Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Vu Lan - Muà Báo Hiếu

  • adminA

    Chị cho em xin một bông hồng trắng.

    Chị cho em xin một bông hồng trắng.

    ***…Có những người con đủ mẹ cha đứng nhìn bông hồng thắm trên ngực áo mình rồi nhìn bông hồng trắng trên ngực áo bạn… Có những ánh mắt cảm thông, những ánh nhìn sẻ chia và đồng cảm. Có những giọt nước mắt lấp lánh sau những cánh hồng... ***
    Lúc 14g15, trước Chánh Điện Tịnh xá Ngọc Đà, Ban Nghi lễ và Ban Văn nghệ Vu Lan Bồn – Tự Tứ Tăng đã tổ chức buổi lễ Cài Hoa Hồng Vu Lan cho Phật tử. Buổi lễ được khai mạc sau lời phát biểu ngắn gọn nhưng thấm đẫm nhân cảm và làm xúc động của Thượng Tọa Thích Giác Trí.

    Chương trình được mở rộng với sự có mặt của nhiều nghệ sĩ đến từ thành phố Sài Gòn, qua những ca khúc Tình Cha, Lòng Mẹ, Gió Mùa Thu Mẹ Ru Con Ngủ, Mùa Xuân Sang, Bông hồng cài áo, Ơn nghĩa sinh thành… Dường như tất cả những ca khúc và người thực hiện đều mang chung một tâm cảm hướng về ân đức mẹ cha, hướng về tình thương yêu cao cả mà cha mẹ đã dành cho con – tình thương yêu kí thác trọn vẹn và không mang chút vụ lợi, một tình yêu thương xuất phát từ máu tim và trở về máu tim trong mênh mông cát bụi, trong hữu hạn đời người mà cha mẹ đã không hề tiếc nuối khi dành cho con…
    Cho dù, có thể, con là đứa vô tình, dửng dưng với tuổi già của cha mẹ, con đối xử bất hiếu hay lạnh nhạt đến nhường nào với cha mẹ… Thì với cha mẹ, con vẫn là máu thịt, là nắm ruột mà cha mẹ đã trích một phần căn phận của mình dành tặng… Cha mẹ không bao giờ rời bỏ con… Cho dù, đôi khi sự gắn kết mang nỗi phũ phàng… Mà con chưa kịp nhận ra!

    Và, chương trình văn nghệ đặc biệt dành tặng Mùa Vu Lan Báo Hiếu với những ca khúc mang ý nghĩa đền đáp ơn nghĩa sinh thành tiến dần đến quãng lặng của nó khi những Phật tử cài hoa lên ngực áo những người con. Có những người con đủ mẹ cha đứng nhìn bông hồng thắm trên ngực áo mình rồi nhìn bông hồng trắng trên ngực áo bạn… Có những ánh mắt cảm thông, những ánh nhìn sẻ chia và đồng cảm. Có những giọt nước mắt lấp lánh sau những cánh hồng... Và cứ thế, buổi chiều chậm chậm trôi theo những đám mây vô thường – nơi linh hồn cha mẹ đang dong ruổi theo bước luân hồi mãi miết – những bước luân hồi có gắn hình hài của con… Dù bất cứ phương nào!


    Và, đôi khi, trong một khoảnh khắc nào đấy, tôi xòe mười ngón tay, nhìn hai bàn tay và ngẫm nghĩ… Cha mẹ đã ban cho con hình hài, cho con đôi bàn tay – đôi bàn tay đã ngửa ra nhận lấy món quà mẹ mang về tặng sau buổi chợ xa, đôi bàn tay đã úp xuống tặng mẹ viên kẹo nhỏ nhưng mẹ nhận rồi lại để dành cho con… Đôi bàn tay đã chìa ra nhận bông hồng thắm mùa Vu Lan… Mẹ đã cho con thật nhiều, cha đã cho con thật nhiều, cả cuộc đời lặng lẽ và cho… Nhưng món quà con tặng cho cha mẹ chỉ là nỗi buồn lo và trăn trở, trăn trở cho đến ngày con đầu bạc… Và con đã úp tay tặng cha, tặng mẹ những gì ngoài một nắm đất trọn vẹn tình thương… ngày cha, mẹ rời xa con… để rồi hai bàn tay con úp phủi vào nhau, tiễn cha, tiễn mẹ về với cát bụi…


    Và tôi đã nhìn thấy bóng dáng mẹ tôi trong những đôi mắt già nua, hiền từ và mênh mông của những người mẹ khác nơi góc Tịnh xá… Có lẽ những người mẹ ấy cũng đang nhớ về cha mẹ… Ở một nơi xa lắc xa lơ nào đó, trong quạnh hiu cát bụi và những đám mây vô định!


    Và tôi đã nhìn thấy một người bạn quay mặt đi giấu cơn nức nở khi nhìn thấy những em bé mắt tròn xoe, lắc đầu không nhận bông hồng thắm. Chị cho em xin một bông hồng trắng… Câu nói ấy như một vết cắt, khảm vào trí nhớ tôi giữa buổi trưa tháng Bảy nhiều sương mù và im lặng núi đồi, im lặng cỏ cây…

    (Trà Mi – Minh Tâm)

  • adminA

    Xin chia buồn với tất cả những người không còn Mẹ.

    **Hoa Hồng Trắng Mùa Vu Lan **

    ### Hoài Dza Lữ (Cao Văn Nuôi)

    (viết thay cho những người bất hạnh không còn mẹ)

    Nhìn chiếc lá vàng rơi con chợt nhớ

    Nhớ thật nhiều hình bóng mẹ thân yêu

    Mẹ ra đi trong nắng xế buổi chiều

    Con đã khóc thật nhiều khi mất mẹ

    Có những lúc thâu đêm buồn lặng lẽ

    Con gục đầu hồi tưởng chuyện ngày xưa

    Mẹ nhọc nhằn trong nắng sớm chiều mưa

    Nuôi con trẻ với thân gầy yếu đuối

    Sống kham khổ sống qua ngày dưa muối

    Mẹ nuôi con cho đến lúc trưởng thành

    Nay con hiền của mẹ được nên danh

    Thì mẹ đã ra đi miền hoang tái

    Mẹ có biết rằm Vu Lan tháng bảy

    Con khóc nhiều và nhung nhớ mênh mông

    Cài lên tim con một đóa hoa hồng

    Hoa hồng trắng vì con không còn mẹ

    Hồi tưởng lại thuở con còn nhỏ bé

    Cũng mùa thu rằm tháng bảy Vu Lan

    Con vui cười vì phấn khởi hân hoan

    Được mẹ gắn cho con hoa hồng đỏ

    Hoa hồng đỏ nay không còn màu đỏ

    Vì trong con đã mất mẹ đi rồi

    Còn gì buồn bằng nỗi khổ cút côi

    Bởi mất mẹ nên chịu cài hoa trắng.

    Thấy mà chạnh lòng quá, khi Ken đọc được bài thơ này và đoạn cuối cùa bài viết trên : (Chị cho em xin một bông hồng trắng… Câu nói ấy như một vết cắt, khảm vào trí nhớ tôi giữa buổi trưa tháng Bảy nhiều sương mù và im lặng núi đồi, im lặng cỏ cây…)

    Xin chia buồn với tất cả những người không còn Mẹ.
    Ken xin chia sẻ phần nào đó nỗi niềm với những ai không còn Mẹ là một niềm đau lớn không bao giờ nguôi ngoai đi được.
    Cũng không thể nói; bạn đừng buồn. Nhưng bạn hãy tin nhé, Ken xin gửi đến những ai không còn Mẹ câu này:'' Người chết chỉ chết hẳn khi không còn sống trong lòng người khác''. Nhưng Mẹluôn sống mãi trong lòng chúng ta. Bạn có biết không, Mẹ của bạn đang mỉm cười trên bầu trời xanh dõi theo từng bước nhìn bạn. Bạn hãy luôn cố gắng sống tốt với cuộc sống này để không phải hổ thẹn mỗi khi nhìn lên bầu trời...và nơi ấy Mẹ đang nhìn mình nhé.
    "Người Mẹ trên bầu trời xanh ấy, mong con luôn HẠNH PHÚC trong cuộc sống"
    thân: kenlly_hu

  • adminA

    ** ĐÈN ĐÊM BÓNG MẸ**

    Một mình một nhớ một đèn khuya

    Nhớ Mẹ đêm thâu chắng muốn lìa

    Tim đèn vặn nhỏ thêm leo lét

    Đêm đêm Mẹ ngóng đợi con về

    Chầm chậm Mẹ khêu đèn thêm tỏ

    Những lúc con về trễ tối om

    Mẹ bưng đèn nhỏ soi gần nữa

    Để thấy rõ ràng mặt đứa con

    Cây đèn theo Mẹ vô trong bếp

    Rọi bát canh chua nấu vội vàng

    Thằng con chuẩn bị thi hết lớp

    Mẹ muốn lo đầy những bữa ăn

    Cây đèn theo Mẹ qua năm tháng

    Những ngày giặc giã trải phong ba

    Bạn đường với Mẹ trong đêm vắng

    Tim đèn như lửa gọi quê nhà

    Hơn mươi năm lẻ con xa Mẹ

    Nhớ bóng Người ôm sát cột nhà

    Cái bóng lom khom đè trên vách

    Một đèn một bóng một xót xa

    Phải chi xa xứ mang theo được

    Cây đèn xưa cõng Mẹ trên lưng

    Đế cứ soi đèn soi thấy Mẹ

    Thấy cả trời thơ ấu yêu thương !

    Trần Kiêu Bạc** **

    XIN CHUC NHUNG NGUOI ME LUON CO NHIEU NIEM VUI TRONG DOI....

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB