bất giác ta khẻ rùng mình ..
rung rinh ..
trong
giọt lắng ...
chiều nay
mưa ...
nhớ đà lạt da diết ...
nhớ mưa đà lạt ...
mưa nhẹ ...
chẳng đủ lảm ứot áo ..
chỉ khiến mái tóc thêm long lanh ...
giờ ...
đang trong mưa sài gòn ..
chợt đến rồi chợt đi ..
nhanh đến choáng ngợp ...
mưa ứot ..lạnh ...rồi ra đi ...
ngỡ ngàng ..
nhớ từng hạt mưa bụi kia ...mưa đà lạt ..
nhẹ nhàng ...hạt mưa bé xíu ...
dù ta mặc 2 áo ...3 áo ..
từng giọt lạnh kia cũng len lõi ...
bất giác rùng mình ...lạnh .. mưa đà lạt đả chảy vào tận trong tim ...
chiều ..
mưa sài gòn ..
mưa lớn lắm ..
mới đó ..nắng
mới đó mưa ..
ứot như chuột ..
lòng trống trải ..
chẳng một chút dư âm
nhớ mưa đà lạt ..
mưa dầm dề ..dai dẳng ...chung tình ..
mưa vưong vẫn mãi trên mi ...
giờ mưa sài gòn ...
đến với bao đam mê rồi đi trong phút chốc ...
chẵng đọng lại tí gì ..
nhớ mưa đà lạt ...
lạnh ...
mưa rất ngọt ...
lòng rất đắng ...
giờ mưa sài gòn ..
ấm ..
mưa mặn như lệ ..buồn ...
lòng dững dưng ...
nhớ mưa đà lạt ...
nhớ lang thang ..
nhớ lệ buồn .
nhớ sầu khổ ..
nhớ chung tình ..
giờ mưa sài gòn ..
giờ cô lạnh ..
giờ dửng dưng ..
giờ mõi mệt ..
giờ như cơn gió sài gòn ..
giờ nhạt nhẽo ,,
giờ mông lung ...
giờ giả dối ..
giờ phản bội ..
nhớ ....
và
giờ ..
đà lạt thân yêu ..
sài gòn hiện tại ,,
liệu ....
mưa đà lạt liệu có thành cơn mưa sài gòn ..
dững dưng ...
vô cảm ...
đắng ..

