anh. Nó là cả một quá trình, và kết quả dẫn đến là tất yếu. Tôi chỉ là ngỡ ngàng, nhưng giờ thì thông suốt. Cả anh và tôi, đều đáng thương và đáng trách như nhau.
Tôi đa tình và nhẹ dạ
Tôi đã ko ngăn đc sự tò mò của bản thân khi tìm đến 1 người nào đó.
Tôi nói yêu họ, nhưng lại yêu bản thân mình nhiều hơn.
Lúc có T ở bên, dẫu là 2 năm ko ngắn ngủi
Chưa một lần, tôi tự nguyện sống chết vì anh, cũng chưa từng có ý nghĩ đó.
Vì những thói ích kỉ của mình, sự lạnh lùng đc bọc trong lớp vỏ tự coi là chín chắn của mình. Tôi đã từ từ làm anh đau lòng, từ từ làm cho tình yêu của chúng tôi chết dần chết mòn.
Tôi có thể nói với tất cả thế gian là tôi yêu anh nhiều như thế nào, vào lúc ấy. Nhưng chưa từng nói với anh điều đơn giản đó. Chưa từng.
Tôi đã yêu bằng thứ tình yêu ích kỉ, thứ tình yêu chiếm hữu 1 cách hời hợt.
Tôi đã từng trách anh.
Nhưng khi từ bỏN, tôi nhận ra, thì ra tôi và N giống nhau 1 cách kì lạ.
Tôi không thể chịu đựng đc 1 người giống mình
Thì làm sao để người khác có thể chịu đựng được tôi
Từ khi nhận ra điều đó. Tôi như bị giáng một đòn rất đau
Cảm thấy rất shock
Cảm thấy quá trình trưởng thành của mình đã hoàn thiện rồi.
Tôi đã thực sự lớn, và hiểu biết về thế giới này hơn.
Và nhận ra rằng, khi gặp 1 vấn đề nào đó, phải tìm hiểu đến tận cùng bản chất, ko thể cứ mãi nông nổi , cho mình cái quyền làm tất cả mọi thứ trong lớp vỏ của sự tổn thương như trước....*