Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mùng 4 và quán Vắng của tôi!

  • adminA

    Quán Không Mùa -

    *Quán có thể sẽ đông khách, vậy thì ai đó vào thấy quán đang đông, hoặc muốn có một góc bình yên, tĩnh lặng cho riêng mình và người ấy thì hãy cứ tự nhiên chọn cho mình một góc bàn nào đó, tự phục vụ mình một món mình thích và thả lòng mình trôi theo những yêu thương. Giữa cái xô bồ cuộc sống này, nơi mà tình yêu cũng nhanh, thì xin một lần ghé lại chốn bình yên cho yêu thương lắng đọng.

    Quán không tính tiền, nhưng tính bằng những yêu thương gửi lại.*

    *p/s: hay ấy nhỉ ?

  • adminA

    ### Tôi tìm quán giữa muôn trùng xa lạ
    Quán đìu hiu lác đác bóng xa xôi
    Cà phê đắng dể say lòng nghệ sĩ
    Một tách trà pha loãng thế lại hay
    Bạn ngồi đó, tôi ngồi đây lặng lẽ
    Bạn nhẹ nhàng khẽ lau nước mắt rơi
    Tôi chẳng thể qua đó cùng tâm sự
    Bởi hơn gì, tôi cũng trái tim đau
    Dòng xuôi ngược cuốn nhau về một Quán
    Quán âm thầm chia sẻ những suy tư
    Tự phục vụ là điều như tất yếu
    Một tách trà hay ly nước trắng trong?
    Rồi sương xuống trên cao nguyên lộng gió
    Người nhớ gì , một cà phê cô đơn
    Người nhớ không những ngày đông gió rét
    Tôi nép người sau lưng ai chở che
    Tách trà nguyên vẹn như ngày tôi mới đến
    Giữa Sài gòn cần một chút gió Xuân
    Người hờ hửng Người cho là vô lỗi
    Người quên rồi, góc phố cũ quán quen
    Một bàn hai ghế ,hai ly trà không loãng
    Nay thay bằng một ghế một bàn một nhớ thương

    *### *
    ### p/s: Một tách trà xanh vừa đủ nóng cho lòng ngườ DL

  • adminA

    Ấy ấy...đã mở quán là phải tính tiền, tiền bạc coi vậy chứ còn sòng phẳng hơn tình cảm nhiều, đừng dại mở lòng nhận tình rồi nợ tình không bao giờ trả lại được. Tiền dư còn thối lại, tình thì không thể đâu. Nặng nề lắm.
    Bạn mở, tôi vào ngồi, và sẽ trả phần tiền của tôi, tốt nhất là...nên có một kệ sách với những tựa sách...tuyển! :))

  • adminA

    Quán mở cửa cho vui lòng nghệ sĩ

    Nợ ân tình là điều Quán muốn xem

    Lắm kẻ đấy ân tình chưa trả dứt

    Bỏ mặc Người , bỏ mặc bóng cô liêu

    Tiền bạc chi cho lòng người thêm nặng

    *Một cà phê , một trà đắng là bao *

    Vào với Quán cho đi và nhận lại

    *Nỗi buồn Quán giữ, niềm vui Quán trao *

  • adminA

    Hic! Quán ác quá ác...!!!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB