Một đêm khó ngủ ...
nhật kí ...ước mơ
-
bất giác ta khẻ rùng mình ..
rung rinh ..
trong
giọt lắng ...chiều nay
mưa ...
nhớ đà lạt da diết ...
nhớ mưa đà lạt ...
mưa nhẹ ...
chẳng đủ lảm ứot áo ..
chỉ khiến mái tóc thêm long lanh ...giờ ...
đang trong mưa sài gòn ..
chợt đến rồi chợt đi ..
nhanh đến choáng ngợp ...
mưa ứot ..lạnh ...rồi ra đi ...
ngỡ ngàng ..nhớ từng hạt mưa bụi kia ...mưa đà lạt ..
nhẹ nhàng ...hạt mưa bé xíu ...
dù ta mặc 2 áo ...3 áo ..
từng giọt lạnh kia cũng len lõi ...
bất giác rùng mình ...lạnh .. mưa đà lạt đả chảy vào tận trong tim ...chiều ..
mưa sài gòn ..
mưa lớn lắm ..
mới đó ..nắng
mới đó mưa ..
ứot như chuột ..
lòng trống trải ..
chẳng một chút dư âmnhớ mưa đà lạt ..
mưa dầm dề ..dai dẳng ...chung tình ..
mưa vưong vẫn mãi trên mi ...giờ mưa sài gòn ...
đến với bao đam mê rồi đi trong phút chốc ...
chẵng đọng lại tí gì ..nhớ mưa đà lạt ...
lạnh ...
mưa rất ngọt ...
lòng rất đắng ...giờ mưa sài gòn ..
ấm ..
mưa mặn như lệ ..buồn ...
lòng dững dưng ...nhớ mưa đà lạt ...
nhớ lang thang ..
nhớ lệ buồn .
nhớ sầu khổ ..
nhớ chung tình ..giờ mưa sài gòn ..
giờ cô lạnh ..
giờ dửng dưng ..
giờ mõi mệt ..
giờ như cơn gió sài gòn ..
giờ nhạt nhẽo ,,
giờ mông lung ...
giờ giả dối ..
giờ phản bội ..nhớ ....
và
giờ ..
đà lạt thân yêu ..
sài gòn hiện tại ,,
liệu ....
mưa đà lạt liệu có thành cơn mưa sài gòn ..
dững dưng ...
vô cảm ...
đắng ..
-
Giá mà ko còn thể suy nghĩ dc để ko phải nặng lòng ...
Giá mà ....... giá tất cả chỉ hư không ....
Cảm giác hụt hẫng hay do chính bản thân khiến lòng hụt hẩng ...
Ko biết nữa
Viết cho lắm cũng chả thấm vô đâu
Nói cho lắm cũng chỉ dc gọi lắm chuyện ...
Lo cho lắm cũng chỉ dc gọi là ở ko .....
Uh thì cứ thế đi! Khó hiểu ... và cố gắng ko hiểu .........
Cứ thế đi
-
***## Nỗi nhớ một giờ sáng. ***
Anh bảo anh nhớ em nhiều lắm,
và anh bảo anh yêu em cũng nhiều.
Hai tư giờ bảy ngày đều thế cả.
Mỗi lúc, mỗi nơi đều có em.
Ừ.
Em cũng nhớ anh nhiều.
Nỗi nhớ mỏng mảnh bé hạt tiêu.
Bằng giấc ngủ chập chờn khẳng khiu, một giờ sáng.
Nỗi nhớ như giấc mơ, dày đặt, choáng váng.
Một giờ sáng.
Em nhớ anh bằng nỗi nhớ tối mịt.
Bằng ánh trăng in trong đêm tĩnh mịch.
Bằng chiếc phone im thin thít, không buồn nhúc nhích.
Là nỗi nhớ cô đơn.
Em đã nói nó như giấc mơ chưa nhỉ?
Có nhiều điều xấu quen làm ta cứ nghĩ thói quen,
Như sáng một giờ giật mình dậy nhớ anh.
Trên chiếc giường em đan nỗi nhớ như sợi len.
Màu đỏ áo xanh, màu xanh áo đỏ.
Áo len nỗi nhớ biết để ấm điều chi?
Đó, một giờ sáng.
Em giật mình thức dậy.
Quờ quạng tìm chiếc đồng hồ ngái ngủ.
một giờ sáng.
rộn ràng, ai oán.
Nỗi nhớ em chỉ như thế, bé xíu xiu.
Nhỏ bé lắm, mỏng mảnh lắm, anh yêu!?
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập