PHẦN 2:
Dãy ghế cuối cùng của lớp học, vị trí gần cửa sổ không có ai, trên mặt bàn tích lại một lớp bụi dày, trên lớp bụi có dấu mấy ngón tay, có lẽ là do ai đó muốn mở cửa sổ nên vô ý lưu vết tay lại. Trong ánh nắng thu bụi bay nhẹ nhẹ trong không trung, dấu tay nhàn nhạt, ghế ngồi trống rỗng, bỗng nhiên lại gợi lên cảm giác ủ rũ buồn bã.
Uy Quả Quả thờ thẫn rất lâu.
Cho nên, cô cũng không chú ý đến Tiểu Mễ cũng đang đờ đẫn nhìn lên bảng.
Ngón tay nắm chặt cây bút, sắc mặt nhợt nhạt nhìn lên bảng, nhìn những con chữ mà thầy viết nhanh như bay, Tiểu Mễ ngây dại ngồi, ánh mắt vô hồn không mục tiêu.
Lá cây bay lượn nhẹ nhàng ngoài cửa sổ.
Ánh nắng nhẹ lướt trên người Tiểu Mễ đang thẫn thờ, kéo dài bóng cô trên bàn, thế giới yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi, chỉ có tiếng lá nhẹ rơi.
Tất cả các môn học đã kết thúc.
Thầy đã đi.
Các bạn cũng đã đi.
Uy Quả Quả gọi Tiểu Mễ cùng về ký túc ăn cơm.
Cô cười cười, lắc đầu, nói thời gian vừa rồi bỏ qua quá nhiều môn học nên giờ cần phải bổ sung gấp, thế là Uy Quả Quả để tất cả vở ghi chép của mình lại cho Tiểu Mễ, bất lực rời khỏi phòng.
Lớp học vắng tanh trống trải.
Chỉ có mình Tiểu Mễ cô độc ngồi đọc sách.
Cô cúi thấp đầu xem.
Ánh nắng trong vắt từ từ chuyển thành vàng kim.
Dần dần, ánh nắng vàng rực, hoàng hôn đỏ rực, từng hàng ghế trống trải, cô thẫn thờ xem sách, ánh sáng vàng rực và đỏ rực bao quanh lấy cô, mái tóc ngắn mềm mượt như đang phát ra ánh sao sáng dịu dàng trong suốt.
Ánh đèn càng lúc càng mờ tối.
Âm thanh của đài phát thanh trường bắt đầu vọng lại trong lớp học vắng vẻ.
Chữ trên những trang sách bắt đầu mờ ảo.
Cô đờ người, sau đó khép sách lại, dọn dẹp tập vở giấy bút vào túi xách. Cô đứng dậy, trong ánh hoàng hôn, cô không tự chủ được, nhìn về phía dãy ghế cuối cùng trong lớp học.
Trên chấn song cửa sổ.
Một chú chim đang vẫy vẫy đôi cánh.
Chiếc bàn trống rỗng.
Những hạt bụi xoay vòng trong ánh tà dương.
Lặng lẽ…
Từng hàng từng hàng ghế trống trải, trong phòng học không còn ai.
Cửa lặng lẽ đóng lại.
Ngoài hành lang cũng tràn ngập ráng chiều tuyệt đẹp, dịu dàng như say, cùng ánh tịch dương chiếu sáng khắp nơi, âm thanh của đài phát thanh nhẹ nhàng vang lên…
Tiểu Mễ cúi đầu lặng lẽ đi.
Đột nhiên…
Một đôi chân dài xuất hiện trước mặt cô.
Cô ngước mặt lên.
Đôi chân dài, thân hình cao, áo sơ mi trắng, nụ cười mỉm dịu dàng. Trong ráng chiều rực rỡ, Bùi Ưu mỉm cười xoa xoa mũi, nói với cô:
“Ôi…”
Học sinh qua qua lại lại trên lối đi râm mát của Thánh Du, bên trái con đường là sân bóng rổ, mỗi một rổ bóng trên sân đều có các bạn học sinh nam đang chơi bóng, các bạn nữ tập trung một chỗ hò reo cổ động. Bên phải con đường là một khu rừng cây nho nhỏ, cây cối cao thẳng rất đẹp. Có loại cây quanh năm xanh tốt, lá xanh um tùm rậm rạp, có cây đều đã sớm vàng lá, gió thổi đến là từng trận từng trận xào xạc rơi xuống. Trong khu đó có những chiếc ghế dài, một vài học sinh đang ngồi dõi mắt xa xa nhìn những trận đấu bóng trong sân bóng rổ, một vài học sinh đang thì thầm cười đùa, vài đôi tình nhân đang nhỏ to thân mật.
Lá vàng rơi ngập đất.
Những chiếc ghế dài lặng lẽ.
Âm thanh trong đài phát thanh trường vọng ra bên sân bóng rổ rất không phù hợp với không khí huyên náo nóng bỏng trong sân, lại phát ra một bài hát đau buồn nhạt nhẽo. Một phiến lá vàng trong tay Tiểu Mễ thẫn thờ xoay tròn, môi cô tái mét gần như trong suốt. Bùi Ưu lẳng lặng nhìn cô chăm chú, không muốn quấy rầy cô, dường như chỉ cần một câu nói rất nhỏ thôi thì sẽ vứt cô trở lại vào nỗi đau thương trong khoảng thời gian dì Thành vừa ra đi.
Ráng chiều lọt qua kẽ lá chiếu xuống bên dưới.
Lặng lẽ tỏa khắp người anh và cô đang ngồi trên chiếc ghế dài.
Rất lâu rất lâu sau.
Ngón tay cô thẫn thờ sờ sờ bên mép lá.
“Anh ấy… vẫn khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe.” Bùi Ưu nhẹ giọng nói. “Bất kỳ thuốc nào y tá mang đến, cậu ấy cũng uống hết, không chống cự các bác sĩ trị bệnh cho cậu ấy, cũng không nổi điên lên nữa.”
“Vậy tốt quá.” Cô cúi thấp đầu.
“Nhưng, cậu ấy trở nên rất trầm mặc.” Bùi Ưu ngập ngừng, trong giọng nói có tiếng thở dài, “Có lúc anh lại muốn cậu ấy cứ nổi điên lên như trước kia, cứng đầu không chịu phối hợp để điều trị, tuy là hơi mệt nhưng vẫn cảm thấy được là cậu ấy. Nhưng… Diêu bây giờ… trầm mặc đến mức xem mọi thứ chẳng là gì nữa, trầm mặc hệt như cậu ấy không còn tồn tại…”
Ngón tay cô cứng đờ.
Lặng lẽ.
Đài phát thanh trường vẳng đến bài hát đau buồn chậm rãi trong tiếng lá rơi xào xạc.
Đáy mắt Bùi Ưu mang nét đau khổ sâu sắc:
“Tại sao không đi thăm cậu ấy?”
Người cô cũng cứng đờ.
Bùi Ưu nhẹ nhàng nói:
“Em phải biết là cậu ấy muốn gặp em.”
Sắc mặt cô tái mét, đờ đẫn dõi mắt nhìn các bạn nam đang chạy tới lui trên sân bóng rổ phía xa xa, chiếc lá vàng trong lòng bàn tay cô run lên nhè nhẹ.
Anh nhìn theo những chiếc lá vàng đang rơi rụng trong không trung, nét cười rất nhạt rất nhạt: “Em thật sự đã thích Diêu rồi, phải không? Cho nên mới đồng ý đính hôn với cậu ấy, không hoàn toàn vì trái tim của Tiểu Dực, khi tim cậu ấy ngừng đập, em mới kinh hoảng và sợ hãi đến thế.”
Nỗi đau trong tim khiến cô như muốn tắc nghẹn, ngón tay cứng đờ, “soạt” một tiếng, lá cây trong tay bị xé toạc, run rẩy rơi xuống dưới chiếc ghế dài.
Bùi Ưu nhẹ nhàng nói:
“Tiểu Mễ, có những người đã đi rồi, nhưng cũng có những người đang ở bên cạnh em… có biết không, anh rất biết ơn em, quả thật rất biết ơn em vì đã yêu thương và nhớ nhung Tiểu Dực như thế… Chỉ là, Tiểu Dực sẽ rất đau lòng, nếu cậu ấy ở trên trời có thể nhìn thấy em…”
Tiếng nhạc của đài phát thanh từ sân bóng rổ lặng lẽ trôi đến.
Anh và cô lặng lẽ ngồi.
Ráng chiều đầy trời, trong không trung đỏ rực những chiếc lá vàng bay lượn, kêu lên lạo xạo, trên mặt đất và những chiếc ghế dài đều ngợp đầy lá vàng rơi.
“Đi rồi, thì có thể quên được sao?”
Ráng chiều rọi vào đáy mắt cô, có một nỗi buồn thương lặng lẽ.
“Đã từng yêu thích một người như thế, nhưng mà, khi thế giới không còn anh ấy nữa thì có thể quên anh ấy được sao? Thì có thể vui vẻ sống bên một người khác, quên mất anh ấy, hoặc là lâu lâu lại nhớ lại… anh ấy ở trên kia sẽ vui chứ? Sẽ không đau lòng chứ?...”
Màu môi cô tái mét trong suốt, đôi mắt cô trống rỗng nhìn Bùi Ưu.
“Đều là lừa gạt người khác…”