Hôm đó Đinh Tuấn Kiệt đã khóc. Trong đầu anh lại vang lên lời thề đã được nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần của những anh chàng đã quyết theo nghiệp đèn sách, đó là bằng mọi giá phải thoát ly được cánh cổng làng. Mọi người hãy chờ đứa con của làng trở về, tôi trở về sẽ mang tới hạnh phúc cho mọi người. Lòng quyết tâm, hoài bão của anh càng lúc càng lớn mạnh theo những tòa nhà đang dần xuất hiện.
Rồi con rồng đã bay ra khỏi núi cũng trở về tổ, nhưng giờ đâu nó cứ phải loay hoay trong vòng bán kính ba dặm - quả núi bây giờ đã quá nhỏ, con rồng không thể cố cuộn tròn được nữa. Đinh Tuấn Kiệt vốn là người hiền lành lương thiện, do vậy anh luôn nhớ tới người thân, đặc biệt là người vợ vất vả cả đời của mình. Nước mắt ngây thơ tuôn rơi ngày nào khi lần đầu bước chân ra khỏi nhà đã vùi sâu vào trong đất, vĩnh viễn không bao giờ tìm được nữa.
Giờ đây anh đã quen ngồi ô tô xịn, phóng êm ru trên mặt đường nhựa, không thể nào quen nổi với chiếc xe khách nhỏ vừa cũ nát vừa hôi hám cứ nặng nề lết trên con đường núi quanh co nhỏ hẹp.
Anh nhớ tới Lâm Tiểu Nê - cô con gái nhà giàu. Cô thường ngồi trong chiếc xe Audi A6 của bố rồi nũng nịu làm dáng. Đúng là chẳng biết thế nào là hạnh phúc.
Mấy năm gần đây, kể từ khi trở thành khu tự trị, Trùng Khánh đã thay đổi rất nhiều. Nhưng dường như sự thay đổi thần tốc đó lại không hề tác động tới miền quê xa xôi, hẻo lánh của Tuấn Kiệt. Đã bao nhiều năm rồi, vậy mà chẳng có thay đổi gì lớn lắm. Lúc trước trẻ con thường đứng trên cầu khi câi câu cá thì giờ đây chúng nhảy hết xuống đầm bắt cua, nước ngập chưa tới mắt cá chân.
Bây giờ những ngôi nhà tranh vách đất vẫn đứng vững trên nền đất. Trước đây có rất nhiều xe công nông chở than liên tục nhả khói đen sì " ho khù khụ" không ngừng nghỉ, giờ vẫn thỉnh thoảng lên cơn "ho". Những con chó đực dường như cũng học được tính của người dân lạc hậu nơi đây, hễ cứ nhìn thấy chó cái là bất chấp tất cả chạy theo đít bọn chúng. Nhà nào có tiếng lợn kêu thì cũng truyền đi rất xa. Đây chính là thị trấn nhỏ nơi anh từng sống những ngày thơ ấu, gần 20 năm trời.
Đinh Tuấn Kiệt vẫn đinh ninh lời thề trước khi rời xa quê hương yêu dấu, anh quyết sẽ trở lại để kiến thiết quê hương. Giờ nghĩ lại thấy đó chỉ là sự bồng bột nhất thời. Bây giờ Đinh Tuấn Kiệt thực sự không thể tưởng tượng nổi sẽ ứng dụng những điều đã học như thé nào để xây dựng quê hương đây?
Anh nhìn xuống đôi giày mới đi vài bước đã dính đầy bùn, bỗng nhiên anh nhận ra bầu trời của anh và nơi đây cách xa như khoảng cách từ Bắc cực tới Nam cực vậy.
Ngôi nhà đầu tiên đập vào mắt khi anh bước chân vào thị trấn nhỏ chính là quán mỳ bò. Đinh Tuấn Kiệt còn nhớ rõ năm xưa mỳ bò của tiệm này là ngon nhất, vừa thơm vừa mềm lại cay cay tê tê nữa. Thịt bò trong bát rất mềm, chủ quán cho thêm rất nhiều gân vừa giòn lại vừa nóng hôi hổi. Đúng là ăn vào mồm càng cay càng khiến người ta nhớ mãi không quên.
Lúc nhỏ Đinh Tuấn Kiệt rất ngường mộ quán mỳ bò này, chỉ tiếc là mãi tới khi mười mấy tuổi anh mới được ăn có ba lần tại quán này. Một lần khi đang ăn vô tình thấy một cục xương nhỏ khoảng bằng ngón tay anh tiếc không nỡ vứt, thế là cố sống cố chết nuột ực một cái. Của đáng tội lại tắc ở cổ họng rất lâu. Thế mà giờ đây cái quán mỳ này vẫn còn đang làm ăn rất tốt. Đinh Tuấn Kiệt nhìn vào trong, nền nhà đen sì sì, bùn đất quện với dầu mỡ, dĩ nhiên bên trong vẫn có rất nhiều người đang uống rượu vui vẻ ăn uống với nhau.
Đinh Tuấn Kiệt nhíu mày bước tiếp.
Thị trấn nhỏ rất thanh bình. Dường như mọi ngừoi chưa ai có điều kiện đi đâu nên hok cảm thấy mình rất hạnh phúc, họ tự cảm thấy gia cảnh nhà mình cũng chẳng kém cạnh ai.
Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy buồn cười về sự ấu trĩ của người dân nới đây. Vừa phủi bụi trên áo comple anh vừa thẳng tiến về nhà - ngôi nhà trước đây của anh.
Cửa lớn đang khép hờ.
Đẩy cánh cửa cũ kỹ nhưng lại rất đỗi quen thuộc ra, bất giác Đinh Tuấn Kiệt lại nhìn thấy hàng chữ " Đinh Tuấn Kiệt - Lý Gia Nam" thân thuộc trên cửa.
Dòng chũ đó là do Đinh Tuấn Kiệt dùng dao khắc lên, giờ đã không còn rõ nữa. Tất cả là do Gia Nam dạy cho. Chữ " Kiệt" dù đã đựơc học rất nhiều nhưng viết mãi không đẹp, còn chữ " Mộc" và " Tử" hợp thành chữ "Lý" lại cách nhau quá xa. Nhưng dường như khi đó Gia Nam đã khen rất nhiều khiến anh cứ sướng rơn lên.
Đẩy cửa hồi lâu nhưng Tuấn Kiệt vẫn đứng nguyên tại chỗ. Anh nhìn thấy vợ anh - Gia Nam đang đổ nước ra sàn để cọ rửa. Sau đó cô lại bưng một chậu cám ra chuồng lợn, trông dáng vẻ thật vất vả. Gia Nam vẫn chưa nhận ra Tuấn Kiệt đã đứng trong nhà từ rất lâu rồi.
Đứng hồi lâu trước cửa, nhìn vợ cứ luôn tay luôn chân làm việc, anh cứ đờ ra không đi vào giúp đỡ vợ bởi anh nhận thấy một hàng nước mắt đang lặng lẽ rơi trên má.
Tóc mai của vợ đã nhuốm bạc. bóng vợ nhỏ gầy đang cố gồng lên làm những công việc nựng nhọc mà cô cho là đương nhiên phải làm.
Chính lúc này đây Đinh Tuấn Kiệt đang ăn mặc rất sang trọng lịch sự còn vợ anh vẫn như ngày nào, vẫn chiếc ao sơ mi hoa, chiếc quần đen, vẫn vất vả, bận rộn không ngừng nghỉ như trong hồi ức của anh.
Vợ anh - Gia Nam đã 42 tuổi rồi.
Lúc Gia Nam phát hiện Đinh Tuấn Kiệt đã trở về, sự vui mừng của cô lúc đó khó có thể dùng từ ngữ nào miêu tả được.
Cô luôn miệng gọi: Tiểu Kiệt, Tiểu Kiệt đã về nhà rồi! Tiểu Kiệt của em..." Cô cứ đứng nguyên tại chỗ, chất phác đến mức không ngừng lau tay bẩn vào vạt áo, sau đó lại theo thói quen giơ tay vuốt vuốt tóc. Dường như cô cũng cảm nhận được tóc mình rối như thế nào.
Đinh Tuấn Kiệt lau nước mắt, sải bước dài về phía trước, không nói câu gì ôm chặt lấy vợ.
Dường như cô vẫn là Gia Nam, người vợ hiền lành nhất trên thế giới, là người phụ nữ yêu anh nhất trên thế giới. Gia Nam chỉ đứng yên trong vòng tay của Tuấn Kiệt được đúng một giây thì đã cựa quậy bởi cô sợ làm bẩn quần áo của anh. Giọng cô nghẹn ngào khiến Tuấn Kiệt đau xót vô cùng.
Đinh Tuấn Kiệt cũng muốn nói những câu đại loại như anh rất nhớ em..., nhưng không hiểu tại sao không tài nào cất lên được. Một hồi sau anh mới nói: " Gia Nam à, sao em không nói gì cả? Để anh giúp em, em nghỉ đi"
Lúc nói câu này Đinh Tuấn Kiệt trìu mến nhìn Gia Nam rồi anh chợt nhận ra tóc vợ anh đã bạc, khóe mắt đã nhăn cả rồi, đôi mắt đang vương ngấn lệ đã không còn sáng trong như trước kia nữa. Sự tàn phá của thời gian in hằn trên khuôn mặt Gia Nam.
Bỗng Gia Nam quay mặt đi rồi vội vàng giải thích: " Em già rồi, đừng có nhìn nữa, giờ em xấu lắm phải không?"
Đinh Tuấn Kiệt lại muốn nói những câu đại loại như em còn trẻ lắm hoặc các câu nói thường để khen ngợi phụ nữ khác nhưng khi đối mặt với vợ, anh lại không tài nào nói nên lời. Lời nói thốt ra từ miệng người đàn bà đã vào tuổi trung niên đến tai người chồng đang tràn trề sức trẻ như Tuấn Kiệt thật là chua xót.
Đinh Tuấn Kiệt ôm vợ chặt hơn, anh không nói gì nữa vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của vợ.
Bởi vợ anh đã 42 tuổi còn anh vẫn chưa tròn 26 tuổi. Năm xưa đã có lúc gn băn khoăn về vấn đề chênh lệch tuổi tác giữa hai người, do vậy cô giữ lập trường kiên định trước lời cầu hôn sắt đá của Tuấn Kiệt.
Giờ đây sự thật đã chứng minh những lời trước đây Đinh Tuấn Kiệt nói để thuyết phục Lý Gia Nam : "Người anh muốn sống trọn đời là em, điều đó chẳng liên quan gì tới tuổi tác cả" giờ đã trở nên vô nghĩa.
Lý Gia Nam ngẩng mặt lên trời, nước mắt vòng quanh. Cô lại cho rằng chồng không nói gì chính là dấu hiệu của sự chán ghét. Cô rút lại đôi tay dầy vết chai, nhanh chóng quay khuôn mặt nhăm nheo đi bởi cô sợ chồng mình lại nhìn mình. Khuôn mặt già nua thế này lẽ nào anh lại có thể ngắm được sao? Chiếc gương soi là hiện thực tàn nhẫn nhất, nó có thể khiến cho mọi cái xấu lộ liễu đến không ngờ.
Một người chồng hơn 20 tuổi đầu có nói được với vợ những câu như: " Em không già đâu, em vẫn còn hấp dẫn mà" hay không?
Quả thật rất khó nói.
Bước vào nhà để gặp ông nội, anh có thể nhận thấy ông nội được chăm sóc rất chu đáo. Trông ông vẫn như xưa, gặp được cháu, ông cứ xúc động mãi.
Đinh Tuấn Kiệt chỉ ở nhà đúng một đêm ngắn ngủi, sáng hôm sau anh lại vội vàng trở về công ty.
Từ thị trấn nhỏ về thành phố giống như một giấc mơ. Chỉ cần có ba giờ đi xe, anh lại rời bỏ thị trấn nhỏ yên tĩnh để đến nơi phồn hoa đô hội.
Đinh Tuấn Kiệt chợt nhận ra một điều, hóa ra khoảng cách giữa lạc hậu và văn minh, giàu có và nghèo nàn lại ngắn đến vậy.
Anh lại nhớ đến bữa tối ăn cùng vợ hôm qua, vợ anh nhận xét anh đã thay đổi, nhưng cụ thể thay đổi thế nào cô lại không hình dung ra được. Đinh Tuấn Kiệt cười xòa trả lời có thay đổi gì đâu.
Bước vào cổng nhà họ Lâm anh chợt hoang mang: " Chẳng phải bây giờ tự mình làm một cuộc lột xác đó hay sao?"
Chào hỏi thân tình ông bà Lâm xong, lúc bước vào phòng ngủ đã thấy cô nàng Tiểu Nê đang chống nạnh ngồi xếp bằng ở đó. Cô ta lại còn lên giọng nói mình đang giữ cửa phòng anh mới ghét chứ. Đinh Tuấn Kiệt lại thắc mắc: " Không hiểu con bé này có điểm nào giống con gái kia chứ?"
- SỐNG CHUNG DƯỚI MỘT MÁI NHÀ
Ngày nào cũng phải đối mặt với những lời nói bóng gió của Tiểu Nê đại loại như: " người đàn ông mà không giống đàn ông là đáng thương nhất", đi ra khỏi nhà lại phải đối mặt với ánh mắt xoi mói như khi các quý ông ăn vụng bị vợ bắt tại trận, khiến Đinh Tuấn Kiệt không thể không suy nghĩ. Thật khó có thể bắt tôi phải thích cô cho được.
Nhiều khi Tuấn Kiệt không tài nào hiểu nổi suy nghĩ của Lâm Tiểu Nê, anh biết thừa Lâm Tiểu Nê thích Giai Nhiên, nhưng trước mặt Giai Nhiên cô ta lại giả vờ như rất thích anh đôi khi khiến Giai Nhiên hiểu nhầm. Đã mấy lần Giai Nhiên hỏi anh, không hiểu quan hệ giữa anh và Lâm Tiểu Nê là thế nào.
Đôi khi Lâm Tiểu Nê rất thích nhìn thấy sự ngưỡng mộ trong mắt người khác, đối với Tuấn Kiệt cô thường khoanh tay hét to: " Giai Nhiên là người đàn ông đẹp trai nhất trên thế giới."
Một ngày Đinh Tuấn Kiệt sử dụng 80% năng lượng để làm việc, 20% năng lượng còn lại để kết thân với vợ chồng ngài chủ tịch. Anh cố hết sức không để ý tới cô nàng đỏng đảnh Tiểu Nê.
Tiểu Nê thì trái lại, cô dành 1% năng lượng để ăn, ngủ, đi vệ sinh còn 99% năng lượng còn lại để nói với Đinh Tuấn Kiệt về những điểm ưu điểm của Giai Nhiên.
Tiểu Nê nói tuy Giai Nhiên đã lấy vợ nhưng cô có thẻ chờ tới khi Giai Nhiên li dị vợ. Tiểu Nê thích Giai Nhiên, cô gọi đó là tình yêu. Tình yêu của cô tương đối đơn giản, cô dành phần lớn để yêu bố mẹ, còn phần nhỏ để yêu con mèo.
Ông Lâm Quốc Quần có kể rằng, năm xưa đã từng nói đùa với bố Giai Nhiên chuyện hôn nhân đại sự của hai đứa. Tiểu Nê lại nhảy cẫng lên vui mừng, cho rằng đúng là ý trời.
Đinh Tuấn Kiệt không chịu nổi liền phán một câu:" Tiểu Nê thật đa tình." Cô nàng lại hét toáng lên: " Đồ ái nam ái nữ kia im miệng cho ta" Anh quay phắt người không thèm để ý tới đồ chua ngoa đó nữa. Chỉ thấy mẹ của Tiểu Nê nhìn hai đứa với ánh mắt rất phức tạp rồi cười hạnh phúc.
Khi Tiểu Nê lớn tiếng nói với bố: " Được đấy bố ạ, hay là hôm nay cưới quách đi."
Khi người con gái thốt ra những lời : " Hay là hôm nay cưới quách đi!" một cách tùy tiện như vậy thì cũng không thể trách Đinh Tuấn Kiệt tại sao lại hay chửi thầm cô nàng chua ngoa này.
Thực tế Tuấn Kiệt cũng không muốn coi Tiểu Nê là con khỉ đột, nhưng Tiểu Nê đúng là loại phụ nữ kỳ lạ: Ăn hoa quả không gọt vỏ đã là một nhẽ, đằng này mấy ngày này lại thường xuyên lấy quần áo, giày dép của Tuấn Kiệt ra mặc với lý do là để trông cho ra dáng trưởng thành. Hai ngày sao, mặc bẩn rồi trả lại cho anh giặt. Theo cách nghĩ của cô, một người trưởng thành và cách ăn mặc của người đó phải hoàn toàn ăn khớp với nhau, quần áo càng to xem ra càng trưởng thành. Cô nàng Lâm Tiểu Nê lấy "màn" ra mặc, đi dép to đến mức phần ngón chân thòi hết ra ngoài lại cứ cho rằng như thế là trưởng thành mới chết chứ. Đinh Tuấn Kiệt không hiểu nổi cách suy nghĩ của cô nàng đỏng đảnh này.
Về sau vô tình nghe thấy Giai Nhiên nói người phụ nữ trưởng thành rất quyến rũ thì Đinh Tuấn Kiệt mới hiểu tại sao cô nàng lại làm như vậy.
Nhưng tính cách lập dị của cô ta không dừng ở đây. Theo cách nghĩ của Đinh Tuấn Kiệt thì cô nàng là người ngốc nghếch, không có lập trường, không có suy nghĩ. Cô ta chẳng thèm suy nghĩ cứ tin tưởng vào bất kỳ lời đồn nào trên phim ảnh hay tạp chí.
Chẳng hạn như tối qua trên truyền hình có thông tin tuy kem có lượng calo rất cao nhưng thỉnh thoảng ăn một hai cái lại không béo mà còn có tác dụng làm đẹp, thế là cô nàng liền ăn lấy ăn để đến mức đau bụng. Thế nhưng hôm nay trên tạp chí lại thấy nói ăn những đồ lạnh dễ béo, thế là cô nàng lại lựa chọn biện pháp vứt hết những đồ trong tủ lạnh, lại còn hận không biết làm cách nào để nôn được hết mớ kem đã chót ăn hôm qua.
Gần đây theo nguồn tin của bạn đọc, uống nước là phương pháp làm đẹp tốt nhất, cô nàng lại quyết định chỉ uống mỗi nước lọc. Từ hôm đó Đinh Tuấn Kiệt nhận ra sở thích của cô, ngoài việc ngâm nga ca khúc " người nhẫn nhịn" của Châu Kiệt Luân ra thì chỉ uống nước mà thôi. Khi tận mắt nhìn thấy chỉ hai ngày cô nàng đã uống sạch nước trong bình nước tinh khiết, anh cũng chỉ biết than đúng là cao nhân.
Tiểu Nê ở nhà chỉ bận túi bụi với những sở thích của mình, chẳng hạn vừa nhảy chân sáo vừa ngân nga các ca khúc của Châu Kiệt Luân, tắm đến một giờ đồng hồ, không có việc gì thì uống nước, lại còn dạy con mèo phải uống nhiều nước mới tốt...Nói chung là chẳng mấy khi nào cô ta buồn cả.