*Dạo gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian để vun đắp cho cuộc sống thực tế của mình. Những ngày ngồi một mình trong phòng tối ,dường như trở thành điều gì đó xa lạ và không còn thân thuộc như cũ.
Ngược lại với những cảm giác mất mát, tôi thấy mình đã dần trưởng thành hơn, và nhận được nhiều hơn là tôi nghĩ.
Tôi không còn đắm chìm vào những điều xưa cũ, những điều mà một thoáng chốc nào đó thi thoảng tôi vẫn nuôi dưỡng để hi vọng mình lớn thêm lên. Giờ đây, tôi chỉ nhìn nhận những điều đã qua, để đúc kết cho mình khá nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống.
2 hoặc 3 năm trước đây, tôi vẫn nhìn mọi thứ tồn tại trên thế giới này với con mắt khá ngây thơ.
Tình thân, tình yêu, tình bạn - mọi thứ với tôi khi ấy giản đơn và đẹp lạ kì. Tôi có thể mở rộng lòng mình và đón nhận mọi thứ cứ như thể tôi có quyền hưởng tất cả những điều tuyệt vời nhất trên thế gian này mà ko cần phải cho đi.
Giờ đây, tôi hiểu ra rằng cuộc sống này vốn dĩ là những cuộc tranh đấu ko ngừng nghỉ. Dù cho bạn có là người yêu chuộng hòa bình thế nào, thì bạn cũng vẫn sẽ có những khoảnh khắc phải đứng trên đấu tranh vì những thứ mình yêu và tin tưởng - một cách vô điều kiện.
Tôi đã thôi đau khổ vì những điều mình ko thể chạm tới, cũng không còn khắc khoải vì những phút giây ghen tỵ khi người khác có thứ mình ko thể có.
Một vài người bạn vẫn bảo tôi là người khó chịu một cách dễ chịu.
Có lẽ họ đã phần nào đó hiểu rõ con người kì quặc của tôi, và dần chấp nhận nó.
Còn tôi, tôi không còn đủ sự ngây thơ để yêu thương ai đó một cách mù quáng và cả tin. Sự tin tưởng không có nghĩa sẽ bao gồm cả sự mù quáng trong đó, tôi hiểu điều đó hơn bất kì ai hết.
Và dù bạn có yêu ai đó nhiều thế nào đi chăng nữa, và dù đc ai đó yêu nhiều thế nào đi chăng nữa, thì người mà bạn có thể tin tưởng nhất, vẫn chỉ là chính bản thân bạn, đừng bao giờ để bị tổn thương rồi mới nhận ra điều đó một cách cay đắng.
Cuộc sống thực tế luôn là những lằn ranh của sự phức tạp và giản đơn, chỉ là bạn biết chọn phải đi về phía nào mà thôi...
p/s: Tối nay là một tối thứ 7, được đi tắm mưa, nhìn con đường về khuya rất đẹp, ánh đèn vàng lung tinh mờ ảo trong từng giọt mưa rơi
Tôi được 1 người tặng bó hoa hồng xinh xắn 25 hoa
Được ngồi sau lưng người đó
Người này trân trọng tôi ơn bao giờ hết.
Đi trên con đường thân quen
Tôi thấy lạnh đến vô cùng.
Đúng là...lâu lắm rồi mới có 1 đêm tắm mưa,1 đêm thứ 7.....
Tôi ko biết mình đang vui hay buồn.*