Ấy ấy...đã mở quán là phải tính tiền, tiền bạc coi vậy chứ còn sòng phẳng hơn tình cảm nhiều, đừng dại mở lòng nhận tình rồi nợ tình không bao giờ trả lại được. Tiền dư còn thối lại, tình thì không thể đâu. Nặng nề lắm.
Bạn mở, tôi vào ngồi, và sẽ trả phần tiền của tôi, tốt nhất là...nên có một kệ sách với những tựa sách...tuyển! :))
📖 Trang viết
Mùng 4 và quán Vắng của tôi!
-
-
Quán mở cửa cho vui lòng nghệ sĩ
Nợ ân tình là điều Quán muốn xem
Lắm kẻ đấy ân tình chưa trả dứt
Bỏ mặc Người , bỏ mặc bóng cô liêu
Tiền bạc chi cho lòng người thêm nặng
*Một cà phê , một trà đắng là bao *
Vào với Quán cho đi và nhận lại
*Nỗi buồn Quán giữ, niềm vui Quán trao *
-
Đến với Quán bạn có thể yêu thương lẫn lạnh lẽo
Nếu màu hồng Quán tặng bạn cà phê yêu
Còn lạnh lẽo , một bánh một trà và chỉ một
Chẳng cần hai cho lắm kẻ cô đơn
Bản hòa tấu cho vơi đi sầu nhớ
*Ngắm chiều tà ở quán vắng không tên *
p/s: Sắp có cái lạnh rồi !
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhậpĐang online