Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

nhật kí ...ước mơ

  • adminA

    Hạnh phúc bắt đầu từ nụ hôn! em tin anh sẽ vượt qua được tất cả, anh nhỉ ?

    Em đã rất hạnh phúc khi ở bên anh ,đôi lúc những giận hờn vu vơ làm ta xa cách nhưng đó chỉ là nhất thời thôi ! chúng ta lại bên nhau bởi chính chúng ta hiểu , ko thể chia xa nhau !

    Em luôn mong anh sẽ hiền hòa như hạt mưa đà lạt đừng để bụi Sài gòn làm mưa dính bẩn anh nhé

    Love you!

    p/s: anh mê games, mê ngủ quá đi à 😄

  • adminA

    Anh ơi, Em không biết Hạnh phúc trọn vẹn là như thế nào, thế nào mới thực sự là Bình yên cả??? Người ta thường chúc nhau rằng “ Hạnh phúc vừa Đủ và Bình yên thật Nhiều”.
    Em sẽ cảm nhận Hạnh phúc theo cách của riêng mình và cũng không muốn rằng cuộc sống của mình quá Bình yên đâu anh ạ. Nhưng anh này, chỉ một chút, một chút thôi anh nhé!
    Một ít Khó khăn để em biết mình cần phải Cố gắng.
    Một ít Thất bại để em biết Ý nghĩa của những phút giây Thành công.
    Một ít Nước mắt để em biết rằng mình rất Nhạy cảm trước Cuộc sống.
    Một ít Mất mát để em biết Trân trọng những gì mình đang có.
    Một ít Ốm đau để em biết rằng Sức khỏe thật là đáng Quý.
    Một ít Chia ly để em cảm nhận trọn vẹn niềm sung sướng của những khi Đoàn tụ.

    Và ..
    Một ít Mưa để em quý những ngày Nắng Đẹp
    Một chút Cô đơn để thấy em thấy mình hok Lạc lõng
    Một chút lạnh để lòng thấy Ấm áp

    Một ít Buồn để em thấy những giây phút Hạnh Phúc, Vui vẻ quan trọng như thế nào
    Giận hờn một chút để Yêu thương - Bướng bỉnh một chút để Biết mình được Chiều chuộng

    Và …
    Một ít Cách xa để em biết rằng mình đang Nhớ anh.
    Một ít Dỗi hờn để em biết vị trí của mình trong Trái tim anh.
    Một ít Ghen tuông để em biết rằng em Yêu anh rất nhiều…
    …Nhưng chỉ một ít thôi anh nhé!!!

    Love you

    Cuối trời mây trắng bay

    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá.
    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước mênh mang
    Mùa thu và hoa cúc
    Chỉ còn anh và em.

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo may
    Thổi về xao động cả
    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má

    Hơi lạnh qua bàn tay
    Tình ta như hàng cây
    Đã bao mùa gió bão.
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ.

    Thời gian như là gió
    Mùa đi cùng tháng năm
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em.

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại...

    • Kìa bao người yêu mới
      Đi qua cùng heo may./.

                                                                Xuân Quỳnh
      
  • adminA

    Tình yêu là sự chờ đợi

    Bất cứ ai từng yêu đều hiểu: Để cho tình yêu lớn lên và trổ hoa, sự chờ đợi quan trọng biết chừng nào.

    Tại sao lại như vậy? Tại sao chúng ta không thể có ngay cái chúng ta đang muốn và cần tới mức điên cuồng? Tại sao chúng ta phải chờ hai năm, ba năm và dường như bỏ phí khoảng thời gian quí báu đó? Bạn có lẽ sẽ đặt câu hỏi tương tự: Tại sao một gốc cây từ lúc gieo hạt tới khi ra hoa,kết trái lại phải mất nhiều thời gian đến như vậy?

    Điều chúng ta biết chắc chắn là: Tình yêu cần sự chờ đợi kiên nhẫn.Chúng ta phải biết cho nhau thời gian, bạn không có cách thức hay phương tiện nào khác ngoài thời gian để khiến một người thực lòng yêu bạn hoặc khiến bạn thực sự yêu người đó. Vậy, chúng ta hãy cho nhau món quà kỳ bí của chờ đợi, hãy có mặt bên nhau mà không cần đòi hỏi, cũng không mong chờ được đền đáp. Dĩ nhiên, không có gì khó hơn là làm được như thế nhưng đó chính là phép thử độ sâu và tính chân thật của tình yêu. Những kẻ yêu nhau phải biết chờ đợi nhau cho tới khi họ nhìn sự vật bằng cùng một ánh mắt hoặc tới lúc đủ khôn ngoan để cho phép nhau tự do nhìn sự vật theo cách riêng của mỗi người.

    Chúng ta sẽ mất đi những gì khi không chịu chờ đợi? Khi chúng ta cố tìm ra đường ngang ngõ tắt trong cuộc đời? Khi chúng ta hối hả trao cho nhau những lời thề thốt mù quáng và ngốc nghếch, trong lúc chúng ta chưa đủ chín chắn và chưa nhận thức được trách nhiệm của mình? Chúng ta sẽ đánh mất niềm tin rằng mình có thể yêu và được yêu chân thành. Hãy suy ngẫm lại những chuyện tình kim cổ. Chẳng phải điều cốt lõi của những câu chuyện tình đó chính là sự chờ đợi-tấm vải nên trên đó những câu chuyện tình được vẽ nên-đó sao?

    Vậy làm sao chúng ta có thể có được cuộc sống và tình yêu đích thực nếu chúng ta không nhẫn nại đợi.

    p/s: em thấy hay nên copy cho anh xem ! suy ngẫm nhé

  • adminA
















    vô tình tìm dc mấy về mưa - mang vô nhà mềnh cất thâu anh ơi

  • adminA

    **Anh biết không ?

    ...Không biết bao nhiêu lần Em nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ước nguyện .........
    Em ước rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau ......
    Em ước rằng Em sẽ luôn là người để Anh chia sẻ niềm vui nỗi buồn ......
    Và Anh ơi,điều ước quan trọng nhất là gì Anh có biết ?
    " Em ước rằng Anh sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian để Em được là người hạnh phúc thứ hai sau Anh !"

    ...... Anh ơi ! .....

    Giá như những lúc ngồi cùng ấy thời gian cứ kéo dài mãi .
    Giá như Em có thể bước vào tâm hồn Anh .
    Giá như Em có thể ghi nhớ một cách rõ ràng hình ảnh Anh trong tâm trí.
    Giá như Em có thể mơ về Anh hằng đêm .
    Giá như Em biết Anhnghĩ gì về Em ...
    Giá như mà có Anh ở đây !

    Giá như Anh là con mắt phải, còn Em là con mắt trái thì mình sẽ mãi ở bên, chẳng có con mắt thứ 3 nào cả .
    Giá như thế gian là một buổi hoàng hôn, Em là mặt trời và Anh là biển rộng .
    Giá như Em chẳng bao giờ phải hoài nghi về câu chuyện cổ tích, hoàng tử lấy vợ, công chúa lấy chồng, sẽ chỉ có những đứa trẻ thôi, dắt tay nhau qua cánh đồng cỏ nội .
    Giá như chúng ta hiểu nhiều hơn những điều chúng ta biết, rằng mọi dòng sông đều đổ về một biển nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau .

    Và Anh ơi ! Giá mà Em có thể biến mọi cảm xúc thành lời, giá mà Em có thể gửi những yêu thương vào gió .
    Giá như thương yêu không bao giờ phải là ngọn cỏ để vô tình bị dẫm nát dưới chân qua .
    Giá như thế gian chỉ có một ngôi nhà, để chúng ta có chung ô cửa sổ, chung cửa đi, và chung một mái nhà .

    Giá như mà Anh biết, có những điều giản đơn chẳng thể nói thành lời .
    Giá như mà tớ chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi mắt ấy, không phải đắn đo điều gì đó vô tình .
    Giá như tớ hiểu được điều giản đơn sau những tiếng thở dài, sau ánh mắt, nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, sau những nét trầm tư trên gương mặt ấy .

    Và mỗi khi nghĩ về Em ...

    Giá như Anh đừng bao giờ nghĩ rằng thi sĩ biết làm thơ .... bởi vì thế mà họ mơ rất giỏi ....
    Giá như Anh đừng bao giờ nghĩ rằng nhà văn biết viết truyện .... bởi vì thế mà họ bịa rất tài ...
    Em có thể là thi sĩ, là nhà văn hay một người viết kịch, Em có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim Em lại là điều mà chẳng bao giờ Em có thể viết hết thành lời !
    Đơn giản vậy thôi ... !

    EM YÊU ANH ! ...
    .... và giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có một dấu "chấm" sau tất cả những điều được viết ra từ những nỗi niềm vô hạn !

    EM ... !**

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB