Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tôi cười vì đâu?

  • adminA

    ### Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
    và ta buông tay
    là vĩnh viễn...
    *
    Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
    chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
    chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...
    từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?
    *
    Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
    cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
    cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
    cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
    giữa bóng đêm...
    *
    Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
    mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
    những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
    nhớ những hoàng hôn ngoài kia
    và ghét những ngày ẩm thấp
    biết bao nhiêu...
    *
    Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
    ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
    ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
    ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
    ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
    để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người
    *
    Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
    vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
    chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
    nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
    đến tận cùng...
    *
    Có những khoản khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB