Tiểu Nê nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt rất thích đứa bé này, nên cũng không muốn đề cập đến chuyện đó nữa.
Điều khiến người phụ nữ thấy hạnh phúc nhất là đứa bé trong bụng ấy được bố của nó đón nhận và yêu thương.
Thế là những tháng ngày còn lại đều giao cho ông bà Lâm. Họ vui mừng không xiết, chọn ngày lành tháng tốt để làm đám cưới cho hai đứa, để tránh khi cưới bụng quá to, họ còn bỏ qua cả lễ đính hôn.
Trước đám cưới một ngày, Tiểu Nê ở nhà, bà Lâm muốn cô ngủ cùng mình tối cuối cùng trước khi đi lấy chồng.
Tiểu Nê trêu mẹ: " Con chỉ đi lấy chồng thôi mà, chứ có phải sinh ly tử biệt gì đâu kia chứ?"
" Nhưng sau này con sẽ không sống ở đây nữa. Mẹ con mình đã sống chung với nhau hai mươi ba năm, nay con không sống ở ngôi nhà này nữa, sau này mẹ không biết phải làm sao đây?" Bà Lâm nghẹn ngào. Cứ nghĩ đến cảnh con gái mình đã lớn, đã tới lúc phải lấy chồng, trong lòng bà lại cảm thấy vui buồn lẫn lộn.
Tiểu Nê mới 23 tuổi, cô vẫn đang chìm đắm trong men say tình yêu ngọt ngào. Cô còn quá trẻ để có thể hiểu được tâm trạng cảm động mà chua xót của người làm mẹ tận mắt nhìn đứa con do chính tay mình nuôi dạy lớn khôn đi lấy chồng. Lúc này cô vừa vỗ về, vừa an ủi mẹ rằng sau này mỗi tuần sẽ về thăm mẹ mấy lần, nhưng trong bụng vẫn thầm cười người mẹ đa sầu, đa cảm của mình.
Tự nhiên Tiểu Nê lại nghĩ đến một vấn đề.
" Mẹ, con là con gái của mẹ. Đinh Tuấn Kiệt là con nuôi của mẹ, vậy thì con của chúng con sẽ phải gọi mẹ bằng bà nội hay bà ngoại nhỉ?"
Câu hỏi này đáng ra không được tính là câu bởi nó quá đơn giản nhưng lại nhận được nhũng ý kiến phản hồi không giống nhau của mọi người. Khi ông Lâm Quốc Quần và Đinh Tuấn Kiệt về tới nhà nhìn thấy mọi người tranh luận thì cũng nhiệt tình tham gia góp ý kiến. Quan điểm giữa họ lại càng bị chia sẽ" Tất nhiên phải gọi tôi là ông nội rồi bởi Tuấn Kiệt là con trai tôi mà!" Ông Lâm Quốc Quần nghiêm túc nói.
" Phải gọi tôi là bà ngoại mới đúng chứ! nếu không, thế thì có mà loạn luân à?" Bà Lâm không hài lòng về sự thiển cận của chồng.
" Không nên thế! Con thấy gọi là bà nội có vẻ thân mật hơn, hơn nữa mẹ nuôi à, lẽ nào mẹ lại coi con là con trai giả ư?" Đinh Tuấn Kiệt cũng hăng máu nói chêm vào...
Chuyện nhỏ như vậy cũng khiến mọi người tranh luận không ngừng, cũng phải thôi, việc vui, việc mừng mà nên, mọi người càng thích tranh luận to hơn. Tiểu Nê trở lại ghế sofa nhìn chồng và bố đang tranh luận đỏ mặt tía tai, cô sợ nhẹ vào bụng, khẽ nói với đứa bé trong bụng: " Con gái à, con nhìn xem mọi người yêu con biết nhường nào!" Có biết bao nhiêu người đang mong chờ sự ra đời của con, muốn dành hết tình yêu thương cho con đấy!" Cuối cùng cô buồn bã nhìn ra ngoài cửa...nhưng sau khi con ra đời rồi không biết ai sẽ là người buồn đây?
Thế là trong sự mong đợi, trong ngóng của mọi người, đứa con đầu lòng của Tuấn Kiệt và Tiểu Nê ngày một to lên. Khi đứa bé được năm tháng, bụng Tiểu Nê mới nhô lên đôi chút do Tiểu Nê hơi gầy. Tuy đứa trẻ chưa ra đời, nhưng đã được chọn sẵn tên gọi. Đinh Tuấn Kiệt dường như rất bận với việc đặt tên cho con. Cứ nghĩ ra tên nào đẹp anh liền ghi lại ngay. Có lần tỉnh giấc giữa đêm khuya, tự nhiên Tuấn Kiệt nghĩ ra tên hay, anh liền chui ngay ra khỏi chăn rồi dùng bút ghi lại vì sợ quên mất. Tiểu Nê nói: " Đinh Tuấn Kiệt à! Chứng bệnh tâm lý trước khi sinh của anh rõ rằng còn nghiêm túc hơn cả em."
Đúng là Tuấn Kiệt còn căng thẳng hơn cả Tiểu Nê.
Họ định tổ chức đám cưới vào tháng Hai, do Tiểu Nê đã mang bầu nên không chịu được vất vả nên hôn lễ diển ra bình thương, đơn giản không cầu kỳ. Họ cũng không tiến hành đi du lịch tuần trăng mật bởi Đinh Tuấn Kiệt lo lắng cho Tiểu Nê và đứa con trong bụng không chịu được. Song Tiểu Nê vẫn muốn về nơi mà chồng mình đã sinh ra để thăm ông nội của anh.
Đinh Tuấn Kiệt không muốn cho vợ đi, vì lo cho tình trạng sức khỏe của vợ lúc này làm sao có thể ngồi xe lâu như thế được, hơn nữa ông vẫn chưa biết chuyện Gia Nam đã mất. Nếu ông biết chuyện Gia Nam, thì với tính cố chấp của mình ông cũng khó chấp nhận cô dâu mới này.
Nhưng Tiểu Nê sống chết không nghe, cô nói trước khi kết hôn không thông báo với ông nội đã là quá thất kính với ông rồi, bây giờ có con lại không về thăm ông thì áy náy trong lòng.
Đinh Tuấn Kiệt cuối cùng cũng đành phải đồng ý bởi Tiểu Nê dọa sẽ làm ầm lên.
Đinh Tuấn Kiệt đích thân lái xe đưa vợ mới cưới về quê.
Trên đường đi nhìn thấy cảnh non xanh nước biếc, nghe thấy tiếng sáo của trẻ chăn trâu...phong cảnh hữu tình mộc mạc nơi thôn dã Tiểu Nê cảm thấy thoải mái hơn.
Khi nhìn thấy ngôi nhà tranh của ông nội, Tuấn Kiệt , Tiểu Nê rưng rưng nước mắt ngắm nhìn bên ngoài ngôi nhà rất lâu. Đây chính là nơi mà chồng mình đã sinh ra, là nơi người chồng yêu dấu của mình đã trưởng thành. Đinh Tuấn Kiệt đã nói lời tạm biệt tuổi thơ của mình trước bầu trời xanh này. Những ngôi nhà cổ cũ kỹ như thế này đã không còn nhìn thấy trong thành phố, không hiểu năm xưa dáng vẻ của căn nhà tranh này như thế nào nhỉ? Tiểu Nê dường như có thể tưởng tượng ra một cậu bé gầy gò, đen nhẻm, dưới ánh nắng mặt trời đang cắt cỏ, chăn lợn, vừa rửa chận cho người ông bại liệt trên giường bệnh vừa phải lặng lẽ học thuộc bài mà thầy cô giáo đã dạy ngày hôm trước.
Thì ra chồng mình đã lớn lên trong một không gian như thế.
Tiểu Nê đứng trên con đường nhỏ, bùn lầy lội, cảm xúc dâng trào.
Quay sang nhìn chồng, anh đang chào hỏi thân thiết với một người làng, anh ấy đang vui vẻ biết bao, điều này chứng tỏ anh dành rất nhiều tình cảm và hồi ức của anh với nơi này.
Đinh Tuấn Kiệt dẫn vợ vào trong nhà, bỗng trong lòng cảm thấy sự bất ổn khác thường.
Không biết bao nhiêu năm rồi kể từ lần đầu gặp Gia Nam ở đây, lần đầu anh nói anh muốn lấy em, Gia Nam, lần đầu với danh nghĩa là chồng đưa Gia Nam lên thành phố,...Nhưng nay thì một người đàn bà khác đã thay thế chỗ của cô ấy.
Anh cảm thấy vô cùng áy náy và xấu hổ khi nhìn người vợ đang hớn hở bên cạnh, bất giác anh lại cảm thấy mình như có lỗi với ai đó.
Ai là người đã làm anh xiêu lòng bởi tuổi trẻ, sự xinh tươi của mình? Ai đã không chê anh nghèo mà vẫn chấp nhận làm vợ anh? Anh là người đang mang trong mình cốt nhục của anh? Nghĩ đến hàng loạt điều này Tuấn Kiệt vô tình siết mạnh tay Tiểu Nê, trong lòng nghĩ thầm có trách thì trách ông trời đã sắp đặt như thế mà thôi.
- THIÊN SỨ SA ĐỌA
Thì ra thời gian mười năm cũng có thể mài mòn một con người.
Mười năm trôi qua điều làm cho Đinh Tuấn Kiệt đau lòng nhất là người bạn thân nhất của anh là Giai Nhiên đã nghiện ma túy.
Sự sa đọa của một con người có thể bắt đầu rất lặng lẽ, không gây tai tiếng gì cả, nhưng sau đó nó dần phát triển đến mức bùng phát triển khiến con người ta mất hết nhân tính, khi sự sa đọa đó chấm dứt nó còn để lại tiếng xấu muôn đời cho chủ nhân của nó.
Sự sa đọa của Giai Nhiên bắt đầu được hình thành sau khi anh ly hôn với vợ cũ, sau đó anh nói cờ tướng là trò vô vị nên đã bỏ nó. Khi mà gia đình và sự nghiệp của Tuấn Kiệt đều tốt đẹp trọn vẹn thì Giai Nhiên lại mất đi cả hai thứ quý giá nhất.
Giai Nhiên đổ lỗi cho sự bất công của số phận, còn Đinh Tuấn Kiệt nhận xét kết cục ngày hôm nay của Giai Nhiên là do tự tay anh ta tạo nên.
" Này chú, sao số chú lại đỏ thế chứ?" Giai Nhiên trợn mắt nhìn Đinh Tuấn Kiệt, nhìn mãi tới lúc Tuấn Kiệt cảm giác ánh mắt đó lạ lẫm như chưa bao giờ nhìn thấy vậy.
Rồi sau đó bố vợ lại bàn giao cho anh cả một cơ nghiệp to lớn, khiến anh bận rộn đến mức không còn thời gian để ý đến bạn thân nữa.
Anh nói lại phương châm sống của mình: Là đàn ông phải đứng thẳng bằng đôi chân của mình, phải xả thân cho sự nghiệp.
anh chỉ nhớ lơ mơ về câu trả lời của Giai Nhiên lúc đó: " Ha, ha! Đứng dậy à?
" Anh ta nói với vẻ hận đời và châm biếm: " Khi hai cái quý giá nhất trong cuộc đời chú tiêu tan,sao chú có thể đứng vững được hả?"
... Gần đây Tuấn Kiệt thường xuyên thấy vợ nói chuyện qua điện thoại với Giai Nhiên.
Ban đầu Tuấn Kiệt cũng không để ý, nhưng sau này số lần Giai Nhiên gọi đến ngày càng nhiều. Khi nghe điện thoại, Tiểu Nê lúc tỏ vẻ tức giận, lúc lại tỏ vẻ bất lực.
Khi Đinh Tuấn Kiệt nghe thấy vợ nói cái gì đó rằng em không có tiền, anh liền hỏi cô nhưng cô không nói.
Bức xúc quá Tiểu Nê vừa khóc vừa nó rằng: " Giai Nhiên..Giai Nhiên...Anh ấy bắt đầu nghiện nặng rồi, bây giờ anh thường xuyên gọi điện đến hỏi vay tiền em! Em..."
" Lần sau nếu anh ấy gọi điện đến thì để anh nghe!" Đinh Tuấn Kiệt cau mày.
" Đừng! Đừng!" Phản ứng kích động của Tiểu Nê nằm ngoài dự tính của Tuấn Kiệt, " Thôi cứ để em nghe điện, dù gì thì chúng em cũng quen nhau từ nhỏ...em nói thì hay hơ...được không Tuấn Kiệt?"
Tuấn Kiệt cho rằng đây là sự do dự, chần chừ của một người phụ nữ ,đến khi Giai Nhiên lại gọi đến xin tiền, Tuấn Kiệt kiên quyết nhấc điện thoại lên nghe không hề để ý tới sự ngăn cản của Tiểu Nê: "Alô! Tôi là Tuấn Kiệt"
" Là chú à, anh em mình kể ra quen biết cũng lâu rồi phải không? Bây giờ anh có chút việc, chú có thể giúp anh được không? Vợ chú là lằng nhằng lắm đấy! Nếu chú là thằng đàn ông thì nên thẳng thắn một chút."
"Muốn tôi giúp cái gì?" Đinh Tuấn Kiệt cau mày hỏi, anh không ngờ một người như thế lại có thể thay đổi nhanh như thế.
Giai Nhiên bây giờ đâu còn là Giai Nhiên phong độ như ngày xưa nữa, những gì anh ấy thể hiện thật giống như một tên lưu manh đầu đường xó chợ, kẻ bặm trợn, vô học.
" Chú em được đấy ! CHo anh mượn 20 vạn, lánh nạn ý mà!" Trong điện thoai Giai Nhiên nói rất nhẹ nhàng, giống như anh đang mượng bạn học 20 tệ vậy.
" Tôi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Đinh Tuấn Kiệt không khách sáo trả lời. Tuấn Kiệt nể tình bạn với Giai Nhiên trước đây nên đã khuyên nhủ anh ta :" Có phải anh đã bị nghiện rồi đúng không? Anh đừng có dại dính vào thứ ấy! Thế này nhé, tôi sẽ xuất tiền để anh đi cai nghiện, anh vẫn còn trẻ mà..."
" Mẹ kiếp, mày đừng lải nhải nữa! Mày nói dễ dàng nhỉ? Cai nghiện ư? Cứ cho là tao cai nghiện được, thì chiến hữu của tao liệu có tha cho tao không? Mẹ kiếp! Đừng có lải nhải nữa, mau lấy tiền cho tao đi!" Giai Nhiên cắt ngang, giọng điệu không kiên nhẫn nữa rồi.
Lúc này Đinh Tuấn Kiệt nổi cáu, anh không tiếp tục mềm mỏng nữa: " Tôi cướp ở đâu ra cho anh 10 vạn bây giờ?"
" Mày lai giả vời không biết đấy hả? Ông mày ghét nhất những thằng giả vờ không biết đấy! Bố vợ mày để lại cho mày cả một cơ nghiệp lớn không chỉ dừng lại ở 20 vạn đúng không nào? Mày đi gom cho tao một tí là được thôi mà."
" Đó không phải là tiền của tôi! Sau này đừng có đến làm phiền tôi và vợ của tôi nữa nếu không thì..."
"..."
" Có chuyện gì vậy? Anh đang nói cái gì thế?" Tiểu Nê nhìn nét mặt của Tuấn Kiệt hơi khác, lo lắng, vội vàng hỏi"
" Anh ấy gác máy rồi...Anh ấy đã thay đổi thật rồi, anh thật sự không còn nhận ra anh ấy nữa!" Đinh Tuấn Kiệt ngồi trên ghế sofa, luyến tiếc người bạn thân thiết của mình.
" Thật ra anh ấy đã thay đổi từ lâu..." Tiểu Nê khẽ nói.
" Em nói gì thế?" Tuấn Kiệt nghe không rõ hỏi lại Tiểu Nê.
" Không có gì." Tiểu Nê trả lời , rồi chậm rãi bước vào phòng.
Đinh Tuấn Kiệt nhìn vợ có vẻ không vui liền chạy vào ôm vợ, phát hiện vợ mình đang run, anh nghĩ vợ mình thật hiền lành, thế rồi anh càng ôm vợ chặt hơn.
" Anh à, em cảm thấy...nhỡ anh Giai Nhiên trả thù chúng ta thì làm thế nào?" Tiểu Nê ngẩng đầu hỏi.
" Sao lại thế được! Cô bé ngốc nghếch của anh! Em đừng có nghĩ lung tung nữa!" Đinh Tuấn Kiệt lại gọi vợ là cô bé, trước đây Tuấn Kiệt rất thích gọi cô như vậy, bây giờ vợ anh đã gần 30 tuổi nhưng Tuấn Kiệt vẫn yêu chiều cô như trẻ con vậy.
Anh quệt nhẹ mũi vợ rồi trêu cô là người suy nhược thần kinh, anh cho người vợ yếu đuối gối đầu lên tay mình để cô đỡ sợ.
Vợ anh đúng là yếu đuối. Gần đây, mỗi khi nghe thấy tiếng chuông cửa hay chuông điện thoại reo , cô lại run rẩy lo sợ Giai Nhiên đến trả thù. Đinh Tuấn Kiệt nghĩ cô chắc chắn đã bị đe dọa nên anh đã quyết định đích thân với danh nghĩa bạn cũ tới gặp Giai Nhiên.
Thời gian trôi qua cũng phải gần nửa năm, hầu như không có động tĩnh gì, tinh thần của Tiểu Nê cũng dần dần ổn định trở lại.
Một hôm Tuấn Kiệt đang ngủ trưa, chỉ có một mình vợ anh ngồi xem tivi ở phòng khách, con gái thì đang đi học.
Trong khi Tuấn Kiệt đang mơ màng thì bỗng nghe thấy chuông điện thoại reo, sau đó Tiểu Nê dậy nghe điện thoại.
" Cái gì? Tiểu Hao Tử! anh không được hại con bé! Em cầu xin anh đừng hại con gái em, anh muốn em làm gì, em cũng đều đáp ứng, chỉ cần anh đừng giết hại nó...Ba triệu hả? Anh bảo em lấy đâu ra số tiền lớn như thế chứ? Được rồi! Anh đừng quá kích động, em chấp nhận. Em đồng ý thết chỉ mong anh đừng làm hại con bé...được rồi..được rồi..."
Đinh Tuấn Kiệt linh tính có chuyện không hay, anh vội vàng vùng dậy ra khỏi phòng ngủ: " Tiểu Nê! Sao vậy? Đã có chuyện gì xảy ra với Tiểu Hao Tử phải không?" Tuấn Kiệt hỏi Tiểu Nê lúc này đang khóc tức tưởi. " Vâng ạ! Giai Nhiên anh ấy...anh ấy đã bắt cóc Tiểu Hao Tử rồi!" Tiểu Nê lúc này khóc không ra tiếng," Anh ấy muốn em mang ba triệu tiền mặt đến công viên, anh ấy còn nói nếu em báo cảnh sát thì anh ấy sẽ giết con bé! Tuấn Kiệt, anh nói đi, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Con gái của chúng ta."
" Em đừng lo! Anh sẽ đến ngay công ty lấy tạm số tiền mặt để mang đi! Em cứ ở nhà đợi anh." Đinh Tuấn Kiệt nhìn người vợ đang bụng mang dạ chửa rồi nhẹ nhàng nói: " Hơn nữa anh ấy lại không phải là kẻ giết người, anh ấy là Giai Nhiên mà. Dù sao anh và anh ấy cũng đã là bạn thân với nhau, anh ấy không dám làm liều đâu!"