" Ôi dào, bảo anh đi thì anh cứ đi! Người ta cũng không nhận ra anh là đàn ông đâu mà lo."
...
Ngày hôm sau, Tiểu Nê nói với anh, phụ nữ trong mấy ngày đó thường hay bị đau bụng nên rất dễ cáu.
Đinh Tuấn Kiệt nhận xét cô hơi quá đáng. Tiểu Nê khó chịu xua tay: " Ôi dào, làm đàn ông thì phải chịu khó."
" Sáng nay đau dễ sợ luôn. " Cô nàng than phiền lúc ăn sáng.
Rất dễ nhận ra điều này bởi vì đến Vương Giả cũng bị cô nàng đá vào gầm giường Đinh Tuấn Kiệt.
" Tiểu Nê à, em không thể chịu một chút được à? "
" Ôi dào, làm đàn ông thì phải chịu khó một chút đi mà." Lại là câu nói khiến người ta không thể bác bỏ.
Mấy ngày sau đó cô nàng lại có thể vui vẻ hát hò, cả ngày trông rất hạnh phúc, dịu dàng ở trong bếp làm cơm cho Đinh Tuấn Kiệt vì thím Trương phải về quê thăm con bị ốm. Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy khi Tiểu Nê vui vẻ là khoảng thời gian rất đẹp.
Thím Trương trước khi về quê vẫn canh cánh trong lòng lo cho Tiểu Nê và Đinh Tuấn Kiệt, nhưng khi nghe Lâm Tiểu Nê thề sống thề chết có thể chăm lo chu đáo cho Đinh Tuấn Kiệt thì bà mới yên tâm, vội vàng về quê. Tiểu Nê thề sống thề chết có thể chăm sóc Đinh Tuấn Kiệt chu đáo, cô nàng đã làm được. Cô cho anh ăn liền ba bữa món tủ của cô, tiếc là tay nghề của Tiểu Nê chỉ đạt trình độ sơ cấp, vẫn còn phải được khai hóa thêm.
" Đinh Tuấn Kiệt hô fnghi hỏi: " Em thực sự biết nấu à? "
" Đương nhiên rồi, anh không nhìn thấy em có ngoại hình rất thích hợp để làm bếp hay sao?" Tiểu Nê vừa nói vừa đập một quả trứng vào bát.
" Vậy em biết nấu món gì?"
" Cơm rang trứng." Vừa nói cô lại tiếp tục đập một quả trứng nữa.
" Ngoài món đó ra còn có món nào nữa không?"
" Đương nhiên là còn chứ, anh đừng khinh thường bản lĩnh của em được không?" Tiểu Nê đang đập quả trứng thứ ba, nghe Đinh Tuấn Kiệt nói vậy cô nàng tỏ vẻ tức giận cứ khua khua tay trông dáng vẻ như là bị oan lắm. " Thế em còn biết nấu món gì nữa?"
" Trứng rang cơm." Cô nàng thản nhiên trả lời.
"..."
Đinh Tuấn Kiệt không hỏi nữa, anh đã rõ trình độ nấu nướng của Tiểu Nê rồi. Anh tiếp tục nhìn thấy Tiểu Nê đập tiếp quả trứng thứ tư vào bát. Lát sau anh nghe thấy Tiểu Nê nói thầm: " Này! Em chỉ đập có hai quả trứng tại sao lại có tới bốn lòng đỏ nhỉ?"
Sau đó cô quay lại nói với Đinh Tuấn Kiệt: " Hình như lúc nãy anh có nói với em chỉ cần đập hai quả trứng là đủ rồi đúng không?" "
Đúng vậy." Đinh Tuấn Kiệt trả lời.
" Em biết rồi." Nói rồi cô nàng lại tiếp tục nấu nướng.
Nhìn cô bé cứ loay hoay bận bịu trong bếp, có cảm giác mình giống như một anh chồng đang mỉm cười ngắm cô vợ bé xinh đẹp của mình. Đinh Tuấn Kiệt bất giác sợ hãi cái ý nghĩ bất ngờ đó, anh cảm thấy mình có lỗi với người vợ ở quê nhà. Buổi tối dường như anh chàng đã không thể chịu được lâu hơn nữa liền dẫn Tiểu Nê sang nhà Giai Nhiên ăn.
Đúng lúc mọi người đang ăn ngon, Tiểu Nê khoái chí khoe với Giai Nhiên bữa trưa hôm nay do cô nấu, hơn nữa lại còn đập được hai quả trứng, quả nào cũng có hai lòng đỏ nhé.
May mà thím Trương nhớ hai người nên về quê được hai ngày đã quyết định ra, nếu không thì ...cứ nghĩ tới món cơm rang của Tiểu Nê anh lại sợ run người.
Tối nay Đinh Tuấn Kiệt phải làm thêm, lúc rời khỏi công ty đã rất muộn rồi. Đi trong đêm mùa Hạ Trùng Khánh, anh nhìn thấy các đôi tình nhân cứ vai kề vai sóng bước bên nhau dưới ánh đèn, thật lãng mạn và tình tứ.
Đinh Tuấn Kiệt bất giác cảm thấy xót xa, đột nhiên anh nhớ tới Tiểu Nê. Nếu Tiểu Nê có mặt ở đây thì anh sẽ không phải cô đơn đến thế. Tự nhiên ham muốn mãnh liệt " hy vọng Tiểu Nê có mặt ở đây" cứ lớn mạnh trong tâm tưởng của anh.
Rồi anh chợt sợ hãi nhận ra mình quá nhớ cô bé nên đã xuất hiện ảo giác, bởi anh thấy cô bé ngồi trên ghế ở đầu đường đang nhìn mình cười rất giống với Tiểu Nê.
" Này, anh bị dở hơi rồi à?" Tiểu Nê đứng dậy hét toáng lên.
Hóa ra không phải là ảo giác.
" Sao em lại ở đây? Có hẹn à? " Đinh Tuấn Kiệt băn khoăn.
" Hẹn cái đầu anh ấy! Người ta đến đón anh mà." Tiểu Nê cố nói to để giấu sự xấu hổ.
Tiểu Nê ngồi trên ghế đầu đường trong đêm để đợ Tuấn Kiệt đi làm về. Sự việc này khiến Đinh Tuấn Kiệt vừa cảm thấy mâu thuẫn vừa cảm thấy ấm áp trong lòng.
Sau đó hai người cùng đi về nhà, ngồi trên taxi Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy bứt rứt, đến thở anh cũng không dám thở mạnh. Anh liếc trộm Tiểu Nê, lúc này mặt cô nàng đỏ bừng và cô giả vờ chăm chú ngắm móng tay mình.
Đinh Tuấn Kiệt rất muốn hỏi tại sao hôm nay lại tới đón anh cùng về.
Nhưng Tiểu Nê lúc thì nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, lúc lại lấy điện thoại nhắn tin, nói chung cô nàng cố tình không tạo điều kiện cho anh.
Thôi thì mặc kệ vậy.
Lúc họ cùng về tới nhà, ánh mắt thím Trương vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Nhưng khi đặt chân vào cửa rồi, họ được tiếp đón không như nhau nữa. Chẳng hạn, Tiểu Nê vừa về đã có thể thay được dép trong nhà do Vương Giả cắp đến, còn Đinh Tuấn Kiệt thì phải tìm dép khắp nơi. Con chó chết tiệt sau trận chiến cây xương rồng lần trước nhiễm một thói quen xấu là nó chỉ gặm mỗi dép của Đinh Tuấn Kiệt.
Vừa nhìn thấy chủ nhân bước vào, con chó Vương Giả vừa vẫy đuôi vừa sủa mừng nhảy về phía cô chủ. Sau một tuần nịnh nó bằng cách chia thịt nạc cho, giờ đây khi Đinh Tuấn Kiệt về, nó cũng làm động tác để cái đuôi động nhẹ, ngoe ngoảy tượng trưng một hai cái lấy lệ.
Thím Trương tìm thấy dép của Tuấn Kiệt dưới gầm ghế sofa rồi hỏi tại sao về nhanh thế, sao không chơi thêm chút nữa mới về.
Lúc hỏi ánh mắt thím Trương rất lạ, giọng nói rất mơ hồ.
Ăn cơm xong, Tiểu Nê liền đi tắm. Nửa tiếng...một tiếng...vẫn tiếp tục... Đã mấy lần Đinh Tuấn Kiệt định phá cửa xông vào, chắc chắn cô nàng đã chết đuối trong bồn tắm do quá nhiều nước cũng nên. Gọi nhưng không thấy trả lời. Khi Đinh Tuấn Kiệt đang làm động tác chuẩn bị cuối cùng để phá cửa, thì Tiểu Nê mở cửa, một lần nữ Đinh Tuấn Kiệt lại đâm sầm vào Tiểu Nê. May mà lần này anh chàng làm chủ được tốc độ kịp thời hãm lại do vậy không làm Tiểu Nê ngã, chỉ có điều không kìm chế được vẫn vòng tay ôm lấy Tiểu Nê mà thôi. Tiểu Nê vừa ra khỏi nhà tắm, đang mặc váy ngủ hai dây, do mới tắm xong nên mặt cô đỏ ửng, thêm vào đó lại bị anh chàng Tuấn Kiệt ôm nên toàn thân cô cũng đỏ lên.
Nhận thấy mình quá đương đột nên anh chàng vội vàng lùi về sau hai bước, ngượng ngùng không biết nói gì.
Tiểu Nê đang đi chân trần, khăn buộc trên đầu tuột sau cú va đập với Đinh Tuấn Kiệt, mái tóc dài tung ra. Giọt nước cứ rơi tí tách từ đuôi tóc xuống sàn nhà, rơi xuống bờ vai rất đẹp, lăn trên làn da mịn màng của cô.
Lúc này Đinh Tuấn Kiệt tưởng như mình đã gặp được nàng tiên nước ở tận rừng sâu mà không ai biết. Cô nàng đang sợ hãi nhìn Tuấn Kiệt.
" Anh định làm gì thế?" Cô nàng giả vờ giận dữ hỏi.
" Anh.. sợ em xảy ra chuyên gì.. em đã tắm gần hai tiếng rồi..."
Bởi Đinh Tuấn Kiệt chỉ tắm mười phút là xong, anh cứ nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao phụ nữ tắm lâu như vậy, không h iểu họ làm gì trong nhà tắm kia chứ?
" Anh tưởng tôi giống anh chỉ cần vài phút là xong hử? Đồ nhà quê!" Tiểu Nê lườm Tuấn Kiệt một cái, cô nhìn thấy anh ngượng đỏ mặt. Cô nàng bỏ đi, cô đi sát ngang qua anh, anh ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của cô, vừa thuần khiết, vừa dịu ngọt.
Đến lượt Đinh Tuấn Kiệt tắm, anh chỉ mất năm phút kể từ lúc vào nhà tắm tới lúc ra ngồi trên một góc sofa với Tiểu Nê. Bởi Tiểu Nê nói đang đợi anh.
Tiểu Nê lườm Tuấn Kiệt một cái rồi lại chăm chú xem tivi, nhưng Đinh Tuấn Kiệt biết nhất định cô nàng đang chê anh là đồ nhà quê. Tiểu Nê nhận xét anh là hình mẫu nhà quê thứ thiệt.
Đinh Tuấn Kiệt suy tư, anh không biết tivi đang phát chương trình gì nữa. Anh nhắm mắt tưởng tượng những gì mình thích. Chẳng hạn như lúc bước vào nhà tắm Tiểu Nê mới tắm xong, trong đó mịt mù hơi nước thơm mùi cỏ huân khiến anh rạo rực cả người. Tuấn Kiệt thỉnh thoảng liếc qua tivi sau đó lại quay sang nhìn Tiểu Nê rồi tự rút ra kết luận: Tiểu Nê hấp dẫn, đẹp hơn tivi.
Lúc này cô nàng đang rất chăm chú xem tivi, trông nét mặt cô vô cùng sinh động đáng yêu.
Đinh Tuấn Kiệt lại mơ màng, tại sao một cô gái đẹp như Tiểu Nê lại có tính cách giống đàn ông đến vậy, cứ ăn to nói lớn, hùng hùng hổ hổ. Giá mà cô nàng dịu dàng một chút thì tốt biết bao. Đinh Tuấn Kiệt đang tưởng tượng cảnh Tiểu Nê dịu dàng chợt nghe thấy tiếng Tiểu Nê mắng:
" Đồ ngốc! Sao không xem tivi mà lại nhìn em làm gì?"
Đinh Tuấn Kiệt tự trách mình lại suy nghĩ viễn vông tới những điều không thể xảy ra. Lâm Tiểu Nê đâu có điểm nào giống con gái. Anh lại nhìn vào tivi nhưng rốt cuộc vẫn không biết đang phát chương trình gì.
Cố cầm cự được khoảng 20 phút không cưỡng cơn nổi buồn ngủ, anh thiếp đi. Trong giấc mơ, anh thấy một người đẹp cười với mình, anh chợt nhận ra nàng rất giống Tiểu Nê.
Bị lay mạnh Đinh Tuấn Kiệt chợt thức giấc. Vừa choàng tỉnh, đập ngay vào mắt anh là khuôn mặt Tiểu Nê như được phóng to gấp năm lần, anh thoáng giật mình. Tay của anh lại đang đặt trên vai Tiểu Nê. Đinh Tuấn Kiệt có thể chắc chắn một trăm phần trăm khi thiếp đi anh đã mơ một giấc mộng đẹp không tưởng về Lâm Tiểu Nê.
Cảm thấy áy náy, hoang mang không biết phải giải quyết thế nào với vụ việc trên,thế là anh chàng đang gắng sức tìm cách thoát thân.
Lúc này Tiểu Nê vẫn chưa biết Tuấn Kiệt đã tỉnh.
Cô luồn tay dưới cổ Tuấn Kiệt rồi lẩm bẩm một mình " sao thằng cha này nặng quá trời vậy?" "???" Anh chàng toát mồ hôi hột.
" Ít nhất... theo mình nghĩ cũng phải đến 70 cân."
"...?" Anh có cảm giác Tiểu Nê đang nhấc anh lên, dường như cô nàng đang muốn kéo anh đi.
" Bình thường...nhìn thằng cha...chỉ mỏng như viên ngói mà...ôi trời! Mẹ ơi! Thằng cha nặng chết đi được..."Cô nàng cố gắng sức.
Đinh Tuấn Kiệt tò mò không biết Tiểu Nê đang làm gì, tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Lúc này Đinh Tuấn Kiệt giả vờ động đậy chân, tự nhấc người lên.
Tiểu Nê cho rằng mình đã nhấc được anh chàng lên liền vòng một tay ra sau để ôm chân chàng. Cô nàng dự định một tay ôm cổ, một tay luồn dưới đầu gối để bế anh lên.
Quay cuồng...
Đột nhiên anh chàng buôn lỏng người, Tiểu Nê mất đà bị kéo theo, cô nàng chỉ kịp " Á" một tiếng rồi bổ nhà về phía anh.
Đinh Tuấn Kiệt sợ hãi, vội vàng mở to mắt, đúng lúc đó chỉ thấy Tiểu Nê giống như con chim ưng săn mồi sà xuống, sau đó anh có cảm giác miện mình đập phải một vật gì rấtmềm.
Nhận ra Tuấn Kiệt đã tỉnh, Tiểu Nê sợ hết hồn nhưng vẫn ngang bướng hỏi " Tỉnh rồi hử? Ha, ha..hi,hi.." Cô gượng cười, đứng dậy, đi ra, mặt mũi đỏ bừng.
"Em định làm gì thế? Đinh Tuấn Kiệt cố tỏ vẻ tự nhiên hỏi.
" Em..em sợ anh bị cảm lạnh."
" Nên em ôm anh để sưởi ấm cho anh à?" Đinh Tuấn Kiệt chỉ nghĩ ra được mỗi một lý do duy nhất về việc tại sao Tiểu Nê lại ôm anh.
" Em chỉ muốn bế anh vào phòng để anh ngủ thỏai mái hơn thôi mà." Tiểu Nê cong cớn hét toáng lên, trông cô nàng có vẻ oan ức.
" Bế anh...vào phòng? Anh không nghe nhầm đấy chứ? Một mình em ư? Cô bé à, trông anh rất gầy nhưng anh cũng cao 1m79 đó. Anh thật không hiểu một ngày đầu em nghĩ ra được những gì nữa?" Đinh Tuấn Kiệt không nhịn được, anh cố tình đùa
"..." Tiểu Nê mắm môi không nói gì
Đinh Tuấn Kiệt cứ cười mãi, nhưng anh vẫn cảm động về ý tốt ban đầu của Tiểu Nê, cô ấy lo lắng cho anh.
Lâm Tiểu Nê không nói gì, Đinh Tuấn Kiệt cũng không biết phải nói gì lúc này. Anh nhìn cô rồi tưởng tượng xem lúc này mặt cô nóng bao nhiêu độ, cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào mấy cốc trà như đang suy nghĩ làm thể nào để thoát thân hợp lý.
Đinh Tuấn Kiệt ngượng ngùng, anh ý thức được mình phải nói gì đó, bởi anh sợ nếu anh không nói gì mặt Tiểu Nê sẽ nóng cháy mất.
" Em đi ngủ đây." Cô nàng nói dứt khoát rồi hùng hổ bước về phòng mình. Về sau mới biết Đinh Tuấn Kiệt của chúng ta không cần động chân động tay cũng có thể đoạt được nụ hôn đầu đời của người ta. Mãi sau này Đinh Tuấn Kiệt mới được Tiểu Nê nói cho biết. Về phòng mình anh tiếp tục nghĩ, một nam một nữ ở chung rất dễ xảy ra chuyện.
" Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện." Đinh Tuấn Kiệt nằm vắt ngang qua giường, anh chẳng kịp tháo giầy đã ngủ thiếp đi.
...::: o0o :::...
"Người vợ đáng kính nhất" trong "người đàn bà sa ngã" Lúc em trưởng thành, anh là đôi cánh trong tuổi thơ ngây của em; lúc anh ra đi, em cũng không được dựa vào anh lần cuối. Em sợ nếu Thiên Đường không còn chỗ trống, vậy thì khi anh ra đi mãi mãi, em có thể phiêu bạt ở đâu đây?
- LỪA DỐI
Tôi đã tốt nghiệp. Rời xa bốn năm cuộc sống đại học. Vừa bước ra khỏi cổng trường tôi trèo lên xe của bố. Nhìn lại ngôi trường đại học lần cuối, tôi có cảm giác vui buồn lẫnlôn, nhưng nỗi buồn cũng vơi bớt dần theo bước chạy của sinh viên vào ra liên tục. Xe cộ cứ vun vút lướt qua khiến tôi không cầm được lòng lại bồi hồi muốn khóc.
Mẹ ngồi bên tôi, vừa nắm tay vừa âu yếm nhìn tôi cười rồi nhận xét: " Tiểu Nê nhà chúng ta đã trưởng thành thực sự rồi." Tôi kể cho mẹ nghe chuyện tối qua làm loạn trong ký túc xá.
" Bởi hôm nay mọi người sẽ phải rời xa trường học nên tối qua nam sinh viên trong ký túc xá nam đã ném hết những thứ có thể ném được trong phòng ngủ đi, dưới ký túc xá là một đống rác lớn. Có anh thậm chí còn đập cả máy tính, khiến cho bảo vệ của trường muốn mắng nhưng lại sợ không dám ló đầu ra. Ha, ha,.. Nữ sinh viên trong ký túc xá nữ cũng ném đồ nhưng chỉ là những thứ đồ nhỏ thôi mẹ ạ."
Lúc đầu mẹ sững sờ, một lát sau đó nhận xét rằng lũ trẻ ở đây thật không biết cách kìm nén cảm xúc của mình.
"...?" Tôi không hiểu.
Mẹ tôi liền giải thích: " Tốt nghiệp rồi tức là phải rời xa mái trường mình đã gắn bó bốn năm trời. Nói chung tâm trạng lúc đó phức tạp khó hình dung nổi. Nhìn thấy bầu trời trong xanh nhưng trong lòng mình lại u ám khó hiểu, nhìn thấy người cười tự dưng mình lại muốn khóc, nhìn thấy các em khóa dưới vẫn tiếp tục được lên lớp học tự nhiên thấy hững hụt. Đây là cảm giác rất khó tả. Thực ra mẹ cũng không thể nói hết được, lúc mẹ tốt nghiệp mẹ đã khóc rất nhiều."
" Mẹ à, mẹ đã từng khóc á? Kỳ thực con cũng có cảm giác chua xót, cay cay mũi. Nhưng trước kia con đã rất mong chờ tới ngày này."
Vừa nói tôi vừa dựa vào mẹ, cảm thấy mình vẫn giống như một đứa trẻ rất thơ ngây với thời thế, vẫn muốn mình cứ mãi là đứa trẻ ba tuổi để được nhõng nhẽo khóc đòi trong lòng mẹ.
Ánh mắt mẹ nhìn tôi từ nhỏ tới lớn vẫn vậy, không hề thay đổi. Tuy bây giờ mẹ đã già, khóe mắt đã có nếp nhăn, nhưng trong mắt mẹ tôi vẫn là đứa con bé bỏng năm nào. Mẹ vỗ yêu vào đầu tôi, ôm lấy tôi rồi nói: " Điều đó có nghĩa là con mẹ đã trưởng thành thực sự rồi."
Con gái mẹ tiếp tục trưởng thành, cũng có nghĩa là mẹ dần già đi.
Tự dưng mẹ chuyển chủ đề, bà hỏi: " Tiểu Nê à, con và Tuấn Kiệt sống với nhau thế nào?"
" Mẹ à, con còn đang đau lòng chết đi được mẹ lại còn nói đùa." Tôi quay người đi trách, mẹ hỏi khiến tôi xấu hổ.
Tuy rằng từ trước tới giờ mẹ đối với tôi rất dịu dàng, trước đây mẹ cũng chưa từng vì chuyện gì mắng tôi, có thể nói mẹ con tôi sống rất hòa hợp với nhau. Nhưng phụ huynh mãi vẫn là phụ huynh, khoảng cách giữa hai thế hệ là điều không thể tránh khỏi. Do vậy nói chuyện tình cảm trước mặt người lớn luôn làm tôi xấu hổ. Tôi có cảm giác mẹ sẽ chê cười khi nghe tôi thổ lộ chuyện tình cảm.
" Ha,ha...không ngờ Tiểu Nê nhà ta cũng biết xấu hổ?" Mẹ tôi nói đùa: " Thực ra mẹ thấy Đinh Tuấn Kiệt được đấy, mặt mũi sáng sủa, dáng người cao ráo, làm việc cẩn thận, lại rất lễ phép với người lớn, hơn nữa đối với con cũng rất là tốt phải không?" Lúc nói những điều này trông mẹ trẻ trung, hoát bát như thiếu nữ mười tám vậy.
" Mẹ à..." Tôi gượng cười rồi nói tiếp: " Mẹ thậy xấu đấy nhá!"
Lúc đầu mẹ tôi sững sờ, sau đó bà buồn rầu giải thích: " Mẹ già rồi, mẹ chỉ muốn gần gũi với con để có được cảm giác trẻ trung một chút thôi mà." Tôi muốn an ủi rằng trong mắt con mẹ mãi mãi vẫn trẻ như ngày nào, nhưng khi nhìn thấy những sợi tóc bạc hiện rõ trên mái tóc mới nhuộm khiến tôi không cất lên lời.
Dường như những người trẻ tuổi không buồn phiền lâu được, bởi khi vừa về nhà gặp Đinh Tuấn Kiệt ngay lập tức cảm giác buồn khi vừa bị "đuổi" khỏi trường đã tan biến ngay.
Tôi lại làm nũng với bố một trận khiến ông phải đồng ý cho tôi tạm thời không phải đi làm ngay để được tận hưởng mùa hè yên ổn vui vẻ cuối cùng trong đời.
" Yên ổn? Chẳng lẽ từ trước đến giờ con không được yên ổn ư? Lẽ nào con đi làm rồi thì sẽ có chuyện lớn à?" Mẹ tôi không hài lòng nói chêm vào.
" Ôi trời! mẹ ơi, mẹ biết rõ con muốn nói gì mà."
Lúc này tôi vô tình nhìn Đinh Tuấn Kiệt đang ngồi đối diện, anh đang còn nhồm nhoàm nhai cơm, nhưng vừa nhìn thấy tôi, anh lại nghịch ngợm nheo nheo mắt giả làm mặt xấu trêu tôi. Gần đây anh chàng thường xuyên không đứng đắn như vậy.
Nhưng không hiểu tại sao, mỗi tối nằm trên giường, mỗi khi nhớ lại những việc nhỏ anh làm với tôi trong ngày tôi lại nóng mặt, cứ suy nghĩ vẩn vơ...
Ngày mai không phải đi học sẽ nhàn lắm đây.
Gần đây tôi nghiện canh hầm nên hay vào bếp học thím Trương cách nấu. Người đầu tiên thưởng thức canh tôi nấu là Đinh Tuấn Kiệt, nếm một ngụm anh nhăn mặt khen ngon. Tôi chưa từng thấy ai có kiểu khen người khác lạ như anh nên lại mắng sao anh cứ mãi không nghiêm túc thế.
Tự dưng lúc này mẹ tôi lại làm ra vẻ ghen tị rồi buông một câu: " con gái bây giờ lớn thật rồi, có muốn quản cũng không quản nổi nữa."
Lời nói đầy ẩn ý của mẹ khiến tôi đỏ bừng mặt, đưa mắt nhìn trộm người trong cuộc kia - hắn đang uống canh lại còn nhếch miệng cười trông thật đáng ghét. Tôi lại càng ngượng nghịu.
Dạo này nấu canh tôi thêm thuốc bắc cho bổ, do mùi thuốc bắc rất nồng nên Đinh Tuấn Kiệt không ngoan ngoãn uống canh như trước nữa. Thêm vào đó, dạo này anh rất bận, tôi sợ buổi trưa anh ăn cơm tại công ty không no nên ngày nào cũng hầm canh rồi mang tới cho anh. Hai tuần sau Đinh Tuấn Kiệt cười nói anh béo ra, tôi cảm thấy rất vui.