Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
  1. Nhà ga
  2. Đồi Mộng Mơ
  3. Góc thơ văn
  4. Tạp bút
  5. Những điều đơn giản
Vé lưu niệm · Đà Lạt Hoa
Đã soát vé 04.03.2010 Vé số DLH-2010-5868

Những điều đơn giản

Hành khách
Quán Không Mùa
Khởi hành
04.03.2010
Sân ga
Tạp bút
Lên lịch Đã ghim Đã Khóa Đã chuyển
Trả lời
  • Trả lời như chủ đề
Đăng nhập để trả lời
Chủ đề này đã bị xóa. Chỉ người dùng có đặc quyền quản lý chủ đề mới được xem.
  • Q Ngoại tuyến
    Quán Không Mùa Hành khách
    Toa 141

    Không ai dạy mình, cách làm tổn thương nhau
    Không ai dạy chúng ta khi yêu đừng nên hi vọng
    Không ai bắt phải chọn ai đó để đi chung một đời sống
    Mà cuộc đời thì lên xuống, xuống lên
    Ta đã từng dạy mình cách gọi tên
    Một nỗi buồn hay vài điều phụ rẫy
    Nó cũng giống như cách người ta im lặng để phủ nhận những ngôn từ được cho là lời nói
    Không cần thiết để thốt với nhau
    Có ai dạy chúng ta cách khi ngừng yêu thì nên cho người còn lại biết chưa?
    Và nếu chưa được học liệu có cách nào để biết?
    Giống như việc làm sao để ấm cúng trước một ngày gió lộng
    Khi vòng tay mình không đủ để tự ôm
    Làm gì có ai dạy mình cách tự đứng lên sau một vết thương
    Cũng sẽ không ai ban cho mình niềm tin vào những điều đã mất
    Cuộc sống dạy cho ta những điều rất thật
    Mà thông thường phải trả giá cao và học toàn mấy điều trật lất
    Thiệt không ra làm sao!
    Và người ta lại hỏi nhau
    Vậy hóa ra, để đi đến tận cùng của sự yêu thương
    Buộc lòng phải đi ngang con đường nước mắt
    Hình như không có con đường nào đi tắt
    Nếu có, thiên hạ rủ nhau cả rồi, đau khổ có còn đâu?
    Tự thở dài…
    Thôi thì rất khó cho ai đó dạy mình cách chà đạp và khinh bỉ nỗi đau
    Có lẽ tốt hơn nên thương mình trước nhất
    Đến khi nào ai đó chia bớt yêu thương và nâng niu tâm hồn ta như báu vật
    Và ta thì nghẹn ngào đến ứa trào nước mắt
    Đủ rồi để biết, yêu thương nào cũng vất vả như nhau
    Thiệt là rỗng khi nói một tiếng cám ơn
    Cám ơn vì đã được học cách yêu thương bằng tâm tưởng
    Hãy cứ yêu đi cho đau thương chỉ còn là hạt cát
    Rồi tan biến trong kiếp người rẻ mạt
    Chỉ còn lại chúng mình
    Đắm đuối để mà yêu....

    đã sửa lại vé · · bởi
    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
      4
    • Q Ngoại tuyến
      Quán Không Mùa Hành khách
      Toa 142

      Khi ta không chọn một ai cả,có phải là ta đã hết biết yêu thương ?

      đã sửa lại vé · · bởi
      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
        0
      • Q Ngoại tuyến
        Quán Không Mùa Hành khách
        Toa 143

        Tối đêm nay là khoảnh khắc suốt đời tôi ko thể quên,em trai tôi hấp hối chờ thiên thần đến đưa về thế giới bên kia .Em đã ngủ một năm dài ....em ấy ra đi lúc 3h sáng ngày 10 và hỏa táng 7h sáng ngày 11 . Xin cho Em những điều bình dị nhất nơi con người của Tôi

        đã sửa lại vé · · bởi
        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
          1
        • Q Ngoại tuyến
          Quán Không Mùa Hành khách
          Toa 144

          *Bình thản và Yên lặng không có nghĩa là nhu nhược hay hèn yếu. Càng không phải ăn năn.
          Chỉ đơn giản là giờ đây đối với cuộc sống này có cái nhìn thực tế và bao dung thôi

          Ngày trước hoàn toàn ko có khái niệm này, luôn luôn đặt ra câu hỏi tại sao lại phải bao dung với người khác khi họ ko tốt với mình, mình chỉ đủ khả năng đối tốt với những người không tệ với mình, giờ thì đã hiểu, thì ra, thế gian này vốn dĩ là thế đó, người chỉ có thể sống tốt với chính mình, còn đối với người khác thì rất khó, ai cũng như ai, vậy thì hà cớ gì phải tức giận khi người khác ko tốt với mình, họ chỉ cư xử theo bản năng vốn dĩ của loài người. Thế nên thay vì cố chấp, tự đối tốt với mình và bớt quan tâm đến những người xung quanh, đó mới là cách sống đúng đắn nhất

          Đó là thái độ đối với bản thân. Tự nhắc nhở chính mình về những thứ nên và ko nên làm
          Còn đối với đối phương, tuyệt nhiên không hối tiếc.*

          đã sửa lại vé · · bởi
          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
            0
          • Q Ngoại tuyến
            Quán Không Mùa Hành khách
            Toa 145

            *"Hãy nhìn em đi, người con gái anh đã một lần yêu
            Hãy nhìn em đi, người con gái đã một lần yêu anh

            Giờ đây chúng ta chẳng thể làm được gì cho nhau phải không anh?
            Vì sao tình yêu lại trở nên mệt mỏi thế?....."

            Nếu bạn đang cảm thấy tình yêu rời bỏ mình từng phút giây, hãy cùng tôi nghe Swing. Nó là một bản nhạc buồn tê tái và khiến người ta, nếu đang đau, sẽ không ngừng thêm đau đớn...

            Nhưng có hề chi, mọi nỗi đau đều như nhau thôi mà, thêm hay bớt thì cũng có làm sao...

            Tôi đã nghe Swing lần đầu tiên vào ngày nói dối....
            Hệt như Tháng Tư, tình yêu cũng bắt đầu bằng một ngày như thế...thật hiển nhiên.
            Tôi đã khóc
            Như khi Tuấn đột ngột nói lời yêu vào một ngày không hẹn trước
            Khi nghe giọng nói cậu ấy trầm lắng vang lên trong điện thoại
            Tôi cũng khóc
            Nhưng từ chối.
            Đã quá trễ để bắt đầu lại
            Cũng đã quá khó khăn để có thể yêu ngây thơ và thật thà như thuở trước,thưở tôi yêu Anh bằng tình yêu đầu đời
            Tôi đã đi quá xa so với ngày ấy. Ko cứu vãn được
            Thật là một thứ độc dược, tình yêu ấy mà

            Tuấn hẹn sẽ trở về vào một ngày cuối tháng Tư, và tôi chờ đợi ngày ấy, để thấy ánh mắt và nụ cười đó, nhưng hơn hết, lại thấy mình an nhiên

            Tôi vẫn thèm lắm cảm giác đứng trước Biển, hét thật to,rồi hít một hơi thật dài và sâu vào lồng ngực, tôi cảm nhận hơi Biển đang lan toả trong tâm hồn. Tôi yêu Biển. Khi về với Biển, tôi hay dùng võ ốc vẽ lên cát những ước mơ không hiện thực

            Tôi dùng chai thủy tinh bỏ vào đất niềm mơ ước cổ tích rồi chạy thật nhanh ,quăng cái chai đi xa....cười thích thú.

            Cả cuộc đời này, nguyện xin làm người tình thủy chung với Biển, ước muốn nhỏ nhoi , đến cuối đời, khi phải hoá thành cát bụi, xin người ở lại ,mang những gì còn lại sau cuối của kiếp người gửi về gió Biển, gửi tất cả cho Biển. Để linh hồn tôi -ngàn đời được Biển ôm trọn.

            Khi nói về cuộc đời, tôi chỉ xin dùng hai từ Bình Yên để viết nên.
            Khẽ nhắm mắt , tôi biết nước mắt đang rơi...*

            đã sửa lại vé · · bởi
            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
              2
            • Q Ngoại tuyến
              Quán Không Mùa Hành khách
              Toa 146

              *Đi chùa Việt Nam quốc tự phát hiện quá nhiều ăn xin *

              *Lái xe qua Thủ Thiêm đứng trc gió và bên con bạn dc gọi là thân *

              *Bình yên *

              đã sửa lại vé · · bởi
              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                0
              • Q Ngoại tuyến
                Quán Không Mùa Hành khách
                Toa 147

                *Đêm nay tôi nhớ em *

                *nhớ khoảnh khắc em hấp hối ....chết từ từ *
                **
                *ấy thế mà em ngủ 1 năm rồi *

                đã sửa lại vé · · bởi
                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                  0
                • Q Ngoại tuyến
                  Quán Không Mùa Hành khách
                  Toa 148

                  *Tình dục là 1 phần của tình yêu.

                  Mà tình dục nghĩa là làm tình

                  Tôi rảnh...uhm hỏi 1 người

                  "Đã làm tình bao giờ chưa"

                  "Rồi"

                  "Lần đầu tiên lúc mấy tuổi"

                  "Gần 18t"

                  Chỉ là tôi rảnh thôi...Vu vơ ấy mà...

                  Đôi khi cái nắm tay tình cảm giữa hai người yêu nhau còn khó hơn việc lên giường và làm đối phương thích thú.

                  Họ quên dần những cử chỉ thật bình thường..họ dấn sâu vô cảm giác khoái lạc.

                  Khi khoái lạc hết thì họ hết yêu.....Khi đã chán cơ thể nhau thì họ tìm đến 1 cơ thể khác..khi đó 1 trong hai người sẽ là người ngoại tình và sẽ có người tình

                  Vậy người tình là gì....thì là người tình của người ngoại tình chứ sao.

                  Và rồi khi người ngoại tình chán người tình thì người đó sẽ đi tìm người tình khác

                  Thế nên tình yêu đích thực..có tình dục..có lên giường..vì đó là 1 phần của tình yêu..nhưng những thứ đơn giản luôn được họ gìn giữ...Như những cái nắm tay ấy......

                  Vốn dĩ Tình Dục không xấu, chẳng qua chính chúng ta đã làm nó xấu đi .Tình Yêu được nuôi dưỡng bởi Tình Dục ,điều này hoàn toàn chính xác, chỉ có điều hình như chúng ta đã lạm dụng quá nhiều "chất nuôi dưỡng này "

                  Quan hệ tình dục trước hôn nhân/ngoài hôn nhân dù muốn dù không vẫn có điểm bất lợi , khi chia tay , thường đau về tinh thần nhiều hơn thể xác, dù ít hay nhiều trong lòng 2 người cũng đã làm tổn thương nhau ,và cả quan điểm lệch lạc về tình dục
                  Sau này lỡ gặp nhau trên đường, cả 2 có đủ tự tin để đối diện nhau ? Với mọi người ra sao tôi không biết nhưng chính tôi – không đủ bản lĩnh .

                  Với tôi, lắm lúc cũng muốn trượt dài trên con đường, những lúc như thế, tôi lại nghĩ đến lời nói Thầy tôi “ Quan hệ tình dục ,ko xuất phát từ tình yêu, ko có sự ràng buộc lẫn nhau thì chẳng khác gì GIỐNG ĐỰC VÀ GIỐNG CÁI “
                  Chúng ta luôn có 2 phần CON VÀ NGƯỜI ,sẽ có những lúc phần CON lớn hơn phần NGƯỜI, nhưng sống ở đời hơn thua nhau là ở chỗ ấy, ai có lí trí vững thì sẽ đánh bại phần CON ,hoặc ngược lại

                  Riêng tôi, chỉ muốn mỗi ngày qua, phần NGƯỜI của chính mình lớn dần hơn, để sống đúng nghĩa với từ NGƯỜI mà thôi !

                  Những người thích thõa mãn sinh lí ,tìm đến nhau ko muốn ràng buộc , tự nguyện 2 phía, dù một trong hai người có gia đình ,đại loại có bến đỗ cuộc đời, tôi ko phê phán ,ko ý kiến , nhưng chỉ chạnh buồn cho nửa kia của họ, liệu cô ấy /anh ấy sẽ nghĩ gì ?

                  Viết được được những dòng trên, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều …. Ít nhất mình sẽ sống như thế cho đến lúc anh ấy đến ,tôi ko muốn mình sai phạm dù chỉ là nhỏ nhất để làm vụng vỡ tình yêu sau này nữa . Tôi phải công bằng với chính mình và cả người chồng tương lai .

                  p.s:
                  Như khi sau này dù có làm vợ 1 năm , 5 năm , 10 năm hay thậm chí nhiều hơn , vẫn cứ thích thú với việc mỗi sáng chọn áo vest , sơ mi và cravat cho chồng. Khẽ thắt cravat thật cẩn thận và ôm từ phía sau khi anh ấy ngắm nghía " tác-phẩm-của-vợ " trong kiếng,thích 2 cái mũi cạ vào nhau!! Hạnh phúc chỉ đơn giản thế thôi *

                  đã sửa lại vé · · bởi
                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                    0
                  • Q Ngoại tuyến
                    Quán Không Mùa Hành khách
                    Toa 149

                    *Có những lúc cảm thấy buồn bã hay tuyệt vọng mà không cách nào giải tỏa, tôi vẫn chỉ lặng im ngồi bên góc cửa sổ nhìn ra phía xa, những ngôi nhà, và nhất là bầu trời xanh ngắt làm cho lòng tôi dịu lại - một phần nào đó.

                    Gặp lại bạn sau một khoảng thời gian xa cách. Ấn tượng về bạn ở một ngày rất xưa không đọng lại mấy. Tựa hồ như có quen nhưng chẳng mấy thân thiết.
                    So với ngày xưa, bạn đã chững chạc hơn. Chuyện, sau ngần ấy thời gian, con người ta không già đi mới lạ.
                    Bạn cười, hỏi tôi có người yêu chưa? Tôi hờ hững đáp lại rằng chưa. Bạn bảo bạn sắp lấy chồng. Tôi gật nhẹ :" à thế à ".
                    Rồi bạn chào, bước vội đi , tất bật với công việc đang ngổn ngang trước mặt.
                    Có lẽ bạn chẳng biết. Bạn để lại trong tôi niềm trăn trở khó nguôi....

                    Vậy là tôi đã bước qua cái thời mà người ta cho là vô tư nhất đã được 2 năm.
                    2 năm trôi qua, tôi đã lần mò ( thật sự là " lần mò" chứ không phải là "tìm kiếm") được con đường đi và vị trí của mình. Nó không cao và đẹp như tôi tưởng tượng, nhưng cũng không đến nỗi đen tối không có lối ra.

                    Tối nay, Anh điện thoại cho tôi, chúng tôi nói chuyện vui vẻ, chợt anh hỏi tôi khi một người đang đứng ở lưng chừng dốc thì người ta phải chọn đi về hướng nào?
                    Tôi đã ko hề suy nghĩ mà trả lời rằng phải bước đi lên trên cao hơn... đơn thuần vì tôi nghĩ, con người ta ai chẳng muốn đi đến vị trí cao hơn nơi mình đang đứng..

                    Tuấn cười, anh đáp trả lại rằng :" Ko hẳn, điều đó còn tùy thuộc vào ý muốn của người đó nữa, ko phải ai cũng muốn đi lên phía trên cao, vì lên càng cao thì ngã sẽ càng đâu và trượt dốc cũng càng nhanh "

                    Tôi ko hiểu ý anh, cũng không tranh cãi. Tôi biết mỗi người có một quan điểm riêng
                    Nhưng thi thoảng ngẫm lại, tôi có cảm giác hình như mình vẫn còn thiển cận và khờ khạo lắm.

                    Những lúc mệt mỏi và đau đớn, tôi vẫn hay hồi tưởng lại khoảnh khắc cách đây 4 năm, khi tôi và Tuấn ngồi cùng nhau ở ghế đá vào những hôm cuối tuần, anh vượt qua 160km về thăm tôi.. Tôi đã tựa vào vai Tuấn và lặng lẽ nghe anh hát Take me to your heart....Khoảnh khắc đó chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi

                    Dù đã 2 năm kể từ ngày chia tay và rời xa nhau,dù tôi luôn vin vào sự cô đơn của mình để điên cuồng tìm kiếm những người có thể bên cạnh mình, nhưng chưa bao giờ tôi quên được mối tình đầu tiên đầy kỉ niệm đó, nhiều nụ cười, nhiều nước mắt, những tổn thương lẫn hạnh phúc, chỉ là tôi không muốn quên chứ đâu cần chi phải nhớ....

                    Bây giờ khi có cảm tình với một ai đó. Tôi luôn đặt ra câu hỏi cho bản thân mình, rằng liệu tôi yêu người ấy vì chính bản thân người ấy hay chỉ vì những gì người ấy có. Điều đó chứng tỏ, trái tim tôi đã đầy rẫy những vết tích của sự hoài nghi và thương tổn, không cách nào gột rửa.

                    Tôi mệt quá. Thật sự mệt lắm. Dù chẳng ai làm tôi mệt
                    Nhưng tôi lo kiếm tiền, tiền làm tôi mệt.
                    Và cả lo kiếm người, người cũng làm tôi mệt

                    Tiền ko mua đc hạnh phúc, nhưng không có tiền thì chắc chắn ko thể hạnh phúc
                    Người chưa chắc mang đến tôi cho hạnh phúc, nhưng không có người chắc chắn tôi chẳng bao giờ biết được hạnh phúc*


                    Và tôi biết, sự ngây thơ và trong sáng khi tôi ngồi bình yên bên cạnh anh lúc đó, đã vĩnh viễn rời bỏ tôi đi không bao giờ trở lại.*****

                    đã sửa lại vé · · bởi
                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                      0
                    • N Ngoại tuyến
                      ngay moi Hành khách
                      Toa 150

                      thời gian sẽ làm lành những vết thương....

                      vậy là sắp tới ngày giỗ của anh....một ngày trong tháng tư, một ngày mà nỗi đau mất mát tưởng chừng như làm cho mọi người không thể gượng dậy nổi....
                      ngày ấy anh đi để lại bao tiếc nuối cho mọi người, không biết ở trên cao ấy anh có thấy mọi người khóc thương cho anh, có thấy nỗi đau của bố mẹ, có thấy sự ngây thơ cười đùa của đứa trẻ 10tháng tuổi chưa biết rằng mai sau lớn lên nó sẽ bị thiệt thòi như thế nào vì không được hưởng tình cha....

                      thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, sẽ làm mọi nỗi đau dịu lại, sẽ làm cho ta quên được những thứ cần quên..

                      Bây giờ bé Ban Bơ đã học lớp ba, Thảo có lẽ đã lấy chồng......
                      mọi người trong nhà vẫn được bình an.....

                      Anh ở trên cao ấy hãy yên tâm đi nhé, rồi mọi thứ sẽ tốt thôi...

                      đã sửa lại vé · · bởi
                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                        2
                      • Q Ngoại tuyến
                        Quán Không Mùa Hành khách
                        Toa 151

                        *Tôi gặp lại Tuấn trong một tối tháng tư oi bức.
                        Anh vẫn như thế - hệt như 4 năm trước đây,cái lần tôi và anh gặp gỡ, nhất là nụ cười và cả ánh mắt nhìn xoáy sâu - đã từng nhấn chìm tôi.
                        Chúng tôi đi dọc công viên để rồi cuối cùng đến một quán cà phê cũ kĩ nép mình trong một góc yên tĩnh của thành phố.
                        Mọi thứ dường như trôi qua chậm hơn.

                        Thi thoảng tôi vẫn nghĩ ngợi về những ngón tay dài và đôi mắt sâu thẳm.
                        Thi thoảng trong những cơn mơ tôi thấy thời gian lật ngược lại như những quân bài cười ngạo nghễ.
                        Tôi chỉ biết khóc.

                        Đã 2 năm rồi nhỉ.
                        Thời gian như thứ nước dịu dàng khiến người ta nguôi ngoai những điều rất cũ.

                        Chưa một lần, anh chủ động tìm tôi kể từ ngày chia tay .
                        Lúc ấy, anh xem tôi như người xa lạ, hờ hững vô tâm đến lạnh lùng ,để rồi khi tôi dần quên anh ,tìm cho mình một tình yêu mới . Anh lại xuất hiện *
                        *Chưa một lần tôi có thể cố gắng không nghe phone anh …
                        Anh bảo rằng tôi là một-người-bạn-đặc-biệt.
                        Tôi chỉ biết cười, chẳng nghĩ ngợi gì.
                        Tôi chưa bao giờ quên rằng tôi và anh đã từng yêu nhau, đã từng bên nhau, đã từng trải qua những tháng ngày trưởng thành cùng nhau,và đã từng chia tay.
                        Có lẽ anh cũng không quên.
                        Và vì không quên nên càng trân trọng.
                        Và biết rằng, con ngươì ta ai cũng có quyền và bắt buộc phải lớn lên- bằng một cách nào đó.

                        Anh kể cho tôi nghe khá nhiều chuyện, về những điều anh đã làm, và những điều có thể sẽ làm.
                        Tôi chăm chú lắng nghe, thi thoảng nêu một vài quan điểm cá nhân.
                        Chỉ thế thôi - mà tự dưng tôi thấy mình thật đặc biệt, và đc coi trọng*
                        Anh vẫn giữ thói quen xoay điếu thuốc như ngày nào
                        Anh hay nhìn xa xăm ,rồi bất ngờ quay lại nhìn tôi mỉm cười
                        *Anh bảo sao ngần ấy thời gian , tôi khác đi nhiều *
                        Tôi cười *
                        Anh thì vẫn thế, vẫn mộc mạc,vẫn nắm tay tôi khi qua đường ,vốn dĩ tôi sợ ánh đèn xe .
                        Lần đầu gặp sau 2 năm xa nhau , tôi im lặng lắng nghe hơn là nói ko ngừng như ngày ấy . Có lẽ thế mà anh bảo tôi khác chăng ?
                        Tách cà phê đắng nay thay bằng nước suối
                        Áo pull thay bằng áo sơ mi đen *
                        Tôi 20 chứ không còn cô bé 16 năm xưa
                        Anh đưa tôi về tận nhà ,
                        Khi anh nhẹ nhàng bảo rằng muốn ôm tôi vào lòng , tôi chỉ khẽ nhích mình xa ra và đứng yên.
                        Lúc ấy , anh sẽ hiểu rằng tôi không muốn , và anh không đòi hỏi nữa.
                        Đơn giản vì tôi sợ những nồng ấm ngày hôm nay khi tôi dựa vào lòng anh sẽ ám ảnh tôi cho dù mai này mình cách xa , tôi chỉ có thể hôn tạm biệt một lần , để lần đó là lần cuối cùng , để lần đó là mãi mãi

                        *Tôi biết anh còn yêu tôi *
                        *Tôi biết tôi còn yêu anh *
                        Chúng tôi còn yêu nhau sau khoảng thời gian dài đằng đẳng ấy ….
                        Nhưng tôi sợ “ hạnh phúc chỉ dành cho mình một nửa “
                        ***Anh về , tôi bước vội vào trong *
                        *Điện thoại báo có tin nhắn *
                        “ Thật lòng,anh muốn cùng em đi đến cuối cuộc đời “
                        Tôi chông chênh .

                        đã sửa lại vé · · bởi
                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                          0
                        • Q Ngoại tuyến
                          Quán Không Mùa Hành khách
                          Toa 152

                          *T gọi tôi ra, dúi vào tay tôi túi nilon rồi chạy vụt đi. Tôi ngỡ ngàng pha lẫn chút choáng váng. Nhìn vào đó, tôi khẽ cười mà lòng muốn khóc, bên trong đựng ly sinh tố cà với mảnh giấy "em uống đi cho mát ".

                          Thật sự là tôi không có ý định sử dụng nó. Bởi lâu lắm rồi tôi không có thói quen uống sinh tố,bởi lâu lắm rồi tôi quên mất cảm giác một người đàn ông quan tâm.Không phải là tôi không muốn, tôi rất muốn đấy, tôi khao khác nữa. Nhưng hành động của T làm tôi....chạnh lòng

                          Dạo này, tôi lại bị mất ngủ về đêm. Quần thâm trên mắt tôi ngày càng rõ rệt, tôi phải thoa kem để che nó đi, nhưng dù thế nào nó vẫn hiển hiện rõ mồn một.
                          Tôi nằm im trong bóng tối, nhìn lên trần nhà, dù chẳng thấy gì cả, chỉ một màn đêm đặc quánh lại, thật may mắn, tôi không sợ bóng đêm, ngược lại, tôi thích nó, thích như là thích bản thân mình vậy. Bên tai, chiếc điện thoại du dương những bài hát không lời...nhẹ nhàng...lướt qua trong đêm

                          Có những lúc cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng, khả năng đề kháng của tôi giảm sút, mọi sức mạnh tôi tự trang bị cho mình bỗng nhiên tan biến như chưa từng tồn tại. Tôi thấy mình yếu ớt và nhỏ bé, và dường như thế gian này chẳng còn chỗ nào để cho tôi trốn chạy. Tôi muốn lao đầu ra cửa sổ và chấp nhận mình không tồn tại nữa.

                          Nhưng dù rất muốn thì mọi ý nghĩ đó tôi chưa từng thực hiện, không phải tôi sợ đau, càng không phải sợ khi mình chết đi thì còn nhiều việc chưa thực hiện đc. Thật nực cười, khi mà lí do là tôi sợ, thật sự sợ khi tôi nằm xuống một cách tức tưởi như thế, thì thế gian sẽ gán cho tôi hàng trăm ngàn lí do kì quặc, tồi tệ và có phần độc ác về việc tôi tự sát, ví dụ như là thất tình, nợ nần, bị đánh ghen, có thai.... rồi sau tất cả những sự suy đoán đó, người ta sẽ quay ra chửi tôi ngu ngốc, dại khờ, chửi tôi rằng thì là có bao nhiêu người muốn sống ko đc mà tôi lại như thế.

                          Vậy đó, đôi khi việc bạn muốn sống không phải vì bạn muốn sống mà là vì bạn không chịu nổi áp lực sau khi đã chết đi.

                          p/s: Hiện tại tôi đang yên ổn, có 1 người yêu tôi, có 1 người bạn gái được gọi là " thân ",có rất nhiều bạn ở trên thế giới ảo này. Tôi hạnh phúc....*

                          đã sửa lại vé · · bởi
                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                            0
                          • Q Ngoại tuyến
                            Quán Không Mùa Hành khách
                            Toa 153

                            *Không lao vào vòng tay của những gã trai để tìm niềm an ủi
                            Không cúi đầu quay đi che dấu những tủi hờn
                            Em búi niềm tin
                            Vịn vào chính em để tự mình đứng dậy
                            Bỏ lại đằng sau nỗi đau thời con gái
                            Và mối tình vụng dại tuổi hai mươi

                            Sự kiêu hãnh trong em ngang với những nụ cười
                            Nên chẳng thể mượn bờ vai anh để làm thành điểm tựa
                            Dẫu nhiều đếm vật vờ trong giấc mơ sấp – ngửa
                            Vẫn tự hứa với lòng: “ Phải tự mình thắp đuốc mà đi lên”

                            Bởi thế nên
                            Em vẫn tự dỗ mình khi em buồn , em khóc
                            Vẫn tự bước đi trên con đường mênh mông không vòng tay sâu rộng
                            Vẫn sống
                            Vẫn mơ
                            Vẫn chở con thuyền chứa niềm tin, hy vọng
                            Dẫu sóng đôi lần
                            quá mạnh
                            giữa màn đêm…*

                            đã sửa lại vé · · bởi
                            Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                              0
                            • Q Ngoại tuyến
                              Quán Không Mùa Hành khách
                              Toa 154

                              *Tôi viết cho ngày nắng...

                              Là những buổi chiều nắng vàng rộm khắp cả con đường,nắng vàng lê lói qua những hàng cây,nắng nhảy nhót trong từng kẽ lá,nắng hong khô những hàng nước mắt đang rơi,hong khô những niềm đau,những vết thương còn rỉ máu trong lòng

                              Tôi viết cho ngày mưa....

                              Là những con mưa đầu tháng 4,những cơn mưa rào đến bất chợt.*
                              Là những ngày tôi về với Cao Nguyên
                              *Mưa mát và hiền dịu ôm tôi vào lòng. Tôi thích tắm mưa là vì thế,thích lang thang dưới mưa là vì thế,tôi vẫn thường đưa tay ra hứng nước mưa,ngửa mặt lên trời và cảm nhận từng giọt nước đập vào mặt đau rát..và lòng thì thanh thản

                              Tôi viết cho những ngày đầy gió..

                              Tháng 4,gió chạy nhảy tung tăng khắp nơi..Gió vô định..Tôi cùng Anh leo núi Lang Biang, ngồi trầm tư nhìn những ngọn đồi xanh thẳm, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng biết bao

                              Tôi viết cho những ngày đẹp tươi hôm nay...

                              Khi nhận ra vẫn còn thật nhiều yêu thương ở xung quanh,tôi bỗng nhiên muốn cảm ơn cuộc sống này nhiều lắm lắm..Yêu - đơn giản chỉ là những sự gặp gỡ,đến rồi đi mà ko ai ngờ tới.Yêu - đơn giản chỉ là sự lựa chọn này và sự lựa chọn khác.Tôi trân trọng những tháng ngày đã qua,tôi nâng niu những gì đã có và tôi cất giữ những kỉ niệm đã từng hiện hữu.Dù là những tháng ngày buồn đau,bi lụy,khóc lóc ,thì nhất định những ngày sau này tôi sẽ bỏ lại hết,tôi cần fải yêu thương bản thân mình nhiều hơn..

                              Tôi viết cho chính tôi,một cô gái đang lớn..

                              Tôi đang lớn? Uh đúng.Tôi chưa bao giờ thực sự là người lớn cả.Tôi vẫn đang chỉ là một đứa trẻ con dậy thì cần có người ở bên chỉ bảo mà thôi ! Tôi vấp ngã nhiều,tôi khóc lóc nhiều,tôi sai lầm nhiều,tôi biết sẽ không dừng lại chỉ có thế.Tôi phải học cách giải quyết mọi vấn đề của riêg mình,đối mặt với chúng.Rồi tôi sẽ lớn lên thôi,vững bước hơn và thêm yêu cuộc sống

                              Cuộc sống gần đây thật tốt. Không chút vội vã.Không chút muộn phiền.Cảm nhận rõ yêu thương này,hạnh phúc này,sự quan tâm ,chia sẻ này..Mọi thứ không biết trở nên tròn trịa từ bao giờ nữa !! Tôi sẽ hát nhiều hơn,mỉm cười khi nhìn đời,nhìn người ,nhìn cuộc sống.Sẽ không khóc vì những điều ko đáng nữa,mở lòng và yêu thương trọn vẹn

                              ĐỜI - còn quá nhiều điều tốt đẹp!*
                              *Ngày rồi cũng qua,đêm rồi cũng qua,tôi - tự mình bước ra khỏi những nông nổi của chính mình.Ngoảnh mặt lại nhìn về phía sau,tôi đã từng cố tô vẽ cho cuộc đời mình bằng những gam màu trầm,buồn và u tối… Có Anh,tôi lại vẽ bằng những màu hồng lãng mạn.Uh,có anh và những nụ cười ^^
                              Đêm nay ,ngồi nghe " Spring "đếm ngược thời gian để quay vể với Sài gòn nắng tôi thấy lòng mình phiêu như là lá cỏ.
                              Hạnh phúc đến,nụ cười đến, Tôi còn e ngại
                              Tôi là một con nhóc hay cười.Thú thực tôi cũng ko biết nụ cười của mình thật nhất khi nào nữa..Chỉ biết quãng thời gian này giòn tan ,và vỡ vụn trog nắng

                              Nghĩ.Thì ra tôi đã sống trong những ngày vô nghĩa.Những cơn gió,những bước chân,những giấc mơ..những góc cafe,những đêm dài mơ hồ bỏ lửng .Phù du !!

                              Trời đang về đê,Lang Biang sương phũ mờ .Tôi nhận ra cái khoảnh khắc này,tim mình đập thật nhẹ.Rất bình yên
                              Tôi nhận ra hình như tôi đang rất yêu đời..Hơn cả một điều giản đơn

                              Chào nhé nắng mai đang bắt đầu...Ta đã sẵn sàng đón chào ngày mai...!!!

                              Yêu thương..*

                              đã sửa lại vé · · bởi
                              Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                0
                              • Q Ngoại tuyến
                                Quán Không Mùa Hành khách
                                Toa 155

                                ***Em hát bản tình ca này cho anh
                                Vang vọng giữa núi đồi
                                Chỉ tiếng lá rơi xào xạc đáp lại
                                Tiếng hát buồn bay mãi
                                Vút tận trời cao
                                Những đám mây bất chợt giật mình
                                Tan đi
                                Rất vội

                                Em viết bài thơ này cho anh
                                Bài thơ có dòng sông trôi
                                Giữa hai bờ cỏ dại
                                Có chú dế một đêm hè quên gáy
                                Nên không gian thinh lặng đến bồn chồn
                                Có những ngày không được nghe anh nói
                                Em lang thang
                                Nghe gió
                                Ngỡ anh cười

                                Em khóc giọt nước mắt này cho anh
                                Giọt này nỗi nhớ
                                Giọt này niềm vui
                                Giọt này đau khổ
                                Và lại khóc cho giọt nước mắt bất hạnh
                                Đến lúc vỡ tan cũng chẳng thấy mặt người

                                Em giấu hết nỗi niềm đa cảm
                                Thật sâu trong trái tim mình
                                Chỉ xin yêu anh và dành cho anh những ngôn từ cháy bỏng
                                Em đem đốt những bài thơ
                                Lau khô nước mắt
                                Và hát
                                “Vì tôi cần thấy anh yêu đời”
                                Vì em cần thấy anh cười
                                Nên xin anh đừng trách
                                Những đau buồn không thể nói cùng anh***

                                đã sửa lại vé · · bởi
                                Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                  1
                                • Q Ngoại tuyến
                                  Quán Không Mùa Hành khách
                                  Toa 156

                                  *Em lại thấy rải rác có những giấc mơ ngôi u ất buồn trong góc tối vì đã không thể hiện thành, nhưng chỉ buồn vậy thôi rồi phía trái lại là đêm ...
                                  Bao lâu rồi nhỉ , cũng gần đây thôi em nhận ra trái tim mình ngoan cả cho quá khứ lẫn hiện tại , dừng lại ở đúng điểm cần thiết , đừng im ...

                                  Quay tròn viên xúc xắc rồi nhắm mắt chờ nó đứng lại , hên xui như cuộc sống như tất cả những người đang học cách để biết mỉm cười !
                                  Giữ tâm được bình yên và trái tim ngoan với mọi điều diễn ra , thấy mình dễ chịu hơn hay vô cảm hơn ?!

                                  Những ước mơ trong chai thuỷ tinh đã bị bịt kín , lại mỉm cười !
                                  Thấy tất cả cũng bình thường , câu truyện cổ tích nào cũng có hậu .
                                  Hoặc mãi mãi những chiếc chai thuỷ tinh chẳng bao giờ dạt vào bờ , như thế sẽ hay hơn là người ta lại nhặt lại những gì mình đã từng muốn nó trôi đi về bên kia đại dương .

                                  Có hờn dỗi gì đâu những mảnh giấy ước nguyện vô can , nhoà nét viết và cả những điều muốn nghĩ .
                                  Vô định như một cái nhìn rơi lạc .
                                  Tự hỏi
                                  Sao sóng chẳng bao giờ mỏi nhỉ ?
                                  Có những con đường đã khác nhau rồi , đường dài và người ta lại phải đi và lại càng xa ngút tắp hơn trong nhau !

                                  Em đã hết buồn , đã hết nhớ !
                                  Cảm xúc và mọi điều thuộc về em bây giờ chỉ là của riêng em thôi . Ngày tháng đôi khi là một cung bậc duy nhất của bản giao hưởng , rồi cũng thành chẳng muốn khác nữa !
                                  Cứ thế cũng được!*
                                  Và thực sự là bây giờ em rất ổn .Tin em đi mọi người à!
                                  Trời về chiều lác đác những cơn mưa!


                                  ***Có những nỗi buồn chẳng biết bỏ vào đâu
                                  Nên cứ chạy bên em suốt chiều dài năm tháng
                                  Sáng
                                  Trưa
                                  Chiều
                                  Bấy nhiêu rồi….hình như còn chưa đủ
                                  Nỗi buồn vẫn liều mình ấp ủ
                                  Trong đêm dày
                                  ….buốt lạnh thấu bàn tay.

                                  Không buộc nổi gió heo may
                                  Không biết chạy về đâu cho quên ngày quên tháng
                                  Em như kẻ bộ hành
                                  Cứ mãi đi trên con đường không mặt trời chiếu rạng
                                  Khao khát một lần
                                  ….đừng gặp bão và giông.

                                  Bởi em vẫn tin vào một thế giới màu hồng
                                  Nơi không có dối gian
                                  Nơi không có những xảo quyền lừa lọc
                                  Để em
                                  Để anh
                                  Để không ai trên đời này phải buồn , phải khóc
                                  Bởi những điều vô nghĩa giữa nhân gian.*



                                  đã sửa lại vé · · bởi
                                  Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                    0
                                  • N Ngoại tuyến
                                    ngay moi Hành khách
                                    Toa 157

                                    đôi khi mình thấy ghét mình quá....
                                    **
                                    tại sao cứ phải mệt mọi vì những chuyện không đâu... đã biết là giả dối tại sao cứ phải bận lòng...đôi khi mình thấy mình không còn là mình nữa.... những dự định, những hoài bão, những ước mơ, những đam mê....tất cả là hư không.....
                                    đối với mình chẳng có gì là chắc chắn....sống nay chết mai.....
                                    **
                                    "đã biết là vô thường tại sao vẫn còn phiền não"

                                    đã sửa lại vé · · bởi
                                    Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                      0
                                    • B Ngoại tuyến
                                      bongbonglentroi Hành khách
                                      Toa 158

                                      Quán Không Mùa:
                                      Trời mỗi lúc 1 nóng hơn,vừa về đến nhà đã muốn tan chảy ra thành nước rồi, ướt đẫm cả lưng áo …uống 1 hơi nước, tinh thần tạm ổn , mai phải mua nước đá về dự trử thôi, sáng đi chợ mua cả cam về vắt uống nữa chứ

                                      *Công việc hôm nay ko nhiều,cũng tạm gọi là có việc vì em là nhân viên mới cho nên mọi thứ chỉ đang bắt đầu . kể chuyện sáng này đi học nhá, ôi trời ơi, qua học kì 2 toàn tiếng anh ,90% rồi, nhìn như kẻ mù chữ ,cũng ráng chịu, toàn những môn khó xơi, lết thết tới 10h thì về nhà, ghé qua phòng kế toán đóng học phí luôn, coi như hoàn thành mọi chuyện *

                                      Sáng đi học cũng phải đấu tranh tư tưởng, căn bệnh lười cứ bảo nghĩ đi hihihi, nhưng cuối cùng cũng vô đến lớp, gặp tụi bạn, vui ơi là vui …

                                      *Tình hình sức khỏe ko được tốt,cái họng như nghẹn lại,miệng lạc quá …sao đây ta ? *

                                      p/s: thèm cá điêu hồng,mai mua về nấu lẩu ăn chơi, ăn 1 mình cũng đã làm sao đâu ? và dường như số em chỉ có 1 mình mà thôi nhỉ ?

                                      Một mình và một mình, dường như lúc nào cũng chỉ có một mình. Không biết cafe Đà Lạt một mình thì thế nào nhỉ? Cafe BH một mình cạnh bờ sông. Không khói bụi, không còi xe. Nhìn mây, nước, lục bình trôi lãng đãng...cũng muốn thả trôi mình theo dòng nước...
                                      P/s: khi nào Quankhongmua có dịp ghé Biên Hoà, mình sẽ mời bạn cafe bờ sông nhé! Một mình + một mình

                                      đã sửa lại vé · · bởi
                                      Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                        0
                                      • B Ngoại tuyến
                                        bongbonglentroi Hành khách
                                        Toa 159

                                        ngay moi:
                                        đôi khi mình thấy ghét mình quá....

                                        tại sao cứ phải mệt mọi vì những chuyện không đâu... đã biết là giả dối tại sao cứ phải bận lòng...đôi khi mình thấy mình không còn là mình nữa.... những dự định, những hoài bão, những ước mơ, những đam mê....tất cả là hư không.....
                                        đối với mình chẳng có gì là chắc chắn....sống nay chết mai.....

                                        "đã biết là vô thường tại sao vẫn còn phiền não"

                                        "Phù vân nối tiếp phù vân
                                        chi chi chăng nữa cũng là phù vân" ( )
                                        Chẳng phải bạn từng nói đừng phức tạp hay sao? Cứ đơn giản hoá vấn đề, đơn giản hoá mọi thứ. Mình cũng đang cố đây.
                                        Chúc bạn luôn bình an!

                                        đã sửa lại vé · · bởi
                                        Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                          1
                                        • N Ngoại tuyến
                                          ngay moi Hành khách
                                          Toa 160

                                          cuộc sống này sẽ chẳng còn là niềm vui, nếu như mọi thứ đến với bạn dễ dàng quá...đôi khi bạn cũng cần những khó khăn để thử sức mình.....

                                          đã sửa lại vé · · bởi
                                          Trích dẫn Trả lời Cảm ơn 1 Trả lời
                                            0
                                          • 1
                                          • 2
                                          • 3
                                          • 4
                                          • 5
                                          • 6
                                          • 7
                                          • 8
                                          Sân ga ký ức Đà Lạt Hoa phục vụ từ 2006
                                          Ghi chú của Trưởng ga
                                          Chào bạn ghé ga! Bạn đang dõi theo chuyến này mà chưa có vé ngồi.
                                          Có vé, tàu nhớ đúng chỗ bạn ngồi — quay lại là mở ngay đoạn đang đọc dở, nhận nhắn khi toa có lời mới, lưu những chuyến yêu thích và gửi lời cảm ơn cho hành khách khác.
                                          Thêm lời của bạn, chuyến này lại rôm rả như thuở 2006.
                                          Lấy vé mới Trình vé

                                          Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

                                          10.545 chuyến · 36.641 lời nhắn · 29.440 hành khách

                                          Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

                                          Powered by NodeBB Contributors
                                          • Bài viết đầu tiên
                                            Bài viết cuối cùng