Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

nhật kí ...ước mơ

  • adminA

    Đã có tiến triển tốt trong tình trạng ko tốt !

    Em lại về nhà sau cả ngày nằm viện!
    Phải dọn dẹp phòng , xếp quần áo ...check yahoo ,tự mua thức ăn, uống thuốc rồi tự hỏi "** Giờ anh như thế nào** ?"

    Có nhiều khi em cảm thấy thất thần vì nỗi đau của người khác, nhiều khi ngồi im lặng rồi nghĩ ngợi lung tung những chuyện chẳng phải của mình, rồi tự dưng vì thế mà cảm thấy đau, tự dưng thấy muốn khóc òa lên. Thế mới nói,em vốn dĩ chỉ là người ngoài cuộc mà còn thấy xót xa như thế, thì huống chi...
    Thử đặt mình vào vị trí của anh để hiểu anh đau như thế nào ( mà chắc gì đã hiểu hết )
    Cảm thấy buồn bởi sao những người mình yêu thương đều đau khổ thế này

    Sợ nhất là mỗi khi OL thấy có ai đó nhảy vào và khóc òa lên , không phải sợ phiền phức, ko phải sợ mệt mỏi. Chỉ là sợ có ai đó lại có chuyện gì, mà khả năng an ủi và làm chỗ dựa của em rất kém ( vốn dĩ em đứng 1 mình còn ko vững nữa kìa ) chỉ biết nói vu vơ rồi bảo gắng lên - chỉ có thể làm đc đến thế thôi- em tệ lắm phải ko anh!
    Hôm kia,thằng C bảo rằng nó muốn ngủ, ngủ 1 giấc rồi đi đến nơi bình yên luôn.Em vội bảo nó là nếu mệt thì ngủ đi, sáng mai thức dậy sẽ giải quyết vấn đề từ từ. Tôi sẽ chờ ông,ấy thế mà nó cũng chẳng bao giờ thức .

    Tự dưng nhớ lại cách đây ít lâu, em nằm dài bên cạnh đống thuốc ngủ. Thật sự muốn uống hết để ko bao giờ biết chuyện gì xảy ra nữa, đột nhiên điện thoại cho anh bảo rằng em muốn biến mất .....Lúc đó nếu ko có những câu nói vội vã níu em lại. Thì có lẽ...
    Nói chung chẳng ai biết chuyện gì sẽ đến, ngày mai có thể là 1 ngày u ám đen tối , cũng có thể là 1 ngày tươi sáng hơn , chúng ta chẳng thể nào biết được. Chúng ta chỉ có thể tìm hiểu từ từ , và nếu muốn tìm hiểu được điều đó , điều kiện cần và đủ đó là Chúng ta Phải Sống.


    Dạo này anh bận việc nhà, anh mệt mõi,muốn quan tâm anh ,cũng ko dám sợ anh bảo " anh chưa đủ rắc rối sao ? , nếu hỏi em có buồn ko , nếu em trả lời** ko** thì là nói dối rồi ( mà có lẽ đâu phải mình em buồn), nhưng thực ra em lo cho anh nhiều hơn , phải vĩnh viễn ko gặp người yêu thương thì còn gì đau khổ hơn,biết anh thẩn thờ,muốn được gánh bớt cho anh,muốn được ôm anh vào lòng,để anh hiểu,em lúc nào cũng** quan tâm anh**,mà ko thể,thi thoảng cũng đau khi biết anh "sẻ chia" với nguời khác - ko phải em , nhưng anh à! em ko buồn đâu , bởi em từng nói anh có thể tâm sự với bất kì ai miễn làm anh bình yên và thoải mái em đều chấp nhận! Tự dưng thấy thương anh nhiều hơn,mùa này chắc gì nơi ấy đã ấm,biết anh có lạnh vì sương và lạnh về tâm hồn ko ? Ứa nước mắt!!

    Em ổn! em thật sự ổn , ít nhất em đã hiểu câu "Muốn yêu thương người khác, trước tiên phải biết yêu thương bản thân mình."
    Em ko tự lo được cho em thì em sẽ ko đủ sức để lo anh
    Nên anh à! em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân em!

    Ngoài kia trời đang nổi gió, bỗng muốn choàng tay ra ôm lấy anh..bỗng muốn nt cho anh chỉ 1 dòng ngắn ngủi "** em nhớ anh** "...bỗng muốn call vào sdt anh, chờ đợi..nói " anh àh "..thì anh trả lời " ơi em "..sao mà dịu dàng đến thế..

    Nhưng

    Ngay lúc này ...ko thể

    p/:s ít ngày nữa em phải về quê rồi ....nỗi nhớ sẽ dài thêm** 160km** nữa .

  • adminA

    Đêm qua em lại thức tới 3h sáng..em chẳng thể nào ngủ được anh ạh..dù đến viên thứ 5 rồi, cứ đà này chắc nghiện thuốc ngủ mất,có những suy nghĩ cứ sục sôi trong lòng ..âm ỉ , âm ỉ..nhưng ko bùng cháy ^^ Tự dưng e lại thèm được ngủ , ngủ thật nhiều , thật dài, thật sâu hay có khi ác mộng cũng được..Tuy chúng thật kinh khủng với em nhưng còn tốt hơn việc thức thật nhiều và rồi lại nhớ...
    Em thảm thật

    nếu anh của ngày trước mà anh biết em không ngủ ...anh sẽ cốc đầu em ngay ...

    Hôm nay phải đưa ngoại đi khám, bất giác e biết mình là "anh " của mấy tuần trước ...em sợ ,tuy nhiên em để mặc cho chuyện gì đến sẽ đến, bởi chính bản thân em còn không đứng vững được mà

    Một ngày mới bắt đầu bằng việc nhìn dt xem có ai nhắn gì ko ? thất vọng , ko ai hết, đành mở máy lên viết entry xem như 1 cách nhắn gửi , xem như là đã nói với anh rồi ... cũng hay đúng ko

    PS :Em mệt lắm..
    Em mệt vì phải gượng ép bản thân mình phải cười , phải thật bình thản trước mặt người khác , phải thật mạnh mẽ khi gặp người khác, phải thật cứng rắn khi nói chuyện với anh..
    Em biết phải làm sao đây??

    Anh..em thực sự muốn hỏi..Mấy ngày vừa rồi, anh có thực sự bình yên hay không? Có cô đơn không? Có hụt hẫng không? Có nhớ em không??
    Còn em , em nhớ anh nhiều lắm..

  • adminA

    Bây giờ em ko thể một mình ăn hết ổ bánh mì anh à, và em cũng ghét mùi hành lá, kinh khủng thật!
    Bây giờ em đang đau đầu anh à, bởi trưa này em phải chạy ngoài nắng đến bệnh viện
    Bây giờ em đang ngồi đây, với 4 bức tường và những viên thuốc, em tự hỏi mình sẽ làm gì ?
    Ông anh nuôi em hỏi “ chừng nào em mới chịu trưởng thành đây ?”
    …em chẳng biết trả lời như thế nào

    Chỉ đêm nay và đêm mai nữa thôi,em sẽ về quê,rồi em cũng sẽ bị cuốn vào cái nhộn nhịp ngày Tết, nhưng anh biết ko ? em đang muốn để trái tim mình bớt nhớ anh, đang cố để cái đầu này bớt suy nghĩ về anh, bởi như thế em chẳng được gì ngoài những giọt nước mắt!

    Hôm nay, một mình em đã đi đóng tiền net, một mình em đi chọn cái áo cho mình, và một mình em đi thăm Bé Thiện, dẫu con đường có lạ lẫm hay thiếu vắng thì em cũng phải đi, và em đã đi anh à! Nơi này ko có anh, thì dòng thời gian cũng phải trôi mà thôi! Nhưng anh à, bé Thiện ko quen cái cảnh em đi thăm bé một mình đâu, những lần sau ,anh phải đi cùng nhé, dù có như thế nào anh cũng phải đi anh nhé!

    Tay em – đang hằn lên những vết kim tiêm,nó phồng lên rồi, em chẳng sợ đâu! Bởi vì sao anh biết ko ? hôm nay , bác sĩ báo là em ko phải phẩu thuật,em đã ổn thật sự !
    Khi anh biết điều này anh có vui ko ?
    Khi anh đọc đến đây tâm trạng anh như thế nào ?

    Và em cũng tự hỏi , trong tim em liệu sẽ ấp ủ hình bóng anh được bao lâu nếu như khoảng cách chúng ta ngày càng xa nhau ?
    Em ko biết và em thật sự cũng ko biết …

    Em chỉ biết hiện tại … em yêu anh! Dù anh có lạnh lùng với em ….

  • adminA

    Em say anh à!

    Tối qua em đã say ,em biết mình ko còn khả năng uống rượu bia ,nhưng tối qua em có thể uống 3 chai bia và 4 ly rượu ! em muốn quên cái cảm giác cô đơn! Người ta hay nói, khi say thì mới sống thật! ừ đúng vậy! em đã sống thật!

    Em gọi cho anh

    Một lần ….
    Hai lần ….

    Ko có anh

    Em ngủ mà ko cần thuốc ngủ, kể cũng tiết kiệm đấy chớ

    Hahaa!

    Hôm nay cái đầu vẫn còn mùi rượu …
    Em say nhưng em vẫn chạy về nhà mà ko cần anh đưa
    Em say em vẫn tự bấm được số gọi cho anh, thấy em tài hông vậy ?

    Còn anh

    Anh hông say , nhưng anh ko tỉnh bằng em đâu!
    Em tự hỏi mình , vì sao em yêu anh
    Em tự hỏi mình, vì sao em nhớ anh khi trong anh ,liệu tình yêu vẫn đong đầy ?

    Em hông biết và em hông muốn biết …

    Hết ngày hôm nay , em sẽ về quê …và em sẽ say cho đến hết Tết này …

    Em sống cho mình
    Em ko là con rối …
    Cũng ko muốn mình đau …
    Ko muốn phải giả tạo
    Ko muốn làm gánh nặng cho ai
    Ko muốn đối diện với sự thật
    Ko muốn trong đầu phải nghĩ đến Tiền và Tiền …

    Có lẽ em cần xấu xa hơn, đê tiện hơn …..

  • adminA

    Tôi rất sợ cái chết. Nếu nó hiện hữu dưới hình hài một đôi cánh trắng, có lẽ tôi cũng sẽ chẳng thể thấy nhẹ lòng hơn.
    Bay lên. Để làm gì.
    Khi mà phải ra đi.

    Dĩ nhiên là tôi từng muốn dừng lại. Dĩ nhiên là tôi từng mỏi mệt. Nhưng 20 tuổi, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ ngông cuồng nhìn màu trời xanh mà hóa thành vị mưa xám. Dĩ nhiên là tôi hay ngồi gõ phím viết về cái chết như một điều ngọt ngào khó cưỡng. Như một cơn ngất lịm, hiền lành và bình yên mà cũng có thể khiến người ta hoan lạc. Nhưng - thật ra, tôi rất sợ cái chết.

    Khi xung quanh tôi có 1 ai đó bắt buộc phải ra đi và không trở về. Lòng tôi như tan vỡ không cách nào bù đắp nổi. Tôi muốn nắm giữ và níu lại, dẫu tôi biết đó thật sự không ích gì.

    Một cái chết, khiến người tưởng chừng vĩnh viễn xa lạ cũng hóa thành một vết khắc in trong tim.
    Nhưng đôi khi, dù không chết thì người ta vẫn cứ phải ra đi không trở về. Đơn giản vì con đường đã qua, màu thời gian đã phôi pha , và tự dưng thấy xa. Trăm ngàn lý do dẫu có nói ra cũng không đủ. Chi bằng đừng nói.

    Những ngày nằm dài trên giường bệnh để ngắm nhìn từng giọt nước đc đưa vào cơ thế, tôi cảm thấy dường như mình lại đủ nước mắt để khóc rồi. Nhưng mọi thứ cứ ráo hoảnh, tôi mệt nhọc đến độ khóc cũng không thể. Mà cũng chẳng có lí do gì để khóc.

    Chỉ là lại đánh mất 1 vài thứ có ý nghĩa thôi mà

    Giá như trước khi bắt đầu, tôi biết nói :

    " Xin hãy thề, đừng bao giờ ra đi trước tôi. "


    " Con đường phía trước em còn dài, anh cũng vậy
    Tương lai em đang rộng mở, anh cũng vậy

    Em vẫn là một đứa trẻ con ngốc nghếch , em không biết làm gì để anh được vui, em cũng ko biết cách nào để khiến anh ko mệt mỏi hay buồn phiền....anh có vì thế mà ghét em không...?

    Những lúc chỉ có một mình mà chẳng thấy anh đâu ,em nhớ anh, nỗi nhớ đó cứ vây quanh em ,hiển hiện trong em , nó ko khiến em phát điên , nhưng nó làm em buồn phiền , anh à
    Và những khi được gặp anh , dù không nói gì nhiều , nhưng thật lòng em thấy bình yên nhiều lắm...

    Anh hiểu không?

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB