Giống như mưa...
Anh à! Trời đang mưa đấy...anh thấy không???
Lạ quá đi à!
Lúc nào cũng thế...mưa giống như anh...anh cũng giống như mưa...
Tưởng là gần lắm...nhưng khi cố gắng chạm tay vào...thì mưa cũng vỡ thôi...mưa vỡ trên tay em!
Lần nào mưa...em cũng đưa tay ra hứng lấy...nhưng mưa chẳng bao giờ chịu ở yên trên tay em...lúc nào cũng vỡ tan...
Em chỉ biết đứng nhìn...nhìn từng giọt mưa...vỡ!

Anh ơi! Thế có bao giờ...anh chịu ở yên bên cạnh em không???
Em luôn là người kéo giữ anh lại...nhưng anh luôn là người vẫy ra...
Sao thế? Em đã làm gì sai nào?
Em thích mưa...em muốn giữ mưa lại trên tay mình...nhưng mưa lại không như em muốn...
Anh cũng thế...
Em thích anh...em cũng muốn giữ anh lại bên cạnh mình...nhưng anh lại không muốn thế...

Mưa không phải của riêng em...
Mưa là của bầu trời...
Của mây...
Của tất cả mọi người...
Vì còn nhiều người yêu mưa lắm...
Thế nên...
Anh à!
Em không giữ mưa lại cho mình em được...
Anh...
Là 1 người độc lập...
Có lẽ anh không thuộc về ai cả
Cũng có thể anh chỉ thuộc về 1 người...
Nhưng...
Tiếc thay...
Dường như người đó không phải là em...
Anh nhỉ???

Mưa ý!
Mưa thích đi đây đi đó...
Mưa đi tất cả mọi nơi...
Mưa không chịu ở yên 1 chỗ đâu anh à...
Mưa đã đi khắp thế giới này rồi...
Mỗi hạt mưa ý...
Là mỗi tình cảm mưa dành cho mọi người...
Nhưng em ích kỷ lắm cơ...
Em chỉ thích 1 mình chiếm hữu tình cảm của mưa thôi...

Đành vậy...
Em vốn như vậy...
Vốn nhỏ nhen như vậy...
Nên...
Em chỉ muốn anh là của riêng em mà thôi...

Mưa ơi!
Em chỉ mong...
Mưa ở mãi bên em...
Đừng tạnh...
Cũng dừng bao giờ vỡ khi em hứng lấy...
Mưa hãy ở yên...
Đừng trôi đi...
Cứ bình yên vậy mãi trên tay em...
Được không mưa?
Chắc là không rồi!
Mưa nhỉ?

Anh này!
Anh đừng giống như mưa được không?
Anh đừng bỏ em đi nhé!
Nói vậy thôi...
Thật sự...
Em đùa đấy!
Em biết rồi...
Em biết...
Anh không thể làm như vậy được...
Anh không thể vì em...
Mà bỏ mặc mọi thứ...
Và cả...người nào khác...nữa!
Bởi vì...
Đối với anh...
Em có là gì đâu nhỉ?
Vậy đó...
Mà anh lại rất quan trọng với em...
Anh có biết không hả?
Thật chẳng công bằng tí nào!

Mưa tạnh rồi...
Vậy...
Thôi nhé!
Từ nay em sẽ không hứng mưa nữa...
Hứng làm gì nữa...
Có hứng thì cũng thế thôi...
Mưa có ở lại đâu nào?!

Còn anh của em thì sao?
Anh của em...
Là người giống mưa lắm mà!
Nên thôi anh nhé!
Em sẽ buông tay anh ra...
Em sẽ để anh đi...
Em sẽ không phiền anh nữa đâu...
Nhé anh!
Em không thể giữ anh cho riêng em được nữa...
Vì nếu làm vậy...
Anh sẽ cảm thấy mệt mỏi...
Mà em lại rất yêu anh...
Em không muốn nhìn thấy anh mệt đâu!
Nên anh đi đi anh à!
Đừng ở gần em nữa...
Kẻo em lại không muốn anh đi...
Kẻo em lại hối hận...
Kẻo em sẽ đổi ý đấy!

NHƯNG
Em vẫn rất thích...
Và rất muốn...
Mỗi lần trời mưa...
Khi em đang đứng dưới mưa...
Em sẽ không hứng mưa nữa nhé!
Lúc ý!
Anh sẽ đến bên em...
Và che mưa cho em...
Như thế này này...
