CHƯƠNG 39
Cuối cùng, tôi cũng đã nhận được những đồng lương đầu tiên trong cuộc đời, công ty chưa kịp làm thẻ ngân hàng cho tôi nên kế toán giao cho tôi tiền mặt.
Tôi cầm trong tay 800 nhân dân tệ, tuy tinh thần không xúc động cao trào như kiếm được tiền lừa đảo nhưng cảm xúc cũng không tồi. Tôi tìm một góc vắng không người đếm đi đếm lại món tiền rồi cất cẩn thận vào túi áo trong.
Hôm nay, tôi về đúng giờ vì đã hứa với Tứ Mao và mọi người khi nào tôi nhận lương sẽ mời mọi người một bữa ra trò.
Trên đường về tôi lấy làm phấn khởi, vừa đi vừa ngâm nga bài dân ca, lúc rẽ vào cái ngõ nhỏ đột nhiên có một bàn tay tóm lấy tôi, người này rất khỏe mạnh nên lôi tuột tôi vào trong ngõ rồi ấn tôi vào góc tường, tôi đang định chửi um lên nhưng nhìn thấy rõ ràng đó là một thanh niên vạm vỡ, đã đầu đông rồi mà anh ta ăn mặc rất phong phanh, áo khoác cũng không đóng, tôi liếc nhìn đã thấy sức mạnh ghê gớm của anh ta, đôi tay thô khỏe bóp nghẹt lấy cổ tôi làm tôi mấy lần không thở nổi, tôi chưa gặp con người này nên vội nuốt mấy câu chửi bậy đã lên tới khoang miệng xuống, nụ cười gần gũi đầy tính hợp tác nở trên khuôn mặt tôi, tôi ôn tồn hỏi: “Xin hỏi vị đại ca, phải chăng chúng ta có quen biết nhau?”
Anh ta chẳng nói chẳng rằng trông càng dữ tợn hơn, tôi thấy rờn rợn, bèn nhìn trộm những phần cơ bắp lộ ra trên người anh ta xem có hình xăm nào không, có phải dân xã hội đen không nhưng chẳng thấy gì, tuy thế đang là mùa đông nên tôi không thể quan sát hết được, rất khó phán đoán xem anh ta có phải xã hội đen không. Mà cho dù có là mùa hè thì cũng không dễ gì nhận ra được, ví như bang búa rìu ở thị trấn tôi, ngay cả lúc đánh nhau hay ăn cướp cũng không quên tình yêu tổ quốc, gần đây họ đều đổi hình xăm thành họ Phúc, tất cả hình xăm đều được xăm trên mông.
Ăn cướp có hai loại, một loại cướp tiền, một loại cướp tình, rõ ràng anh ta không đến để cướp tình, lẽ nào anh ta nhìn thấu được tháng lương đầu tiên của kẻ tội nghiệp này?
Trông bộ dạng anh ta càng trở nên hung dữ hơn và bắt đầu ra tay mạnh hơn, tôi sợ hãi la to: “Đại ca, nhất định là có hiểu nhầm, em nghĩ giữa chúng ta chắc chắn có sự hiểu nhầm lớn.”
“Giữa hai người chẳng có hiểu nhầm nào đâu.” Tôi nghe thấy một giọng phụ nữ quen thuộc, tôi cố gắng hết sức ngoái đầu lại, hóa ra là Lưu Dĩnh, chẳng lẽ người đàn ông này không phải là xã hội đen mà là cảnh sát hay sao?
Lưu Dĩnh nói với người này: “Vương Dũng, bắt nó nhốt lại, thằng nhóc này ranh ma lắm.”
Lưu Dĩnh tiến đến trước mặt tôi nói: “Trương Tiểu Cường, hãy khai thật ra, cậu lẩn vào công ty Tân Tân với mưu đồ gì?”
Chị ta còn biết cả họ tên đầy đủ của tôi, xem ra chị ra theo dõi tôi khá lâu rồi.
Tôi gào lên thanh minh: “Em không có âm mưu gì, em làm việc rất yên phận rồi.”
Lưu Dĩnh bật cười khanh khách, chị ta nói: “Cậu mà yên phận à?”
Chị ta bỗng học theo cái giọng điệu của tôi mà nói: “Cậu không biết là cậu đang kể chuyện cười à?”
Tại sao lúc tôi nói dối thế nào cũng có người tin, khó khăn lắm mới được một lần nói thật lại không ai thèm tin.
Chị ta nói với Vương Dũng: “Xem ra phải dẫn cậu ta về đồn cảnh sát rồi hỏi chuyện dần.”
Cái người tên Vương Dũng đó tóm lấy tôi, chuẩn bị giải tôi về đồn, cha mẹ ơi, liệu họ có dùng cực hình gì đối với tôi không?
Hai lần trước tôi và Lưu Dĩnh chạm mặt nhau đều là một đối một, những lần đầu trí đấu dũng đó tôi thắng trong mạo hiểm, lần này lại thêm một gã thanh niên. Trong trường hợp này đấu văn là rất khó rồi, lẽ nào ép tôi phải dùng võ để thắng lần này ư?
Thực ra tôi là người văn võ song toàn, tôi có sở trường bỏ thuốc mê bỏ mê người khác và lừa bọn trẻ con, nhưng trong trường hợp đột ngột thế này thì chưởng đó cũng không kịp thời phát huy.
Tôi nhìn họ mà không kịp nghĩ mưu kế gì trong lúc này, lẽ nào đay chính là cảnh ông trời ghen ghét anh tài trong tiểu thuyết sao?
Chính trong tình trạng nguy kịch ngàn cân treo sợi tóc ấy, tôi nghe thấy có một giọng phụ nữ lanh lảnh thảm thiết: “Có người nhảy lầu!”
Trong âm thanh có 4 phần hoảng loạn, 3 phần sợ hãi và 3 phần vừa sợ vừa mừng.
Họ vội chạy ra khỏi ngõ, ngay cửa ngõ có một tòa nhà, có một người đàn ông đang đứng trên nóc nhà, vừa khóc lóc vừa làm ầm ĩ như sắp nhảy đến nơi rồi.
Tôi mừng quýnh, anh chị em cảnh sát thân mến, trong tình thế nguy kịch này lẽ nào các bạn không bỏ chút thù riêng để cứu lấy một sinh mạng sắp từ giã cõi đời này?
Lưu Dĩnh và Vương Dũng nhìn nhau giây lát, rồi Lưu Dĩnh nói: “Chúng ta mau lại cứu người.”
Vương Dũng nhìn tôi hỏi Lưu Dĩnh: “Còn thằng oắt này thì tính sao?”
Tôi nơm nớp nhìn Lưu Dĩnh, thái độ vừa tội nghiệp vừa đáng thương, nhưng trong lòng tôi những đốm hoa lửa đang nổ reo tanh tách, tôi tự nói với mình: “Thả đi mà, thả đi mà!”
Lưu Dĩnh nói: “Đem cậu ta theo!” Những đốm hoa lửa hy vọng trong tôi trong phút chốc bị dập tắt ngóm.
Hai người bọn họ cùng chạy lên nóc tòa nhà, Vương Dũng tóm lấy cổ áo tôi kéo theo, tôi giẫy dụa chí tử nhưng anh ta khỏe quá nên tôi không thể không theo bước anh ta.
Bỗng tôi dừng giẫy dụa vì phát hiện ra áo mình sắp rách đến nơi rồi, tôi bắt đầu nhẩm tính, nếu áo rách thì tôi phải chạy thật nhanh xuống dưới, họ đang mải chạy lên cứu người thì chắc sẽ không có thì giờ quan tâm đến tôi nữa.
Cái áo toạc ra ngày càng to, tôi cố nhịn không bật cười thành tiếng và không ngớt tự nhắc mình: “Hãy trấn tĩnh lại, phải nhớ rằng bạn là kẻ lừa đảo có đẳng cấp, là kẻ lừa đảo có lòng kiên định.”
Cái áo tôi bỏ ra 30 nhân dân tệ để mua vậy là đã rách dưới sức mạnh giằng xé của Vương Dũng và kỹ xảo quay lắc của tôi, tôi làm theo đúng kế hoạch đã vạch ra đáng tiếc là vừa quay người được 15 độ đã bị Lưu Dĩnh tóm lấy tóc.
Chị ta tiếp tục lôi tôi lên, tôi vừa cố gắng theo sát bước chân Lưu Dĩnh vừa hét lên: “Chị ơi, chị nhẹ tay thôi!”
CHƯƠNG 40
Lúc đầu Vương Dũng xông lên nóc nhà, tôi và Lưu Dĩnh canh ở cửa cầu thang, họ sợi nhiều người lên sẽ càng gây áp lực cho người đàn ông kia, Vương Dũng bắt đầu nhẫn nại khuyên giải người kia, mấy câu đại loại như anh thử nghĩ đến những người trong gia đình anh xem …, anh thử nghĩ đến con cái anh xem, mấy cảnh sát này một chút kỹ năng cũng không có, dùng mấy cái làn điệu cũ rich đó mà đi khuyên người. Nếu như mang theo một cái đài có gặp ai định nhảy lầu thì bật lên để bên cạnh là được, dù sao kết quả cũng chẳng khác gì, đó là đối phương do không thể chịu đựng được mà nhảy luôn xuống.
Tuy vậy tôi cũng chẳng có thời gian mà cười nhạo anh ta, tôi còn đang phỉa tính kế thoát thân, tôi rất hy vọng người đàn ông kia sáng tao thêm chút ít tình huống nữa, tất nhiên tốt nhất là đừng có nhảy luôn xuống mà cứ quấy rầy Vương Dũng, sau đó Lưu Dĩnh sẽ phải đến giúp một tay và như vậy cơ hội thoát thân của tôi sẽ đến.
Đáng tiếc là họ cứ giằng co mãi, Vương Dũng cứ định tiến lại gần thì người đàn ông kia lại hét lên: “Anh đừng có tiến lại, anh mà tiến lại tôi sẽ nhảy xuống ngay lập tức.”
Tôi biết là người đàn ông ấy đang do dự, hần như những người có ý định tự tử đều trải qua một quá trình giằng co giữa sự sống và cái chết. Nhưng nếu cứ giằng co cái kiểu này thì khả năng nhảy xuống là rất lớn.
Tôi không nhịn được đành khẽ than thở: “Cái kiểu quan liêu của các người, ngày nào cũng chỉ biết đến bắt bớ người mà không biết cách đi dùng trái tim cảm hóa người ta sao?” Dù sao thì tôi cũng bị chị ta tóm cổ rồi, cứ nói cho sướng cái mồm cũng chẳng sao.
Lưu Dĩnh đang chăm chú theo dõi tình hình bên phía Vương Dũng bèn quay sang phản công lại tôi: “Cậu thì làm được chắc? Vậy cậu thử lên khuyên xem nào!”
Trong đầu tôi lại lóe lên ý tưởng, tôi nói: “Nếu em khuyên được người này thì chị thả em ra phải không?”
Lưu Dĩnh quay ngoắt người lại nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ, tôi cười nói: “Có phải chị đã nhận ra khả năng của em rồi không?”
Ánh mắt chị ta phát ra một tia lạnh nhạt, tôi biết ngay chị ta đang nhớ lại những hồi ức đau khổ trước đây, Lưu Dĩnh nói với tôi: “Nếu cậu khuyên được ông ta chúng tôi sẽ không bắt cậu.”
Tôi vội hỏi ngay: “Vậy sau này thì sao? Sau này cũng sẽ vẫn giữ cam kết này chứ ạ?”
Có một số chuyện cần nói cho ngã ngũ, nếu lãnh đạo bảo bạn làm tăng a thế nào cũng nói với bạn rằng: “Còn trẻ chịu khó mà cống hiến, sau này tôi sẽ không quên cậu đâu.” Lúc này bạn cần có kỹ xảo hỏi lại sếp, cái sau này của sếp là bao lâu, chứ nếu như bạn không hỏi chắc chắn cái sau này ấy là 10 000 năm sau.
Lưu Dĩnh chần chừ một hồi cuối cùng nói: “Nếu như cậu khuyên được ông ta, sau này chuyện của chúng ta coi như xí xóa hết.”
Tôi đứng dậy, Lưu Dĩnh cũng thả tay tôi ra những vẫn rất cảnh giác không để tôi có cơ hội bỏ trốn.
Tôi nói với Lưu Dĩnh: “Chờ lát nữa em vào trong mọi người cứ đứng ở bậu cửa sổ, đừng có vào nhé.”
Tôi buộc phải giữ một khoảng cách với họ, bởi nếu người kia có nhảy xuống thì họ cũng không có thời gian nhòm ngó tôi mà còn phải chạy xuống đất xem người kia chết thế nào.
Lưu Dĩnh gọi Vương Dũng trở lại, tôi vò tung đầu lên như một cái tổ quạ, hai người nhìn tôi đầy vẻ hoài nghi, nếu họ mà biết được dụng ý của tôi chắc họ sẽ bỏ ngay nghề cảnh sát mà nâng cấp lên hành nghề lừa đảo rồi.
Tôi leo lên nóc nhà, khi nãy Vương Dũng quay trở về nên người này tưởng cảnh sát đã bỏ cuộc nên ngó đầu ra bên ngoài gào thét thảm thương: “Con gái của bố! Bố không thể chăm sóc con được nữa rồi!” Rốt cuộc ông ta cũng chuẩn bị nhảy.
Tim tôi bỗng đập thình thịch, cái gì? Ông ta còn có con gái ư? Nếu ông ta mà nhảy xuống thế thì con gái ông ta sẽ đau khổ biết nhường nào!
Tự đáy lòng tôi có một mạch ngầm đang tuôn chảy, nó đang cao dần lên rồi đột ngột tràn ngập trái tim tôi.
Đúng vậy, tôi – Trương Tiểu Cường, một Trương Tiểu Cường với trái tim lương thiện sao có thể để cô con gái mất đi người cha của mình ? Tôi sẽ dùng hết sức mình để giải cứu ông ấy, một cảm giác mãnh liệt chưa từng có về sứ mệnh ào ạt trong lòng tôi.
Nếu như tôi cứu được ông bố đang tuyệt vọng này thì hai bố con họ chắc chắn sẽ cảm động rơi nước mắt, nếu cô con gái xinh xắn tôi sẽ lừa về làm vợ, dù sao mẹ vẫn luôn lo lắng tôi quá hư hỏng để lấy được vợ, thế này có thể thực hiện bước đầu tâm nguyện của mẹ, còn nếu con gái ông ta xấu xí tôi sẽ đem bán làm vợ cho mấy ông miền núi, ở đó tương đối đói rách nên người ta chỉ coi trọng hiệu quả sử dụng chớ không để ý đến mấy thứ hoa gương nguyệt bóng. Nếu may mắn bán được cho nhà anh đần thì giá cũng sẽ hời hơn đôi chút. Hiện nay nước nhà giàu mạnh rồi nên anh em miền núi cũng giàu có lên, rất dễ bán được một cái giá cao. Tôi có thể sắm thêm vài thứ đồ diện như cái đài cát sét chẳng hạn, thậm chí tôi có thể cùng mẹ làm một chuyến du lịch hai ngày Xin-Mã-Thái. Tôi không thể dừng được giấc mơ, làng Xin Hoa, thị trấn Mã Gia, thôn Thái Bình, ba nơi này đều gần cả nên tôi tính chuyến đi Xin-Mã-Thái chỉ cần một ngày là đủ. Như vậy tôi có thể tiết kiệm được khá nhiều tiền để dùng vào những việc khác.
Tôi mừng đến sắp phá lên cười sung sướng nhưng Tiểu Cường tôi đã kịp thời khống chế bản thân, người đàn ông kia sắp nhảy xuống đến nơi rồi, mà một con người đầy tinh thần trách nhiệm như tôi bằng bất cứ giá nào cũng phải ngăn cản việc này xảy ra.
Tôi ngửa mặt lên trời khóc thảm một tiếng, sau đó hét lên: “Tôi không muốn sống nữa!”
CHƯƠNG 41
Tôi nhanh chóng áp sát người đàn ông, lúc ông ta vẫn chưa kịp quyết xem có nhảy hay không thì tôi đã ở bên cạnh ông ta, tôi và tên trẻ tuổi giáo điều khi nãy khác nhau là ở điểm này đây, cuộc đối đầy giữa người và người quan trọng nhất là ở chỗ ai cầm cờ trước.
Tên cảnh sát trẻ kia chắc chắn không thể có được cái kinh nghiệm quý báu mà tôi đã trải qua trong một thời gian dài này, ngày trước ở thị trấn tôi mỗi khi các bang phái đánh nhau, nhân lúc họ đang tranh luận ai đúng ai sai tôi thường đứng sau để thọc gậy bánh xe.
Tôi không tiếp cận sát với người đàn ông kia mà cố tình để một khoảng cách. Tôi không thể để ông ta nhận ra ý đồ của tôi, đầu óc tôi rối bời, tâm trạng thê thảm, người đàn ông nhìn tôi tò mò.
Trên thế giới này đàn ông đầu tóc rối bời có hai loại, một loại giống tôi, cảm xúc bi thương thì rõ ràng là người đàn ông đường cùng không lối thoát, còn một loại thể hiện sự kiêu ngạo, có lẽ anh ta là một chuyên gia.
Phụ nữ mà đầu bù tóc rối lại chia làm ba loại, nhiều hơn đàn ông một loại. Đó là loại phụ nữ vừa bị làm nhục, nếu trông chị ta đau khổ là chị ta bị làm nhục, còn nếu trong đau khổ có cả sự hưng phấn thì đó không thể nói là bị làm nhục, còn nếu người đàn ông không dám nhận trách nhiệm thì mới bị coi là bị làm nhục.
Tôi trộm nhìn người đàn ông trung niên ấy, thực ra ngay từ lúc leo lên trên này tôi đã phân tích ông ta rồi, tôi chỉ có thể nói ông ta không chuyên nghiệp, vô cùng không chuyên nghiệp, bởi vì thím Chín và chú Tám tôi đều là những chuyên gia trong lĩnh vực tự sát học.
Tự sát là một hành vi nghệ thuật, một hành vi nghệ thuật dựa vào đúc rút kinh nghiệm thực tiễn mà thành.
Thím Chín và chú Tám đã cùng nhau biên soạn bài: “Bàn về giá trị thực dụng của tự sát trong đời sống”, bài thứ 10 trong Sách quý Tam Thủy có ghi lại chi tiết, có lẽ tôi lại phải giới thiệu một cách ngắn gọn cho mọi người cùng nghe.
Ranh giới thấp nhất của tự sát là biến tự sát giả thành tự sát thật, nhưng hai chuyên gia trong ngành là thím Chín và chú Tám tôi có thể làm cho nghệ thuật hành động của một màn tự sát rầm rộ lên, đạt đến hiệu quả của việc tự sát mà không hề xảy ra tự sát thật.
Phương pháp tự sát hay nhất của phụ nữ là treo cổ, kiểu tự sát này hệ số nguy hiểm thấp nhất, rất dễ khống chế, lại không dễ để lại di chứng như uống thuốc sâu. Tự sát theo phương thức này còn được gọi là phái tự sát điền viên. Tất cả các cách thức tự sát đều có một sợi chỉ đỏ xuyên suốt, nếu nghiên cứu kỹ càng còn có thể hiểu biết sang phương diện khác.
Mỗi lần thím Chín cãi nhau với chú Chín xong đều treo cổ tự sát, thím bảo treo cổ tự tử có rất nhiều điểm lưu ý.
Đầu tiên là ngoại quan, phải mặc một bộ đỏ, nếu không có thì ít nhất cũng phải đi một đôi giày đỏ, vì người ta nói người chết mà trang điểm chau chuốt sẽ biến thành quỷ ác, như vậy đầu tiên bạn đã uy hiếp được tâm lý đối phương. Nhớ là phải kết hợp với một sợi dây màu đỏ dùng làm công cụ tự tử, vì cho dù đi tự tự cũng phải thể hiện được cái tính khác biệt cùng địa vị tao nhã của bạn, tuy bạn chẳng định chết thật nhưng bạn lúc nào cũng phải mang theo một quyết tâm có thể biến thành một cái xác chết tươi bất cứ lúc nào.
Tiếp đến là vấn đề địa điểm, nên chọn tầng một hoặc nhà một tầng, đừng chọn tòa nhà cao tầng nếu không rất có khả năng bạn chết 20 ngày rồi vẫn không ai phát hiện ra, bên ngoài nhà nên là đường lớn nhiều người qua lại. Không nên mở toang cửa ra tự tử, như vậy thì kịch quá, hãy để cửa hé một khe nhỏ để bạn có thể quan sát người qua kẻ lại, uống mấy ngụm nước vì bước sau bạn sẽ phải khóc.
Khóc lóc là quy trình đầu tiên của việc chính thức tự tử, không nên ngoạc mồm ra khóc, một nhà tự sát chuyên nghiệp chẳng bao giờ tốn kém sức lực vào lúc này, đừng quên bạn đã để cửa hở ra một khe nhỏ, như vậy khi quan sát thấy có người đến thì bắt đầu khóc, nếu âm lượng của bạn không đủ lớn có thể cuốn tờ giấy vào làm loa để âm thanh truyền đi xa. Nên nhớ không phải hễ gặp ai cũng khóc, khi thấy người già, trẻ em, người điếc đi qua thì bạn hãy tiết kiệm sức lực, người già trẻ con bạn có gọi họ vào cũng không có tác dụng gì, kẻ điếc có gọi nó cũng chẳng vào.
Đợi đến lúc có người chú ý, bạn có thể thực hiện bước cao trào nhất, làm một bước đơn giản là huých vào cái ghế băng, nhớ là để mặt hướng ra phía cửa, như vậy mới có những bước tiến triển mới nhất của tình hình, sau đó tay cầm sợi dây đã chuẩn bị sẵn vừa khóc lóc vừa làm như sắp buộc vào cổ đến nơi, đây là lúc chứa đựng nhiều yếu tố kỹ thuật nhất của cả quá trình, phải biết nhẫn nại, biết chờ đợi, phải nhìn rõ người đang tiến đến là ai thì mới chui đầu vào dây thừng, ngộ nhỡ kẻ đang đến là kẻ thù của nhà bạn, bạn vừa mới chui đầu vào thòng lọng, nó đã giúp bạn đạp ghế ra ngay.
Khi thấy người vừa ý mình xuất hiện, thì bạn có thể chui đầu vào sợi thừng, nhớ là trước lúc thắt cổ phải kêu khóc thật thê thảm, trong tiếng khóc phải thể hiện được nỗi oán hận tích tụ bấy lâu trong lòng, tiếng lên án đồng thời thể hiện được sự lưu luyến vô hạn với dương gian, có như thế mới đẩy được tình tiết lên cao điểm. Họ sẽ nằng nặc mà giữ bạn lại, để sự giằng co ở mức độ vừa phải, thích hợp, giống như cô dâu lên kiệu hoa về nhà chồng vậy, tuy trong lòng vui lắm nhưng những thứ thủ tục lễ nghĩa thì vẫn không thể bỏ qua.
Bạn làm ầm ĩ lên, người xem sẽ kéo đến ngày càng đông, và chắc chắn sẽ có người đi thông báo cho người mà bạn muốn thông báo, nhưng trong khoảng thời gian trống đó bạn cũng không được nghỉ ngơi, sự khác biệt giữa cao thủ và kẻ bất tài là ở chỗ có biết trân trọng thời gian không, bạn phải tranh thủ thời gian giới thiệu với mọi người nguyên nhân lần tự tử này, cần phải xử lý một số tình tiết sao cho hợp lý, lược bớt những nội dung không có lợi cho mình như mấy tay ca sĩ, diễn viên nổi tiếng trước khi ảnh đưa lên báo đều sử dụng kỹ thuật số. Khi giới thiệu phải đơn giản, đi vào trọng tâm, có thể dựa vào hoàn cảnh gia đình khác nhau của các khán giả mà thay đổi tình tiết cho phù hợp, từ đó sẽ nhận được nhiều sự đồng cảm hơn, nếu sau đó người xem lại đông hơn thì có thể phát lại như chương trình tivi, để các khán giả đến sau dễ dàng tham gia vào chương trình.
Người bạn chờ đợi cuối cùng đã đến, dưới sự kích động của bạn, nhiều quần chúng không rõ chân tướng thi nhau lên án kẻ phụ bác đã dồn bạn đến bước đường cùng thế này, trong màn kịch này bạn đang chiếm ưu thế cả về thiên thời, địa lợi lẫn nhân hòa, đừng có nhân lúc này mà cũng xông vào đối phó với hắn, phải đứng ra bênh vực hắn, để hắn thấy bạn có thể chết vì hắn, cũng sẵn sàng bảo vệ hắn.
Hắn chắc chắn sẽ cảm động mà ôm lấy bạn, bây giờ là lúc phải đuổi quần chúng xung quanh đi vì vai trò của họ không còn cần thiết nữa, tuy họ rất muốn được thưởng thức tiếp màn sau, nhưng cái gì quá cũng không tốt (Thím Chín tôi là người học vấn uyên thâm, còn biết cả Tiếng Anh nữa), màn sau là thế giới của riêng hai người.
Bạn phải tiếp tục một màn khóc lóc cuối cùng nữa, có thể khóc trong vòng tay hắn, nhưng màn khóc lóc này có khác so với màn khóc lóc lúc đầu, cần giảm bớt sự thê lương và trách móc, thêm thắt chút dịu dàng, cơ bản đạt đến thế giới « hữu tình » là đạt.
Lẽ ra phần sau còn nhiều nội dung nữa, nhưng xem xét đến thứ bậc độ tuổi độc giả của cuốn Sách quý Tam Thủy khá lớn, có một vài độc giả dưới 18 tuổi nên đành phải bỏ, đành phải sửa thành “dưới đây lược bớt 3000 từ”.