Vào đại học, Đinh Tuấn Kiệt nhất quyết không nhận tiền học từ nhà gửi lên, cậu vừa học vừa đi làm thêm, thỉnh thoảng còn gửi cả tiền về. Cuộc sống trong trường đại học muôn màu muôn vẻ, không khí học tập khẩn trương, khiến Đinh Tuấn Kiệt như cá gặp nước. Đinh Tuấn Kiệt vốn đẹp trai, dáng vẻ đàn ông , tính tình ngay thẳng, thật thà nên dường như mỗi tháng lại có thêm một nữ sinh viên trong trường theo đuổi cậu.
Nhưng Đinh Tuấn Kiệt chỉ tập trung vào học tập, thời gian rảnh cậu dành hết cho việc đến thư viện đọc sách. Cậu khéo léo từ chối sự ái mộ của các nữ sinh. Trong lòng cậu chỉ có hình ảnh của Gia Nam- người con gái trưởng thành vững vàng trong cuộc sống, cậu thấy mấy bạn nữ sinh đó vừa đỏng đảnh vừa trẻ con, chẳng cô nào sánh được với chị Gia Nam.
Vì thế trong trường mới có tin đồn nghi ngờ giới tính của Đinh Tuấn Kiệt.
Đinh Tuấn Kiệt luôn nghĩ có người đang chờ đợi cậu ở quê nhà, do đó cậu coi như không biết, không nghe thấy những lời đồn đại đó. Dù thế nào thì ngoài chị Gia Nam cậu sẽ không bao giờ để mắt đến người con gái khác. Vậy đó có phải là yêu không? Đinh Tuấn Kiệt thật hồ đồ. nhưng cậu tự nhủ với lòng mình: " mày yêu Gia Nam thì phải yêu trọn đời."
Năm thứ nhất đại học, cứ ba ngày Đinh Tuấn Kiệt lại gửi một bức thư về nhà, nhưng trong đó không phải là những bức thư thông thường gởi cho gia đình, đó là những bức thư tình gửi cho Gia Nam! Đến cuối năm thứ nhất những bức thư Gia Nam nhận được đã rất nhiều có thể chất thành chồng.
Những bức thư trả lời Đinh Tuấn Kiệt nhận được đều rất hay, nhưng trong thư chỉ toàn là những chuyện đâu đâu, những câu thăm hỏi và động viên học tập,... Chưa bao giờ thấy Gia Nam đả động gì về việc "cầu hôn" khiến cậu vô cùng đau khổ.
Một hôm nghe các bạn cùng phòng khoác lác - một lũ con trai tụ tập bàn tán đàm luận về con gái.
Có thằng trông điệu bộ như đạo sĩ lão làng tổng kết: " Con gái à, tâm khẩu luôn luôn bất nhất. Một cô gái kiêu căng đến đâu, một khi thể xác cô ta thuộc về bàn rồi thì trái tim đương nhiên sẽ hướng theo bạn."
Câu nói này vô tình lọt vào tai Đinh Tuấn Kiệt, nó cứ văng vẳng trong đầu cậu.
Một cô gái kiêu căng đến đâu, một khi thể xác đã thuộc về bạn thì trái tim tự nhiên sẽ hướng theo bạn. Trong đầu Đinh Tuấn Kiệt bỗng xuất hiện một giả thuyết bạo dạn khiến cậu vô cùng kích động, nhưng cũng khiến cậu bủn rủn cả người.
Nghỉ hè năm thứ nhất cậu không về nhà, tranh thủ đi làm thêm để có tiền trang trải cuộc sống. Mãi đến tận kỳ nghỉ đông năm thứ hai, Đinh Tuấn Kiệt mới tranh thủ trở về thị trấn nhỏ. Cậu tận dụng thời gian hai tuần ngắn ngủi cùng gia đình đoàn tụ, tâm sự những nỗi nhớ niềm thương trong một năm qua.
Lúc về đến nhà, vừa nhìn thấy Gia Nam, nghĩ đến những lời lẽ hừng hực mình viết trong thư Đinh Tuấn Kiệt hơi đỏ mặt. Nhưng Gia Nam không hề nhắc lại những chuyện đó, cô vui sướng hét to: " Tiểu Kiệt cao to quá!"
Chị chỉ tỏ ý vui mừng chứ không thân thiết gần gũi như trước nữa.
Năm đó, Đinh Tuấn Kiệt đã thành một chàng trai vạm vỡ cường tráng, cậu không còn là đứa trẻ năm nào hay chạy theo giật gấu quần chị nữa rồi. Gia Nam không nói gì thêm, thực ra trong lòng cô cũng lo sợ không hiểu mình có chống lại được sự quyến rũ chết người của Tuấn Kiệt không, cô không dám đối mặt với nó.
Sau nữa cơm tối, theo thói quen lúc nhỏ, Đinh Tuấn Kiệt lại vào buồng chị Gia Nam chơi. Cậu ngồi đó rất lâu mà lưu luyến không muốn về phòng mình.
Đinh Tuấn Kiệt ngồi ở mép giường, Gia Nam ngồi dưới đèn không biết đang làm gì, đột nhiên cậu phát hiện chị già nhanh quá, tóc đã lốm đốm bạc. Cậu muốn đưa tay nhổ bỏ cái thứ khiến người ta nhìn thấy mà xót xa ấy giúp chị, nhưng lại sợ chạm vào nỗi đau của chị. Trên khóe mắt chị cũng đã hằn rõ những vết chân chim.
Mình lớn rồi, đã trưởng thành rồi, chị Gia Nam đã hy sinh cả tuổi trẻ để chăm lo cho mình - Khi em trưởng thành, em chính là chỗ dựa cho chị, chỗ dựa cả đời người...
Đinh Tuấn Kiệt càng nghĩ càng xúc động. Cậu mạo muội nghĩ muốn ôm lấy chị để chị cảm nhận được thế nào là tình yêu chân thành, để chị được giống như những người con gái khác, được yêu thương, được sủng ái, được hưởng hạnh phúc.
Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đây có lẽ là điều duy nhất mà nó có thể làm được để bù đắp cho chị.
Lúc em còn nhỏ, chị đã đánh đổi cả tuổi xuân của mình để cho em được khôn lớn trưởng thành. Ngày nay em muốn hiến tuổi trẻ của mình để cùng chị đi đến cuối đời.
Đinh Tuấn Kiệt nghĩ rằng, chỉ có như vậy mới có thể đổi lấy một chút công bằng cho quãng đời khổ cực vất vả của chị Gia Nam.
Nghĩ đến đó, không kìm nén được sự xuất động, Đinh Tuấn Kiệt thốt lên hai tiếng " Gia Nam!", nét mặt chân thành khôn giống với kiểu xưng hô trước đây giữa họ.
Điều này khiến Gia Nam hết sức sửng sốt và khó xử, trước đây Tuấn Kiệt luôn thân mật gọi cô bằng chị.
Gia Nam khẽ rùng mình, cô thừa hiểu nó muốn nói gì, vì cô quá hiểu tấm lòng nhận hậu chất phác của đứa trẻ do chính tay cô chăm bẵm nuôi dưỡng.
Gia Nam nhẹ nhàng nhắc nhở: " Em càng ngày càng vô lễ, tự nhiên lại gọi chị bằng tên không như vậy, em không gọi chị bằng chị nữa ư?" Rồi làm vẻ dửng dưng nói tiếp: " Có anh Dương Liên ở thị trấn bên, đã mấy lần cho mai mối đến hỏi, Tiểu Kiệt à, giờ em đã lớn rồi, chị cũng không còn trẻ nữa. Chị sẽ lấy người đó em thấy thế nào?"
" Dương Liên? Là ai nhỉ? Gia đình làm gì? Chị, chị đã quyết định vậy rồi sao? Tại sao em không biết!" Đinh Tuấn Kiệt nghe Gia Nam nói vậy thì vô cùng hốt hoảng, một sự hốt hoảng không giống với lúc nhỏ, cậu hỏi dồn dập. " Hơn một năm nay em đi học xa nhà, những việc trong thị trấn làm sao em biết được? Gia đình Dương Liên làm ăn buôn bán, trong tay có mấy cái cửa hàng!" Lý Gia Nam cố tình ra vẻ vui mừng nói, vừa nói vừa nhìn Đinh Tuấn Kiệt cười dịu hiền như thuở nào.
Nhìn nụ cười trên khuôn mặt Gia Nam, Đinh Tuấn Kiệt như được trở về với thời thơ ấu. Mỗi khi nấu cơm xong, khi gọi cậu vào ăn cơm, trên khuôn mặt Gia Nam lúc nào cũng thường trực một nụ cười vô cùng hiền từ và đôn hậu như vậy.
Đó là lúc Đinh Tuấn Kiệt tưởng chị là người mẹ thứ hai của mình, nó vô cùng kính yêu chị.
Vậy mà bây giờ mình lại có suy nghĩ hạ lưu như thế với người mà mình hằng kính yêu. Cậu ngây thơ cho rằng mình có thể mang lại hạnh phúc cho chị, thật đáng buồn cười.
" Chị, chị có thích anh Dương Liên đó không?" Đinh Tuấn Kiệt bộc bạch hết những nghi ngờ trong lòng.
" Chị bằng ngần này tuổi rồi, em tưởng chị vẫn còn trẻ như em à? Còn nói gì đến thích hay không thích, có thể sống qua ngày là được rồi." Gia Nam bình tĩnh nói: " đó là một người thật thà, anh ấy sẽ không ăn hiếp chị của em đâu"
Điều này làm cho Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy yên tâm, chị sẽ lấy một người đàn ông tốt, có thể sống đúng nghĩa của cuộc sống, đó là chuyện tốt nhất rồi. Như vậy thì nửa đời vất vả vì gia đình họ Đinh sẽ hoàn toàn chấm dứt. Đinh Tuấn Kiệt thấy mừng thay cho chị Gia Nam.
Rút kinh nghiệm từ mấy lần trước, Đinh Tuấn Kiệt vẫn thấy có gì đó chưa hoàn toàn không yên tâm. Đêm đến cậu trằn trọc không sao ngủ được, một lòng muốn tìm hiểu đến cùng cái người mà chị Gia Nam định gửi gắm cả đời rút cục là người thế nào? Tính cách ra sao...
Hôm sau Đinh Tuấn Kiệt đi xe sang thị trấn bên.
Đinh Tuấn Kiệt phải hỏi thăm mãi, cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy Dương Liên, người mà theo lời Gia Nam nói là thật thà. Suýt nữa thì cậu đứng tim - bạn có thể tưởng tượng mắt một người sại đờ, trước ngực đeo một cái yếm dãi, gọi tên anh ta, anh ta cũng chẳng biết, cái đầu lúc nào cũng lúc la lúc lắc - người đàn ông đó liệu có thể mang lại hạnh phúc cho một người con gái hay sao?
Lúc đó Dương Liên đang ngồi một mình ngoài cửa hàng, khoảng trên dưới 30 tuổi, thoáng nhìn cũng biết anh ta là người thiểu năng trí tuệ.
Họ sắp xếp gả Gia Nam cho một người thiểu năng trí tuệ! Gia Nam cũng bằng lòng lấy một người đàn ông như thế sao?!
Gia Nam nói anh ta thật thà, đúng vậy, người đàn ông như thế thì có thể lừa được ai ? Đó chính là ưu điểm duy nhất của anh ta.
Gia Nam nói nhà anh ta có mấy cái cửa hàng.
Dù gia đình anh ta có giàu có hơn thế nữa Đinh Tuấn Kiệt cũng tuyệt đối không cho phép Gia Nam lấy một người đàn ông mà đến sinh hoạt của bản thân cũng không tự làm được!
Lẽ nào kiếp này của Gia Nam vẫn chưa đủ khổ sao? Lẽ nào hai mươi năm qua chị ấy chịu bao nhiêu vất cả khổ cực vì hai ông cháu vẫn chưa đủ sao? Còn bắt chị nửa đời còn lại phải gắn bó với một người mất trí không biết mình là ai sao? Lẽ nào ông trời lại bắt tội chị Gia Nam quá nửa cuộc đời đã phải vất vả và hy sinh cho nhà họ Đinh, nửa đời sau lại phải thay tã, rửa mặt lau nước dãi cho chồng.
Trời ơi!
Đinh Tuấn Kiệt bỗng hiểu ra một điều, Gia Nam sợ làm lỡ tiền đồ của mình, chị ấy bằng lòng lấy một người mất trí, cũng không muốn mình lãng phí tuổi trẻ chăm sóc quãng đời còn lại của chị ấy. Cậu thấy vừa thương vừa giận chị, chị đúng là người con gái ngốc nhất trên đời
Hôm đó Đinh Tuấn Kiệt lang thang bên ngoài rất lâu, uống hết hơn một lít rượu trắng, ngà ngà say. Câu nói của các bạn trong phòng lại văng vẳng trong đầu: " Một khi thể xác cô ta thuộc về bạn rồi thì trái tim đương nhiên sẽ hướng theo bạn."
- CHỊ À, EM MUỐN CƯỚI CHỊ LÀM VỢ
Có phải chỉ cần có sự hòa hợp về thể xác thì bạn có thể phản bội lời thề đầu môi. Vậy mà...
Cậu biết cậu sắp làm một việc đại nghịch vô đạo, cậu cũng biết cậu cũng sẽ phải đối mặt với một hậu quả thế nào. Cậu thề tuyệt đối không để người chị thân yêu của mình phải chịu thêm bất cứ đau khổ nào nữa.
Chị, em sẽ giúp chị trút bỏ hết những chuỗi ngày khổ cực, hãy để em về sau được chăm sóc chị, chị nhé!
11h đêm, Đinh Tuấn Kiệt mới ngất ngưởng về nhà, người nồng nặc mùi rượu.
Vừa bước vào nhà, Đinh Tuấn Kiệt đã hỏi Gia Nam:
" Ông đâu?"
" Ngủ rồi." Gia Nam vội vàng đưa Đinh Tuấn Kiệt đang say đến mức đi không vững vào phòng. Cô tỏ vẻ khó chịu về mùi rượu trên người cậu: " Em có chuyện gì thế? Sao muộn thế này mới về? Em khiến chị lo muốn chết. Lại còn uống nhiều rượu như vậy, đi chơi cùng các bạn học cũ hả? Chị nói cho em biết lần sao có đi chơi thì cũng phải biết đường mà về nhà sớm. Chị và ông đều lo lắng cho em! Không về thì cũng phải nhắn lại chứ..." Gia Nam vừa khóa cửa vừa lầm bầm, chị không mảyy để ý tới đôi mắt khác thường sau lưng mình.
Khi Gia Nam vừa xong việc quay người lại, mới phát hiện Đinh Tuấn Kiệt đang nhìn mình chòng chọc. Ánh mắt hằn lên những tia máu, ánh mắt đó xa lạ khủng khiếp, như thể hồ sắp vồ mồi. từ trước tới nay Gia Nam chưa bao giờ thấy Đinh Tuấn Kiệt như vậy, cô phát hoảng, mới hạ giọng ấm áp dịu dàng nói: " Có phải chị đã mắng em nặng lời quá không? Ôi trời, em đúng là đồ trẻ con, mới thế mà đã...Được rồi, được rồi, coi như chị đã quá lời, chị cũng chỉ vì lo cho em mà thôi. Em cứ không biết chăm sóc cho mình như thế, hỏi sau này chị làm sao mà yên tâm được!" Gia Nam vừa khẽ nói vừa vỗ vỗ vào lưng Đinh Tuấn Kiệt như khi nó còn bé.
Nào ngờ Đinh Tuấn Kiệt đột nhiên giữ chặt tay Gia Nam, kéo mạnh cô vào người mình. Gia Nam đứng không vững ngã vào người Đinh Tuấn Kiệt, Đinh Tuấn Kiệt chẳng nghĩ gì cứ thế điên cuồng hôn Gia Nam.
" Này ...này!" Lý Gia Nam quá sợ hãi, một lúc sau mới kịp phản ứng.
" Trời ạ, Tiểu Kiệt đang hôn mình!"
Khi cô bừng tỉnh và nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, lập tức chống cự, lấy hết can đảm đấm vào lưng Đinh Tuấn Kiệt, lại dùng chân vừa đá vừa đạp. Nhưng cô, người con gái vốn gầy gò, yếu đuối là vậy sao có thể là đối thử của Đinh Tuấn Kiệt - một chàng trai đang hừng hực sức xuân. Sau một hồi chống cự nhưng vô ích cô đành để yên.
Lý Gia Nam vô cùng sợ hãi, trong lòng nghĩ Tiểu Kiệt chắc chắn đã uống say không còn biết mình đang làm gì nữa, nhưng không chống cự được Đinh Tuấn Kiệt đang trong cơn điên cuồng, đành phải chịu nhục chấp nhận để cái miệng nồng nặc mùi rượu cứ hôn lấy hôn để trên mặt mình.
Đúng lúc Gia Nam gần như tuyệt vọng, đột nhiên Đinh Tuấn Kiệt buông cô ra, nhìn Gia Nam âu yếm. Hai người mặt đối mặt sát gần nhau. Tuấn Kiệt hơi thở nồng nặc mùi rượu, mắt say lờ đờ, cậu đỏ bừng mặt tỏ tình: " Gia Nam à, lấy anh đi!"
Trong thoáng chốc Gia Nam đê mê đi, bởi khẩu khí Đinh Tuấn Kiệt lúc đó kiên quyết thành khẩn, mắt long lanh đầy phấn khích, thái độ thành kính, giọng nói ấm áp, khiến Gia Nam dường như quên mất người đang cầu hôn mình là Tiểu Kiệt - đứa trẻ mà mình đã nhận nuôi dưỡng.
Một thoáng tê dại trôi qua, không một chút nể nang, chị giơ thẳng tay lấy hết sức giáng cho Đinh Tuấn Kiệt một cái tát, một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, lập tức má trái của Tiểu Kiệt hằn lên hình bốn ngón tay.
Đánh xong, tự Lý Gia Nam cũng sững người, bởi từ nhỏ Đinh Tuấn Kiệt luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn biết nghe lời, luôn được mọi người quý mến. Gia Nam chưa từng phải nói một câu nặng lời, chứ đừng nói là đánh cậu.
Lúc này cô nhìn bàn tay bỏng rát của mình, lại nhìn khuôn mặt đang sưng tấy lên của Đinh Tuấn Kiệt, cô không dám tin, mình đã tự tay đánh cậu, " Tiểu Kiệt...Tiểu...Kiệt..." giọng run run, rõ ràng cô đang rất hối hận và đau lòng. Cô vặn hai bàn tay vào nhau, không biết phải bắt đầu nói thế nào với " người đàn ông" đối diện đang ngồi thần mặt ra.
Trong giây phút đó cô chợt nhận ra Tiểu Kiệt đã trở thành một người đàn ông. Không ngờ Đinh Tuấn Kiệt đột nhiên làm một động tác khiến Gia Nam không kịp trở tay.
Cậu bất ngờ nắm tay Gia Nam một lần nữa, vẻ mặt khó hiểu, lôi từ trong túi áo ra một cái dây vải đã chuẩn bị sẵn. trước hết cậu bịt mồm để Gia Nam không kêu được, sau đó dùng dây vải trói hau tay cô lại. Cuối cùng Đinh Tuấn Kiệt ngừng lại nhìn vào đôi mắt bị tổn thương đầy vẻ sợ hãi của Gia Nam, cậu tiếp tục hôn cô say đắm, giọng cậu nhẹ nhàng đầy tình cảm nói với cô:
"Gia Nam à, em nhất định phải cưới chị! Đừng trách em!" Nói xong cậu bế thốc người mà cậu gọi bằng chị suốt hai mươi năm, người mà cậu kính yêu cả đời đi vào chiếc giường nhỏ.
Chiếm đoạt thể xác chị, thì sẽ có được trái tim của chị.
Đêm hôm đó Đinh Tuấn Kiệt đã cưỡng hiếp Gia Nam.
Cậu nhìn Gia Nam đầy vẻ van xin, sợ hãi, hốt hoảng và tuyệt vọng, cậu đau khổ nhắm nghiền hai mắt, mồm không ngớt lẩm bẩm:
" Để em chăm sóc chị, để em mang lại hạnh phúc cho chị! hãy tin em, yêu em! Em muốn cưới chị!"
Cuối cùng Gia Nam chỉ còn biết khóc, cô không dám tin, đứa trẻ lớn lên nhờ bàn tay cô nuôi dưỡng, lại dùng cách này để cưỡng đọat sự tôn nghiêm duy nhất của đời cô. Cô không cảm nhận được cái gì là tôn kính và quý mến, cái mà cô có thể cảm nhận được, chỉ là sự ô nhục và xấu hổ theo mỗi cử động từ cơ thể Đinh Tuấn Kiệt truyền sang mà thôi.
Cô tuyệt vọng chỉ còn biết khóc! Nhưng lại không thể hận cái người đàn ông đầy dục vọng như cầm thú đang đè trên cơ thể mình. Bởi vì đó là Đinh Tuấn Kiệt.
Lý Gia Nam cứ thế khóc, khóc đến khi nước mắt cạn khô, hai mắt cô mở trừng trừng, đờ dại nhìn lên trần nhà. Cô không nói không cười, không cử động, chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. Dường như cô đang phát điên.
Chỉ duy nhất hơi thở chậm chạp là chứng tỏ cô còn sống.
" Mình đã bị cưỡng hiếp. Kẻ cưỡng hiếp mình lại chính là đứa trẻ mà mình đã phải chịu biết bao khổ cực gần hai mươi năm qua để nuôi dưỡng nó trưởng thành.Mình còn quý nó hơn cả mạng sống của chính mình! Nó là nguồn vui, nguồn động viên của mình. Nó là Tiểu Kiệt độc nhất vô nhị của mình...Tiểu Kiệt, cưỡng hiếp...Mình đã bị người thân nhất đó cưỡng hiếp! Có phải mình đã xong đời rồi không?"
Mấy ngày liền Gia Nam nằm bất động trên giường không ăn không uống. Cô chỉ duy trì sự sống nhờ một ít nước do Đinh Tuấn Kiệt bón cho. Cô không hề tức giận. Ông nội sau khi biết nguồn cơn liền lấy gậy đánh cho Đinh Tuấn Kiệt một trận nên thân, đánh ngay trước mặt Gia Nam, đánh cho nó tan xương nát thịt nhưng Gia Nam vẫn không động lòng.
Vừa đánh ông vừa nghẹn ngào nói:
" Mày đúng là đồ vô lương tâm, ngay cả cái việc tày trời dó mà đã dám làm! tao phải đánh chết mày, thằng chó Nhật kia! Nếu sớm biết mày độc áo như vậy ,tao đã không để mày sống, lẽ ra phải bóp chết mày từ lúc mày mới sinh ra. Trời ơi...! Ông vừa chửi mắng vừa đưa tay lau nước mắt.
Đánh đến khi mỏi tay thì tim ông cũng rướm máu. Thực ra từ đáy lòng ông biết cháu mình không phải là đồ mất dạy, ông cũng hiểu trái tim nhân hậu đầy nhiệt huyết của nó. Nhìn Gia Nam đau đớn tuyệt vọng, và đứa chau đang quỳ dưới đất trên mình đầy thương tích, lòng ông đau như xát muối, ông quẳng cây gậy rồi khóc hu hu.
Vị lão hồng quân này, năm xưa phải đối mặt với hàng nghìn kẻ địch cũng không hề khiếp sợ, vậy mà phải đau lòng rơi nước mắt khi chứng kiến hoàn cảnh của hai đứa cháu.
Đinh Tuấn Kiệt lo lắng cho sức khỏe của ông ,vội vàng bế ông vào giường. Nó thề với ông, dù thế nào cũng phải để Gia Nam sau này được hưởng cuộc sống tốt đẹp.
" Cháu tôi, sao đời con khổ vậy!" Ông nắm lấy bàn tay đứa cháu, khẽ lẩm bẩm. Thực ra ông rất thương đứa cháu nội này.Ông đã nhẫn tâm như vậy là vì Gia Nam: " Chính cháu tự làm ra những chuyện tồi tệ đó thì phải tự mình gánh chịu thôi! Ông mặc kệ các cháu!"
" Gia Nam, có khát không? Em đem nước cho chị này!"
" Gia Nam, con gà mái nhà ta bắt đầu đẻ trứng rồi"
" Gia Nam, hôm nay có phim Hồng Lâu Mộng mà chị thích xem đấy, chúng ta cùng sang nhà hàng xóm xem nhé, được không?"
"Gia Nam, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi. Trời lạnh rồi, để em lấy thêm chăn cho chị nhé!"
...Đinh Tuấn Kiệt nghĩ đủ mọi cách, trách móc có, trêu đùa có, kể chuyện cho chị nghe, nói chuyện cùng chị..., nhưng Lý Gia Nam vẫn đờ đẫn, không nói không rằng. Cho uống nước thì cô uống, đắp chăn cho cô thì cô đắp, cô không còn một chút tự chủ nào. Điều này khiến Đinh Tuấn Kiệt lo lắng đến phát khóc. Gia Nam tức giận đến mức không thèm để ý đến mình, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn chờ đợi.