Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tôi cười vì đâu?

  • adminA

    Theo thứ tự...
    Nàng yêu đời không? lúc này...còn cảm nhận rằng sẽ dành riêng cho một ai tương lai nào đó sự trong sáng hay cái quái gì đại loại như vậy không? thủ phong bài tiết ấy mà...chuyện nhảm. Nếu, đã từng...lúc này thật sự ....Nàng "muốn" không? Nàng nghĩ sẽ hứng tình với khuôn mặt đó, cánh tay đó, thân thể đó và mang lại cảm giác thoải mái? Oke, cứ ừh một tiếng! [nhớ phải có...an toàn!]

    Tôi loại người bảo cần Nàng ra khỏi cuộc nói chuyện, tôi không cần biết kẻ đó xấu hay tối, thật hay giả....tôi cứ loại!

    Còn trường hợp cuối, Nàng nghĩ sao? TRò chơi thì chỉ một, chỉ thay đổi người chơi thôi. Nêu Nàng đã sẵn sàng cho cuộc chơi mới, nếu đã sẵn sàng tiếp tục lặp lại những qui định tìm hiểu nhau, yêu đương thắm thiết, trao tặng này nọ, chơi đùa vui vẻ, chia sẻ từng khoảnh khắc, tạo thêm kỷ niệm mới...và điều quan trọng, Nàng sẵn sàng để trống con tim chưa? đừng lấp liếm chỗ trống này bằng một thứ có hai tay hai chân nói yêu Nàng khác....chưa? và...đã backup cho mình cái sự phũ phàng lặp lại nếu có chưa? Yêu thì yêu, trải nghiệm thì cũng đã trải nghiệm, đau đớn thì cũng đã đau đớn. Nếu tất cả những điều trên ko có vấn đề! Oke, cứ ừh một câu rõ to!

  • adminA

    *Bây giờ em chỉ biết em cần 1 bến đỗ *

    *Bây giờ em đã biết yêu thương cần có thể xác nhưng tình dục ko nuôi tình yêu *

    Bây giờ em đã biết dừng lại ...

    Một cảm giác rất lạ

    *K à! cho em mượn vai khóc đi *

  • adminA

    ....thương em chỉ có...trời khuya í a...nhìn về...!

  • adminA

    ### Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
    và ta buông tay
    là vĩnh viễn...
    *
    Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
    chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
    chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...
    từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?
    *
    Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
    cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
    cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
    cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
    giữa bóng đêm...
    *
    Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
    mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
    những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
    nhớ những hoàng hôn ngoài kia
    và ghét những ngày ẩm thấp
    biết bao nhiêu...
    *
    Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
    ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
    ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
    ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
    ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
    để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người
    *
    Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
    vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
    chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
    nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
    đến tận cùng...
    *
    Có những khoản khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB