Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .

  • adminA

    **Người đàn bà thứ 2 **

    **Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
    Bởi trước con anh ấy là của mẹ
    Anh ấy có thể yêu con cả một thời trai trẻ
    Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi.

    Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
    Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
    Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
    Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.

    Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
    Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
    Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
    Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

    Con chỉ là cơn gió mong manh
    Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
    Nhưng có một tình yêu luôn rực cháy
    Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi.

    Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
    Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
    Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
    Dù thế nào, con cũng chỉ thứ hai.

    Phan Thị Vĩnh Hà**

  • adminA

    **### Nói với mẹ!

    **Mẹ cũng có một thời như con
    Nên mẹ đừng trách con yêu người ấy
    Con cũng có 1 tình yêu nồng cháy
    Như thủa nào mẹ đã yêu ba!

    Đừng bắt con nghĩ đến chia xa
    Đừng giận con mỗi khi anh ấy đến.
    Đã bao lần con đã từng lỡ hẹn
    Với người ấy chỉ vì muốn mẹ vui!

    Hãy cho con dù chỉ 1 lần thôi
    Đc sống thật với lòng con mẹ nhé!
    Được sống thật với tình yêu tuổi trẻ
    Của chính con cho người ấy mà thôi!

    Nhưng mẹ ơi con cũng cần mẹ hiểu
    Dù con thuyền có chở con xa mãi
    Nhưng bến đỗ đời con mãi là mẹ
    Dù con đường có đưa con lạc lối
    Mẹ mãi là ánh sáng cuộc đời con!

    Mẹ ơi mẹ, con thật lòng muốn nói
    Dù lòng mình có yêu ai đi nữa
    Con vẫn yêu Mẹ nhất trên đời!

  • adminA

    Mẹ Biết Không Con Rất Sợ Mùa Xuân

    Mẹ biết không con rất sợ mùa xuân
    Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ
    Mai nở vàng bao lần con trách khẽ
    Cánh én nào về lặng lẽ héo lòng con

    Mùa xuân đẹp làm khuyết mãnh trăng non
    Con lại sợ chẳng tròn câu hiếu thảo
    Khi sức khoẻ mẹ mùa xuân đã cướp ráo
    Bỏ lại là... phiền muộn với nỗi đau

    Mùa xuân vô tình, hời hợt biết bao
    Trút lên vai những nhọc nhằn mẹ gánh
    Chợ đời xa nên thân cò mõi cánh
    Chỉ mong sao con lành mạnh hơn người

    Nhưng mẹ ơi, con chẳng thể vui cười
    Khi mùa xuân lại về trên tóc mẹ
    Dẫu thế gian cho rằng xuân tươi trẻ
    Còn với con xuân bạc trắng như vôi

    Mẹ biết không con sợ phận mồ côi
    Phía chân đồi rồi hoàng hôn sẽ lặn
    Mùa xuân nhẩn tâm đem mẹ làm quà tặng
    Cho cát bụi mây trời, cho hoang vắng thời gian

    Con sợ lắm, sợ mùa xuân sẽ mang
    Nhiều muộn màng con chưa lần đền đáp
    Chữ "hiếu ân" nặng tình sâu lắng nghĩa
    Tới bao giờ mới trả hết hở xuân?

  • adminA

    **Mẹ

    **Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
    Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
    Khi bước chân con không còn chập chững
    Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

    Chẳng có gì so được tình thương
    Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
    Dẫu biển kia có sâu có rộng
    Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

    Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
    Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
    Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
    Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
    Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

    Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
    Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
    Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
    Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

    Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
    Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
    Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
    Con biết rằng mẹ vẫn thương con

    Có tình thương nào có thể so sánh hơn
    Và suốt đời như tình thương của mẹ
    Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
    Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

  • adminA

    Con không nhận ra sự già nua của Ba
    và quên mất tuổi đời của Mẹ
    Chỉ ước ao thời gian đừng qua lẹ
    để con mỗi ngày còn bé mãi, chẳng lớn lên.

    Con không nghĩ mình sống nhạt với Ba
    cũng không tin mình hững hờ với Mẹ
    Nhưng con giật mình vì những điều rất bé
    Ba Mẹ phải cậy nhờ người khác giúp cho

    Con không phải là người có lắm chuyên lo,
    vẫn chưa bao giờ cùng Ba nhỏ to câu chuyện
    về cuộc sống
    Cũng không phải người lo toan hàng đống,
    vẫn đếm không được một lần cùng Mẹ nhổ cỏ phía vườn hoang.

    Có thể con viết được những đoạn văn hay
    vẫn chưa bao giờ viết được bài thơ đầu tay cho Ba Mẹ
    Con học thêm nhiều từ ngữ kiêu sa mới mẻ
    Vẫn vụng về hoài hai chữ "cám ơn " đấng tạo ra mình

    Đâu phải con vô tình trước sự hy sinh của Ba
    và thờ ơ trước biển rộng bao la lòng Mẹ
    Điều may mắn ở đời sẽ chẳng bao giờ con cảm nhận
    cho đến ngày biết được mình sắp rời Mẹ rời Ba

    Rồi con sẽ là vợ người ta
    Chưa xa Ba mà đã thấy tủi thân vì thiếu người nâng đở
    Chưa rời Mẹ mà đã lạc loại vì sợ hụt hẫng tình thương
    Chưa một ngày con đền đáp công ơn mà nay vội bỏ đi xa
    để lại nỗi trống vắng quạnh hiu thêm lòng Ba Mẹ

    Con vẫn nhớ lời Ba dạy
    sống phải có nghĩa có nhân
    Con vâng dạ,
    nhưng chỉ ân cần với người dưng thiên hạ

    Mẹ thường nói đời có trả có vay,
    Con hồn nhiền "vay" mà đâu hay mình
    đắn đo chuyện "trả"?

    Con tự hào thừa hưởng từ Mẹ lòng can trường chung thuỷ
    và hãnh diện đón nhận nơi Ba tính đùm bọc nghĩa nhân
    Mà đêm nay lòng chợt khắc khoải phân vân
    Sao con sống chưa tròn câu hiếu thảo?

    Con vẫn viết Ba Mẹ không đòi hỏi con
    phải thật hoàn hảo
    Cũng không buộc con đền đắp ơn dưỡng dục sinh thành
    Nhưng chỉ những cử chỉ rất vặt vãnh chân thành
    liêu con có làm tròn, để giấc ngủ Ba Mẹ
    đêm về thanh thản?

    Con vẫn sống vô tư bình thản:
    Ba Mẹ ở đời là để sống cho mình
    Lúc ba mắng con bực mình tránh né
    khi mẹ rầy con dỗi hờn toan tính chuyện bỏ đi
    Và được mấy khi, con cảm ơn bữa cơm chiều mẹ nấu
    Có bao lần con xin lỗi lúc lỡ lời nặng nhẹ với Ba?

    Sự yêu thương đó chắc con sẽ chẳng bao giờ nhận ra
    nếu sống hoài trong vòng tay BA MẸ
    nay con tự tách mình lặng lẽ mới nhận ra
    29 năm qua con sống hững hờ với mẹ với ba

    Để tránh lúc muộn màng mới xin được thứ tha
    rồi hối hận hoài thì đã không còn ba còn mẹ
    nay con viết vài dòng từ tấm lòng con trẻ
    xin kính tặng Ba Mẹ
    thay những tháng năm dài
    lơ đểnh
    vô tình
    vì con nghĩ trên đường đời sẽ có lúc mỏi gối chùng chân
    lạc lỏng lắm nếu thiếu vắng tình thâm Ba Mẹ
    Và con lại quay về rất khẽ
    xin Ba Mẹ niềm tin, tiếp tục cuộc hành trình
    Cám ơn Ba đã tạo vóc tạo hình
    cho khối óc cho bầu trời cao rộng
    cám ơn mẹ ấp ủ tình thương nâng niu sự sống
    Gốc đạo vun bồi chắp đôi cánh ước mơ

    Và xin lỗi ba những ngày tháng ấu thơ
    Con cạn cùng khiến Ba giận đêm dài mất ngủ
    xin lỗi mẹ vì bao lần ấu trĩ
    Làm mẹ buồn nước mắt chảy ngược vào trong

    Ba mẹ cũng biết con là đứa rất ngông
    nên sẽ khập khiễng trên đường đời nếu thiếu người dìu dắt
    một mai này thiếu đắn đo cân nhắc
    con lại làm ba buồn mẹ khóc
    Nay con xin trước ở Ba tính độ lượng
    và ở mẹ lòng vị tha
    nếu có những điều vị khờ dại con lỡ gây ra
    hoặc cuộc sống khiến con thành kẻ thờ ơ lầm lỗi
    Xin Ba Mẹ hiểu trong con
    có một điều không đổi,

    Ba Mẹ là cội nguồn,
    là gốc rễ cuộc đời con...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB