Em thường suy nghĩ ...nếu ta không yêu nhau thì cuộc sống cuộc sống của anh và em sẽ thế nào .... Cuối cùng em rút ra kết luận thế này ....
Anh sẽ không phải chịu những ấm ức mỗi khi em giận không lý do nhưng anh vẫn phải xin lỗi !
Anh không phải đi xa thật xa để đón em , giả dụ như anh yêu " cô hàng xóm " thì chỉ cần bước ra cửa là nhìn thấy người ta
Anh sẽ không phải chịu đụng muôn vàn nỗi đau và sợ hãi cùng với em , em biết là anh không thể hiểu hết nhưng vẫn không bao giờ coi nó là vớ vẩn !
Anh sẽ không bao giờ phải lo lắng mỗi khi em bước chân ra khỏi nhà mà anh không thể liên lạc đc ! ko phải lo em ngủ ko trải chiếu sẽ bệnh ..hay ăn ko đúng giờ,ngủ ko đúng giấc
Anh sẽ không phải làm điểm tựa của một đứa con gái đa cảm như em .
Không phải là sức mạnh của em !
Không phải là người mà em cần hay em mong muốn ....! Đáng lẽ ra anh đã được bình yên hơn !
Em là người luôn phủ định mọi thứ anh đã làm cho em ....! Và anh lúc nào cũng bắt đầu bằng 1 câu : TỪ NAY VỀ SAU ANH SẼ ....nhưng sau đó thì ....:D
Anh sẽ không phải ôm thật chặt .....dù cho em có vùng vẫy và cào cấu ....! Vẫn ở bên em dù em có xua đuổi ....! .....
Và quan trọng nhất là anh sẽ không phải mệt mỏi khi đã làm hết sức mình mà cái cuối cùng đặt đc thì cũng chỉ là nước mắt của em !
.....Hình như còn nhiều lắm anh ạ ....! Nhiều như là trời vậy ! Em chỉ mang lại cho anh toàn **phiển toái **thôi nhỉ ! .....Có mang đến cho anh chút **hạnh phúc **hay **thanh thản **chút nào đâu ! Và kì lạ thay ...tất cả những gì anh chịu đựng lại là những gì em nhận đc !
Em là đứa **độc ác **...khi cứ làm những người **yêu thương **lo lắng ! Nhưng thứ kinh khủng nhất là làm cho họ **không còn yêu thương **em nữa ! .....
Rồi một ngày nào đó em quay lại và đó chỉ là một **khoảng trống ....! KHông một khuôn mặt , không một trái tim **nào còn đủ sức để **yêu thương **em .....!**Và anh có còn bên em như bây giờ không nhỉ ? **
Có kiên nhẫn đi theo em nữa không ! .....Nếu em gặp nguy hiểm thì anh luôn xuất hiện ...! Vì thế nên em ỷ lại !.....TRong em lúc nào cũng nghĩ ...cứ bước tiếp đi ...anh vẫn còn ở phía sau mà .....nhưng giờ có vẻ như anh không còn sức nữa rồi nhỉ ..... Anh đã để em tự đi ....và tự tìm đường về ! .......### Bàn tay anh đang buông em ra ! ......Trái tim anh đang tủa gai ra để tự bảo vệ !
NHưng em chẳng biết phải làm thế nào cả ! ......
Lâu lắm rồi ...không nghe anh nói : **Anh yêu em nhiều lắm **...! Em muốn nghe anh nói những điều đó biết bao !
Em đang cố tìm kiếm một nụ cười trên khuôn mặt anh .....nhưng tìm mãi cũng chỉ là một nụ** cười gượng ! tìm mãi cũng chỉ là sự chán nản **! ........
Lần này thì em sai thật rồi ! Em không biết cách yêu ....! .....Em đi mãi ...đi mãi trong sự **tìm kiếm **...nhưng đều cuối cùng thì chỉ là **đau khổ **!Em **chơi vơi **trong sự **cô độc mà em tạo nên ! ....Khoảng trống vô hình lạ thay chỉ nhỉn thấy những tì vết **!
**Năm tháng chết khi hiện tại nhuốm màu đen . Quá khứ càng đẹp thì hiện tại càng khó đối diện !
Em yêu sự thanh thản trong anh** . Nhưng nó quá ít ỏi nên em trở thành anh . Đa cảm với từng lời nói . Chỉ cần không có một cái ôm thì nghĩ là em giận . Chỉ cần không có một nụ cười thì nghĩ là anh buồn . Chỉ cần anh bỏ đi thì nghĩ là anh muốn từ bỏ . Chỉ cần anh trốn chạy thì nghĩ là anh đau . Chỉ cần anh vùng vẫy thì nghĩ là anh không còn muốn bên em nữa . Em sẽ nuốt nước mắt vào trong . Em sẽ mỉm cười . Em sẽ cố gắng . Anh ạ !Em biết anh đang căng thẳng vì chuyện gia đình
Nhưng anh à! em sẽ luôn ở bên anh dù chúng ta có xa nhau đi chăng nữa ...