Những điều đơn giản
-
Q Ngoại tuyếnToa 151
*Tôi gặp lại Tuấn trong một tối tháng tư oi bức.
Anh vẫn như thế - hệt như 4 năm trước đây,cái lần tôi và anh gặp gỡ, nhất là nụ cười và cả ánh mắt nhìn xoáy sâu - đã từng nhấn chìm tôi.
Chúng tôi đi dọc công viên để rồi cuối cùng đến một quán cà phê cũ kĩ nép mình trong một góc yên tĩnh của thành phố.
Mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn.Thi thoảng tôi vẫn nghĩ ngợi về những ngón tay dài và đôi mắt sâu thẳm.
Thi thoảng trong những cơn mơ tôi thấy thời gian lật ngược lại như những quân bài cười ngạo nghễ.
Tôi chỉ biết khóc.Đã 2 năm rồi nhỉ.
Thời gian như thứ nước dịu dàng khiến người ta nguôi ngoai những điều rất cũ.Chưa một lần, anh chủ động tìm tôi kể từ ngày chia tay .
Lúc ấy, anh xem tôi như người xa lạ, hờ hững vô tâm đến lạnh lùng ,để rồi khi tôi dần quên anh ,tìm cho mình một tình yêu mới . Anh lại xuất hiện *
*Chưa một lần tôi có thể cố gắng không nghe phone anh …
Anh bảo rằng tôi là một-người-bạn-đặc-biệt.
Tôi chỉ biết cười, chẳng nghĩ ngợi gì.
Tôi chưa bao giờ quên rằng tôi và anh đã từng yêu nhau, đã từng bên nhau, đã từng trải qua những tháng ngày trưởng thành cùng nhau,và đã từng chia tay.
Có lẽ anh cũng không quên.
Và vì không quên nên càng trân trọng.
Và biết rằng, con ngươì ta ai cũng có quyền và bắt buộc phải lớn lên- bằng một cách nào đó.Anh kể cho tôi nghe khá nhiều chuyện, về những điều anh đã làm, và những điều có thể sẽ làm.
Tôi chăm chú lắng nghe, thi thoảng nêu một vài quan điểm cá nhân.
Chỉ thế thôi - mà tự dưng tôi thấy mình thật đặc biệt, và đc coi trọng*
Anh vẫn giữ thói quen xoay điếu thuốc như ngày nào
Anh hay nhìn xa xăm ,rồi bất ngờ quay lại nhìn tôi mỉm cười
*Anh bảo sao ngần ấy thời gian , tôi khác đi nhiều *
Tôi cười *
Anh thì vẫn thế, vẫn mộc mạc,vẫn nắm tay tôi khi qua đường ,vốn dĩ tôi sợ ánh đèn xe .
Lần đầu gặp sau 2 năm xa nhau , tôi im lặng lắng nghe hơn là nói ko ngừng như ngày ấy . Có lẽ thế mà anh bảo tôi khác chăng ?
Tách cà phê đắng nay thay bằng nước suối
Áo pull thay bằng áo sơ mi đen *
Tôi 20 chứ không còn cô bé 16 năm xưa
Anh đưa tôi về tận nhà , Khi anh nhẹ nhàng bảo rằng muốn ôm tôi vào lòng , tôi chỉ khẽ nhích mình xa ra và đứng yên.
Lúc ấy , anh sẽ hiểu rằng tôi không muốn , và anh không đòi hỏi nữa.
Đơn giản vì tôi sợ những nồng ấm ngày hôm nay khi tôi dựa vào lòng anh sẽ ám ảnh tôi cho dù mai này mình cách xa , tôi chỉ có thể hôn tạm biệt một lần , để lần đó là lần cuối cùng , để lần đó là mãi mãi
*Tôi biết anh còn yêu tôi *
*Tôi biết tôi còn yêu anh *
Chúng tôi còn yêu nhau sau khoảng thời gian dài đằng đẳng ấy ….
Nhưng tôi sợ “ hạnh phúc chỉ dành cho mình một nửa “
***Anh về , tôi bước vội vào trong *
*Điện thoại báo có tin nhắn *
“ Thật lòng,anh muốn cùng em đi đến cuối cuộc đời “
Tôi chông chênh . -
Q Ngoại tuyếnToa 152
*T gọi tôi ra, dúi vào tay tôi túi nilon rồi chạy vụt đi. Tôi ngỡ ngàng pha lẫn chút choáng váng. Nhìn vào đó, tôi khẽ cười mà lòng muốn khóc, bên trong đựng ly sinh tố cà với mảnh giấy "em uống đi cho mát ".
Thật sự là tôi không có ý định sử dụng nó. Bởi lâu lắm rồi tôi không có thói quen uống sinh tố,bởi lâu lắm rồi tôi quên mất cảm giác một người đàn ông quan tâm.Không phải là tôi không muốn, tôi rất muốn đấy, tôi khao khác nữa. Nhưng hành động của T làm tôi....chạnh lòng
Dạo này, tôi lại bị mất ngủ về đêm. Quần thâm trên mắt tôi ngày càng rõ rệt, tôi phải thoa kem để che nó đi, nhưng dù thế nào nó vẫn hiển hiện rõ mồn một.
Tôi nằm im trong bóng tối, nhìn lên trần nhà, dù chẳng thấy gì cả, chỉ một màn đêm đặc quánh lại, thật may mắn, tôi không sợ bóng đêm, ngược lại, tôi thích nó, thích như là thích bản thân mình vậy. Bên tai, chiếc điện thoại du dương những bài hát không lời...nhẹ nhàng...lướt qua trong đêmCó những lúc cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng, khả năng đề kháng của tôi giảm sút, mọi sức mạnh tôi tự trang bị cho mình bỗng nhiên tan biến như chưa từng tồn tại. Tôi thấy mình yếu ớt và nhỏ bé, và dường như thế gian này chẳng còn chỗ nào để cho tôi trốn chạy. Tôi muốn lao đầu ra cửa sổ và chấp nhận mình không tồn tại nữa.
Nhưng dù rất muốn thì mọi ý nghĩ đó tôi chưa từng thực hiện, không phải tôi sợ đau, càng không phải sợ khi mình chết đi thì còn nhiều việc chưa thực hiện đc. Thật nực cười, khi mà lí do là tôi sợ, thật sự sợ khi tôi nằm xuống một cách tức tưởi như thế, thì thế gian sẽ gán cho tôi hàng trăm ngàn lí do kì quặc, tồi tệ và có phần độc ác về việc tôi tự sát, ví dụ như là thất tình, nợ nần, bị đánh ghen, có thai.... rồi sau tất cả những sự suy đoán đó, người ta sẽ quay ra chửi tôi ngu ngốc, dại khờ, chửi tôi rằng thì là có bao nhiêu người muốn sống ko đc mà tôi lại như thế.
Vậy đó, đôi khi việc bạn muốn sống không phải vì bạn muốn sống mà là vì bạn không chịu nổi áp lực sau khi đã chết đi.
p/s: Hiện tại tôi đang yên ổn, có 1 người yêu tôi, có 1 người bạn gái được gọi là " thân ",có rất nhiều bạn ở trên thế giới ảo này. Tôi hạnh phúc....*
-
Q Ngoại tuyếnToa 153
*Không lao vào vòng tay của những gã trai để tìm niềm an ủi
Không cúi đầu quay đi che dấu những tủi hờn
Em búi niềm tin
Vịn vào chính em để tự mình đứng dậy
Bỏ lại đằng sau nỗi đau thời con gái
Và mối tình vụng dại tuổi hai mươiSự kiêu hãnh trong em ngang với những nụ cười
Nên chẳng thể mượn bờ vai anh để làm thành điểm tựa
Dẫu nhiều đếm vật vờ trong giấc mơ sấp – ngửa
Vẫn tự hứa với lòng: “ Phải tự mình thắp đuốc mà đi lên”Bởi thế nên
Em vẫn tự dỗ mình khi em buồn , em khóc
Vẫn tự bước đi trên con đường mênh mông không vòng tay sâu rộng
Vẫn sống
Vẫn mơ
Vẫn chở con thuyền chứa niềm tin, hy vọng
Dẫu sóng đôi lần
quá mạnh
giữa màn đêm…* -
Q Ngoại tuyếnToa 154
*Tôi viết cho ngày nắng...
Là những buổi chiều nắng vàng rộm khắp cả con đường,nắng vàng lê lói qua những hàng cây,nắng nhảy nhót trong từng kẽ lá,nắng hong khô những hàng nước mắt đang rơi,hong khô những niềm đau,những vết thương còn rỉ máu trong lòng
Tôi viết cho ngày mưa....
Là những con mưa đầu tháng 4,những cơn mưa rào đến bất chợt.*
Là những ngày tôi về với Cao Nguyên
*Mưa mát và hiền dịu ôm tôi vào lòng. Tôi thích tắm mưa là vì thế,thích lang thang dưới mưa là vì thế,tôi vẫn thường đưa tay ra hứng nước mưa,ngửa mặt lên trời và cảm nhận từng giọt nước đập vào mặt đau rát..và lòng thì thanh thảnTôi viết cho những ngày đầy gió..
Tháng 4,gió chạy nhảy tung tăng khắp nơi..Gió vô định..Tôi cùng Anh leo núi Lang Biang, ngồi trầm tư nhìn những ngọn đồi xanh thẳm, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng biết bao
Tôi viết cho những ngày đẹp tươi hôm nay...
Khi nhận ra vẫn còn thật nhiều yêu thương ở xung quanh,tôi bỗng nhiên muốn cảm ơn cuộc sống này nhiều lắm lắm..Yêu - đơn giản chỉ là những sự gặp gỡ,đến rồi đi mà ko ai ngờ tới.Yêu - đơn giản chỉ là sự lựa chọn này và sự lựa chọn khác.Tôi trân trọng những tháng ngày đã qua,tôi nâng niu những gì đã có và tôi cất giữ những kỉ niệm đã từng hiện hữu.Dù là những tháng ngày buồn đau,bi lụy,khóc lóc ,thì nhất định những ngày sau này tôi sẽ bỏ lại hết,tôi cần fải yêu thương bản thân mình nhiều hơn..
Tôi viết cho chính tôi,một cô gái đang lớn..
Tôi đang lớn? Uh đúng.Tôi chưa bao giờ thực sự là người lớn cả.Tôi vẫn đang chỉ là một đứa trẻ con dậy thì cần có người ở bên chỉ bảo mà thôi ! Tôi vấp ngã nhiều,tôi khóc lóc nhiều,tôi sai lầm nhiều,tôi biết sẽ không dừng lại chỉ có thế.Tôi phải học cách giải quyết mọi vấn đề của riêg mình,đối mặt với chúng.Rồi tôi sẽ lớn lên thôi,vững bước hơn và thêm yêu cuộc sống
Cuộc sống gần đây thật tốt. Không chút vội vã.Không chút muộn phiền.Cảm nhận rõ yêu thương này,hạnh phúc này,sự quan tâm ,chia sẻ này..Mọi thứ không biết trở nên tròn trịa từ bao giờ nữa !! Tôi sẽ hát nhiều hơn,mỉm cười khi nhìn đời,nhìn người ,nhìn cuộc sống.Sẽ không khóc vì những điều ko đáng nữa,mở lòng và yêu thương trọn vẹn
ĐỜI - còn quá nhiều điều tốt đẹp!*
*Ngày rồi cũng qua,đêm rồi cũng qua,tôi - tự mình bước ra khỏi những nông nổi của chính mình.Ngoảnh mặt lại nhìn về phía sau,tôi đã từng cố tô vẽ cho cuộc đời mình bằng những gam màu trầm,buồn và u tối… Có Anh,tôi lại vẽ bằng những màu hồng lãng mạn.Uh,có anh và những nụ cười ^^
Đêm nay ,ngồi nghe " Spring "đếm ngược thời gian để quay vể với Sài gòn nắng tôi thấy lòng mình phiêu như là lá cỏ.
Hạnh phúc đến,nụ cười đến, Tôi còn e ngại
Tôi là một con nhóc hay cười.Thú thực tôi cũng ko biết nụ cười của mình thật nhất khi nào nữa..Chỉ biết quãng thời gian này giòn tan ,và vỡ vụn trog nắngNghĩ.Thì ra tôi đã sống trong những ngày vô nghĩa.Những cơn gió,những bước chân,những giấc mơ..những góc cafe,những đêm dài mơ hồ bỏ lửng .Phù du !!
Trời đang về đê,Lang Biang sương phũ mờ .Tôi nhận ra cái khoảnh khắc này,tim mình đập thật nhẹ.Rất bình yên
Tôi nhận ra hình như tôi đang rất yêu đời..Hơn cả một điều giản đơnChào nhé nắng mai đang bắt đầu...Ta đã sẵn sàng đón chào ngày mai...!!!
Yêu thương..*
-
Q Ngoại tuyếnToa 155
***Em hát bản tình ca này cho anh
Vang vọng giữa núi đồi
Chỉ tiếng lá rơi xào xạc đáp lại
Tiếng hát buồn bay mãi
Vút tận trời cao
Những đám mây bất chợt giật mình
Tan đi
Rất vộiEm viết bài thơ này cho anh
Bài thơ có dòng sông trôi
Giữa hai bờ cỏ dại
Có chú dế một đêm hè quên gáy
Nên không gian thinh lặng đến bồn chồn
Có những ngày không được nghe anh nói
Em lang thang
Nghe gió
Ngỡ anh cườiEm khóc giọt nước mắt này cho anh
Giọt này nỗi nhớ
Giọt này niềm vui
Giọt này đau khổ
Và lại khóc cho giọt nước mắt bất hạnh
Đến lúc vỡ tan cũng chẳng thấy mặt ngườiEm giấu hết nỗi niềm đa cảm
Thật sâu trong trái tim mình
Chỉ xin yêu anh và dành cho anh những ngôn từ cháy bỏng
Em đem đốt những bài thơ
Lau khô nước mắt
Và hát
“Vì tôi cần thấy anh yêu đời”
Vì em cần thấy anh cười
Nên xin anh đừng trách
Những đau buồn không thể nói cùng anh*** -
Q Ngoại tuyếnToa 156
*Em lại thấy rải rác có những giấc mơ ngôi u ất buồn trong góc tối vì đã không thể hiện thành, nhưng chỉ buồn vậy thôi rồi phía trái lại là đêm ...
Bao lâu rồi nhỉ , cũng gần đây thôi em nhận ra trái tim mình ngoan cả cho quá khứ lẫn hiện tại , dừng lại ở đúng điểm cần thiết , đừng im ...Quay tròn viên xúc xắc rồi nhắm mắt chờ nó đứng lại , hên xui như cuộc sống như tất cả những người đang học cách để biết mỉm cười !
Giữ tâm được bình yên và trái tim ngoan với mọi điều diễn ra , thấy mình dễ chịu hơn hay vô cảm hơn ?!Những ước mơ trong chai thuỷ tinh đã bị bịt kín , lại mỉm cười !
Thấy tất cả cũng bình thường , câu truyện cổ tích nào cũng có hậu .
Hoặc mãi mãi những chiếc chai thuỷ tinh chẳng bao giờ dạt vào bờ , như thế sẽ hay hơn là người ta lại nhặt lại những gì mình đã từng muốn nó trôi đi về bên kia đại dương .Có hờn dỗi gì đâu những mảnh giấy ước nguyện vô can , nhoà nét viết và cả những điều muốn nghĩ .
Vô định như một cái nhìn rơi lạc .
Tự hỏi
Sao sóng chẳng bao giờ mỏi nhỉ ?
Có những con đường đã khác nhau rồi , đường dài và người ta lại phải đi và lại càng xa ngút tắp hơn trong nhau !Em đã hết buồn , đã hết nhớ !
Cảm xúc và mọi điều thuộc về em bây giờ chỉ là của riêng em thôi . Ngày tháng đôi khi là một cung bậc duy nhất của bản giao hưởng , rồi cũng thành chẳng muốn khác nữa !
Cứ thế cũng được!*
Và thực sự là bây giờ em rất ổn .Tin em đi mọi người à!
Trời về chiều lác đác những cơn mưa!
***Có những nỗi buồn chẳng biết bỏ vào đâu
Nên cứ chạy bên em suốt chiều dài năm tháng
Sáng
Trưa
Chiều
Bấy nhiêu rồi….hình như còn chưa đủ
Nỗi buồn vẫn liều mình ấp ủ
Trong đêm dày
….buốt lạnh thấu bàn tay.Không buộc nổi gió heo may
Không biết chạy về đâu cho quên ngày quên tháng
Em như kẻ bộ hành
Cứ mãi đi trên con đường không mặt trời chiếu rạng
Khao khát một lần
….đừng gặp bão và giông.Bởi em vẫn tin vào một thế giới màu hồng
Nơi không có dối gian
Nơi không có những xảo quyền lừa lọc
Để em
Để anh
Để không ai trên đời này phải buồn , phải khóc
Bởi những điều vô nghĩa giữa nhân gian.*
-
N Ngoại tuyếnToa 157
đôi khi mình thấy ghét mình quá....
**
tại sao cứ phải mệt mọi vì những chuyện không đâu... đã biết là giả dối tại sao cứ phải bận lòng...đôi khi mình thấy mình không còn là mình nữa.... những dự định, những hoài bão, những ước mơ, những đam mê....tất cả là hư không.....
đối với mình chẳng có gì là chắc chắn....sống nay chết mai.....
**
"đã biết là vô thường tại sao vẫn còn phiền não" -
B Ngoại tuyếnToa 158
Quán Không Mùa:
Trời mỗi lúc 1 nóng hơn,vừa về đến nhà đã muốn tan chảy ra thành nước rồi, ướt đẫm cả lưng áo …uống 1 hơi nước, tinh thần tạm ổn , mai phải mua nước đá về dự trử thôi, sáng đi chợ mua cả cam về vắt uống nữa chứ*Công việc hôm nay ko nhiều,cũng tạm gọi là có việc vì em là nhân viên mới cho nên mọi thứ chỉ đang bắt đầu . kể chuyện sáng này đi học nhá, ôi trời ơi, qua học kì 2 toàn tiếng anh ,90% rồi, nhìn như kẻ mù chữ ,cũng ráng chịu, toàn những môn khó xơi, lết thết tới 10h thì về nhà, ghé qua phòng kế toán đóng học phí luôn, coi như hoàn thành mọi chuyện *
Sáng đi học cũng phải đấu tranh tư tưởng, căn bệnh lười cứ bảo nghĩ đi hihihi, nhưng cuối cùng cũng vô đến lớp, gặp tụi bạn, vui ơi là vui …
*Tình hình sức khỏe ko được tốt,cái họng như nghẹn lại,miệng lạc quá …sao đây ta ? *
p/s: thèm cá điêu hồng,mai mua về nấu lẩu ăn chơi, ăn 1 mình cũng đã làm sao đâu ? và dường như số em chỉ có 1 mình mà thôi nhỉ ?
Một mình và một mình, dường như lúc nào cũng chỉ có một mình. Không biết cafe Đà Lạt một mình thì thế nào nhỉ? Cafe BH một mình cạnh bờ sông. Không khói bụi, không còi xe. Nhìn mây, nước, lục bình trôi lãng đãng...cũng muốn thả trôi mình theo dòng nước...
P/s: khi nào Quankhongmua có dịp ghé Biên Hoà, mình sẽ mời bạn cafe bờ sông nhé! Một mình + một mình -
B Ngoại tuyếnToa 159
ngay moi:
đôi khi mình thấy ghét mình quá....tại sao cứ phải mệt mọi vì những chuyện không đâu... đã biết là giả dối tại sao cứ phải bận lòng...đôi khi mình thấy mình không còn là mình nữa.... những dự định, những hoài bão, những ước mơ, những đam mê....tất cả là hư không.....
đối với mình chẳng có gì là chắc chắn....sống nay chết mai....."đã biết là vô thường tại sao vẫn còn phiền não"
"Phù vân nối tiếp phù vân
chi chi chăng nữa cũng là phù vân" ( )
Chẳng phải bạn từng nói đừng phức tạp hay sao? Cứ đơn giản hoá vấn đề, đơn giản hoá mọi thứ. Mình cũng đang cố đây.
Chúc bạn luôn bình an! -
N Ngoại tuyếnToa 160
cuộc sống này sẽ chẳng còn là niềm vui, nếu như mọi thứ đến với bạn dễ dàng quá...đôi khi bạn cũng cần những khó khăn để thử sức mình.....