Lâu rồi mình ko có cái cảm giác dạo phố đêm! đêm nay mát lắm , mát đến lạnh người! Thưa thớt đâu đó vài người chạy hối hả về nhà, chắc gì đã có ai dành trọn đêm để ngắm phố nhỉ? Sg về đêm khác với ban ngày , ko ồn ào , ko náo nhiệt ! bình yên đến lạ thường!
Lâu lắm rồi....đây là lần thứ hai mình đi giữa phố Sg vào nửa đêm, lần đầu là vì em.... mình chạy hối hả từ gò vấp xuống quận 4... vì em... để rồi 4h sáng..em bỏ mình mà đi , bỏ lại trần gian tiếng khóc thương! Cho tới bây giờ hễ đi đâu về trể , lại nghĩ đến đêm đó... lao như điên để đến với em , tất cả giờ đã qua rồi , gói gọn vào trong 1 ngăn gọi là QUÁ KHỨ!
Nhưng...
hễ nghe thấy tên ai giống tên em... lại nhớ
Hễ đi trên con đường hai bà trưng... nhớ
Chạy qua cầu khánh hội... nhớ
Đi ngang hẻm Nguyễn Thần Hiến... đau...
Từ gò vấp đến quận 4 theo nhiều người nghĩ là quá xa nhưng với mình thì ko hề như vậy! trên những nơi đã đi qua, có cả những kỉ niệm của em... siêu thị Đinh Tiên Hoàng , quán gà rán , chỗ gửi xe , bệnh viện , cả chiếc xe máy này... có hình bóng em!! Con heo đất bể rồi em ơi, cái móc khoá mất rồi em ơi!... dù cho có mua bao nhiêu cái để thay thế cũng ko thể bằng cái em đã cho chị...! Em ơi! Sao mà nhớ em đến thế này? Lại bản nhạc giao hưởng đó, lại tiếng gọi thân thương đó... nhói con tim! Chị lại khóc...
Lần cuối nắm tay em , lần cuối nghe em gọi , lần cuối vuốt mắt em... là lần cuối cùng cho cuộc đời sao em?! Làm sao để quay lại những ngày tháng đó đây? Làm sao đây em? 6 tháng rồi trần gian vắng em , 6 tháng rồi với những đổi thay ngoài ý muốn , tại sao em đi vào đúng lúc chị bắt đầu tạo niềm vui cho em...? Giờ chị làm điều đó vì ai nữa đây em? Giờ chị biết vẽ nón cho ai đây em?! Vô bệnh viện thăm ai đây em?! Lắm lúc chị sợ phải đi trên những miền kí ức ấy, bởi nó có quá nhiều hình bóng em... sợ phải khóc, phải gọi tên em, chị sợ phải đối diện với 1 sự thật phũ phàng rằng em đã ra đi vĩnh viễn
Em ơi! Duyên trần chị em mình chỉ ngần ấy thôi sao?! Em ơi! em chưa vế quê chị mà, em ơi! em nói em thương chị nhất mà sao mà nỡ bỏ chị mà đi vậy em,sao em ko thực hiện lời hứa với chị đi... em tàn nhẫn với chị lắm em biết ko? sao lại nỡ bỏ chị mà đi vậy em...............
Về đây bên chị , để chị còn nghe em gọi chị Tâm Ái .....
Về đây, rồi chị sẽ lại ôm em ngủ như ngày xưa...
by Yuri !