phố lồng đèn ở đâu zậy! q5 á ha? tung tằn nghe!
Sẽ có 1 thiên sứ thay anh yêu em - truyện Ngắn
-
"Cô là Mễ Ái phải không?"
Trong chiếc xe sang trọng rất thoải mái và sạch sẽ,nhưng không lãng mạn như trên phim.Doãn Triệu Man mặc một chiếc váy màu gạo,trên người không đeo trang sức nào,da dẻ của bà như ngọc,một đôi mắt như sương đêm chầm chầm nhìn sang Tiểu Mễ ngồi bên cạnh.
"Vâng,chào cô ạ."
Tiểu Mễ chưa từng gặp một người phụ nữ nào đẹp như vậy,chỉ cần nhìn bà là cũng cảm thấy thời gian như ngừng lại,mặc dù biết rằng cứ nhìn thẳng vào bà như vậy là không lễ phép,nhưng mà ánh mắt của cô không thể rời khỏi người bà.
Doãn Triệu Man nhìn Tiểu Mễ hồi lâu,vài phút không nói gì.Tiểu Mễ rất nghi hoặc,cô ấy đến đây chỉ là xem mình thế nào thôi à?
"Cô rất trắng trợn."Doãn Triệu Man nhẹ giọng nói,giọng nói không ăn nhập với sự nhu nhã bên ngoài.
"Dạ?"Tiểu Mễ giật mình.
"Ánh mắt cứ nhìn chăm chăm vào người lớn như vậy,một chút giáo dưỡng cũng không có."
"À,"Tiểu Mễ nghiêng đầu,"xin lỗi cô.Nhưng mà,không có ai nói với cô à?"
"......?"
"Cô quá đẹp,đẹp đến mức có thể làm người ta quên đi rất nhiều điều."Tiểu Mễ xấu hổ cười.
"Cô dùng những lời ngọt ngào này để tiếp cận Diêu phải không,bởi vì nó là một đứa trẻ ngây ngô,cô luôn dùng những lời ngọt ngào như vậy để mê hoặc nó phải không?"Doãn Triệu Man lạnh lùng.
Tiểu Mễ sửng sốt mở to mắt.
"Những đứa con gái bên cạnh Diêu tôi đã gặp một sô,có người ngây thơ,có người huênh hoang,có người cố tình làm ra vẻ,có người thâm độc.Nhưng mà,họ đều không thể làm cho Diêu động lòng."Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn cô,ánh mắt dò xét,"Nhưng cô lại rất tài giỏi,lại có thể làm cho Diêu yêu cô,thậm chí muốn chính thức giới thiệu cô cho tôi."
Tiểu Mễ ngơ ngác.
"Thì ra,cái cô có chỉ là lời nói ngọt ngào.Những lời nói này,cô có thể làm động lòng Diêu,nhưng đừng hòng tác động đến tôi."
Trong xe lạnh lẽo.
Hít thở một hơi dài,Tiểu Mễ cười gượng:"Thưa cô,tại sao cô không phân biệt đâu là lời nói thật lòng,đâu là lời nịnh hót?Vừa rồi cháu lừa cô à,lẽ nào nhìn thấy cái đẹp mà không tán thưởng,mới là thành thật hay sao?"
"Lòng người không giống nhau."
"Lòng người?"
"Thành thật sẽ không có bất cứ dã tâm nào,còn lời nịnh hót để muốn đạt được mục đích của mình."Doãn Triệu Man trầm giọng,"Tại sao cô lại chuyển đến Thánh Du?"
-
Tiểu Mễ sửng sốt.
"Tôi đã xem qua rồi,học bạ của cô ở Thanh Viễn không vi phạm kỷ luật gì,không phải phạm phải lỗi lầm gì mới chuyển đến Thánh Du.Cô hãy cho tôi biết nguyên nhân,tai sao cô chuyển đến Thánh DU?"
Tiểu Mễ cứng người như một pho tượng.
"Hơn nữa,tại sao lại muốn chuyển đến lớp học của Diêu?Trưởng phòng quản lý sinh viên của Thánh Du nói,khi đó có một nữ sinh từ Thanh Viễn muốn tìm hiểu về lý lịch của Diêu.Nữ sinh đó là cô phải không?"
Doãn Triệu Man chăm chú nhìn cô:"Cho tôi biết,tại sao lại muốn tiếp cận với Diêu?"
Tiểu Mễ cắn chặt môi,sắc môi dần dần nhợt nhạt.
Không khí lạnh trong xe có âm thanh tĩnh lặng.....
Cô nói không nên lời,trong đầu như hỗn loạn,lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
"Cô cảm thấy.....cháu vì cái gì đây?"
Tiểu Mễ cuối cùng cũng nói nên lời,sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi.Không,cô không thể để Doãn Đường DIêu biết nguyên nhân của mình,như thế cô sẽ không còn có cơ hội ở bên cạnh anh nữa.
Doãn Triệu Man ánh mắt lạnh lùng:
Tôi không đồng ý cho cô ở bên cạnh Diêu,cô cũng sẽ không có khả năng được chia bất cứ tài sản nào,cho nên,cô hãy ra đi."
"Tài sản?Cô nói tài sản ư?"Tiểu Mễ thở ra một hơi,nụ cười trong giây lát hoàn toàn hiện lên trên mặt cô."Vâng,cháu biết phải làm như thế nào."
Doãn Triệu Man khom vai,không hiểu tại sao cô gái đó lại cười vui vẻ đến như vậy.
Tiểu Mễ nhìn bà nói:"Cô hãy yên tâm."
Hẹn hò ngày sinh nhật ở đâu thì hay đây?Thảm cỏ trong sân trường quá nóng,quán ăn quá nhiều người,rạp chiếu phìm quá ồn ào,thư viện quá nhàm chán,đi mua đồ là việc mà con gái mới làm.....
Doãn Đường Diêu nghĩ rất lâu,cuối cùng buổi tối thứ sáu anh gọi điện cho Tiểu Mễ.
"Ngày mai đến nhà tôi."
"Nhà anh?"
"Ừ,sáng mai đến nhà tôi."
"Nhưng mà."
"......?"
"......"Trong đầu Tiểu Mễ hiện lên ánh mắt lạnh lùng của mẹ anh,do dự vuốt vuốt tóc.
"Nói đi,sao thế?"
".....Cái này......mẹ anh sẽ ở nhà chứ?"
Một hồi im lặng.
"A lô?"Sao đột nhiên không nghe thấy giọng nói của anh....
"Không."Từ nhỏ đến lớn,năm nào sinh nhật anh,mẹ anh cũng không có mặt tại nhà.Doãn Đường Diêu nhắm mắt lại,dùng giọng nói không quan tâm."Ngày mai chỉ có tôi và cô.Cô thích ăn gì?Để tôi nói quản gia làm."
"À."Tiểu Mễ thả lỏng hơi thở,"Không cần,để em nấu cho anh ăn được không?"
"Đồ ăn không ngon là tôi không ăn đâu đấy."
"Yên tâm đi,nhất định sẽ rất ngon!Từ tối hôm nay anh có thể chờ đợi được rồi!"Cô cười đắc ý.
"Thật à?"Anh cũng cười thành tiếng.
"Đương nhiên!"
Nhưng mà,cái mà nhất định sẽ rất ngon là cái này ư?
Doãn Đường Diêu nhìn chăm chăm vào cai bát.
Sợi mỳ thon thon như râu rồng,trên bát mỳ có một quả trứng ốp la,nước mỳ rất nhạt,lác đác vài sợi hành và mấy sợi rau thơm.
"Đây là cái gì?"Cô xách một túi đồ đi vào trong bếp,trong bếp lách ca lách cách nửa tiếng đồng hồ,bảo anh không được nhìn trộm,bận rộn đến mức mồ hôi chảy đầm đìa để cuối cùng cái mà cô đưa ra bàn ăn trước mặt anh là cái này à?Anh còn nghĩ rằng đó sẽ là một bữa ăn rất thịnh soạn cơ.
"Đây là mỳ trường thọ."
"Mỳ trường thọ?"Anh dùng đũa gắp lên,ngẩng đầu nhìn cô,"Tôi thích ăn cơm."
"Xin anh!Làm sinh nhật người ta đều ăn mỳ trường thọ,đây là tập tục,anh xem,sợi mỳ dài dài,biểu thị tương lai có thể sống lâu,nhất định sẽ là thọ tinh công!"(?)
"Tôi thấy người khác đều ăn bánh sinh nhật mà."Doãn Đường Diêu có vẻ buồn bã.Mặc dù chưa bao giờ tổ chức sinh nhật,nhưng mà,nhìn thấy người khác tổ chức sinh nhật rồi mà.
À!Quên mất bánh ga tô rồi!
Cô mím chặt môi,ánh mắt chuyển động,rồi cười ha ha:"bánh sinh nhật làm sao hơn mỳ trường thọ được.Chỉ cần đưa tiền,cửa hàng bánh sẽ bán bánh cho anh,nhưng mà,mỳ trường thọ cần người yêu của anh làm cho anh đấy."
"Thế à?"Trong lòng anh được kích động,đột nhiên cảm thấy những lá hành trong bát mỳ như khinh đan(một vị thuốc quý) bay trong nước mùa xuân.
"Đương nhiên rồi.Hơn nữa,tối qua em ở chỗ cô Thành luyện tập qua mấy lần,bát mỳ này nhất định sẽ rất ngon,anh nếm thử đi!"
Doãn Đường Diêu gắp mỳ cho vào miệng.
"Thế nào?"Tiểu Mễ nhìn anh chờ đợi,"rất ngon đúng không,đây là mỳ râu rồng,sợi mỳ mảnh như râu rồng,nhưng mà lại dai.Anh nếm thử nước dùng đi....."
Anh uống nước dùng....
"Rất nhạt đúng không?Chỉ cho vào một chút muối và một chút dầu thơm,sẽ không mặn đến nỗi làm mất đi hương vị tự nhiên của sợi mỳ.Trứng ốp la cũng rất ngon đấy....."
Anh cắn một miếng trứng.
"Trứng ốp la muốn ngon,không thể quá chín hoặc quá sống,hợp lý nhất là khi anh cắn một miếng sẽ có một chút nước vàng,sau đó ngay lập tức đông lại trên đầu lưỡi của anh.Cuối cùng anh nếm thử chút hành đi...."
Hành?Anh khom vai,đang khỏe tại sao lại phải ăn hành?
"Hành có màu xanh đúng không?"Tiểu Mễ cười tít mắt,"Anh biết không?Hành là khó nấu nhất,lửa quá to thì sẽ cháy,lửa nhỏ thì hành sẽ không tỏa hương vị,cho nên trình độ nấu hành của em bây giờ rất tuyệt đấy."
Doãn Đường Diêu ăn hết cả bát mỳ trường thọ.
Anh ngẩng đầu lên.
Tiểu Mễ nhìn anh chờ đợi,trong mắt có vô số ngôi sao đang lấp lánh,"anh thích không?Thấy ngon không?"
Anh không nói gì,trong mắt biểu lộ vẻ kỳ dị,chiếc khuyên kim cương trên mũi cũng tỏa ảnh sáng kỳ dị.
"Thế nào?Thật sự không ngon à?"Cô lo lắng hỏi,à,có phải là cô quá ngốc không,cố gắng làm thử rất lâu rồi mà vẫn không ngon?
"Thêm một bát nữa."
"Hả?"
"Không,hai bát!"
"Hả?"Tiểu Mễ trợn tròn mắt.
"Đồ ngốc!Mỳ ngon thế này ăn một bát thì làm sao đủ?!"Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô,nụ cười trẻ con trên môi lại đang để lộ ra niềm vui trong lòng anh,"Hơn nữa,cô cũng phải ngồi xuống đây ăn với tôi."
"Anh nói ngon à!WOW!"Tiểu Mễ hạnh phúc nhảy cẫng lên,ôm chặt vào đầu anh dùng sức vò,"Ha ha ha ha ha,anh nói đồ ăn em nấu ngon à,anh thật sự nói là ngon à....."
"Cốp!"
Doãn Đường Diêu gỡ tay cô ra,đưa tay gõ vào trán cô:"Này,cười quá khoa trương rồi đấy,tai của tôi sắp bị tiếng cười của cô làm cho điếc rồi."
Tiểu Mễ không cảm thấy đau,cô vẫn cười ngốc nghếch,cười rồi cười,đến khi nước mắt chảy xuống.
Nước mắt của cô lan tràn khắp mặt.
Nước mắt lấp lánh.
Giống như nước mắt rực rỡ của các vì sao lấp lánh.
Doãn Đường Diêu hốt hoảng,anh lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mễ khóc,trước đây anh có hung dữ thế nào cô cũng đều không khóc.Trong lòng anh sợ hãi,vụng chân vụng tay ôm lấy cô,vụng chân vụng tay muốn lau hết nước mắt cho cô,nhưng lại phát hiện ra nước mắt của cô ngày càng nhiều,những giọt nước mắt lấp lánh lạnh lẽo tuôn ra giống như ngay lập tức muốn nhấn chìm anh.
"Đừng khóc nữa,sao vậy,tôi nói sai cái gì à?"
Anh vụng về hoang mang lau nước mắt cho cô,liên tục nói:
"Mỳ rất ngon mà,thật sự rất ngon,tôi chưa từng được ăn bát mỳ nào ngon như thế này,ngon đến mức cả đời này tôi không cần ăn bất cứ cái gì nữa,chỉ muốn ăn mỳ của cô làm!Tiểu Mễ......" __________________
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập