Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

nhật kí ...ước mơ

  • adminA

    22h56

    Em đã dành thời gian xem hết bài viết của 2 nick là Link kẹo ngọtunknown

    Anh biết ko? Đó là hai người đối với em – rất quan trọng

    Link! Sáng nay thôi, vẫn nói chuyện với em một cách vui vẻ, link đã tìm thấy niềm vui, đã tìm thấy thứ** link** cần, em mừng lắm ,link bảo em cũng phải như thế nhé, phải hạnh phúc nhé!

    Unknown! Em biết người này vì có 1 điểm chung, đó là yêu Mưa!** Em cũng yêu mưa **đến điên cuồng, sẳn sàng bỏ mặc mọi thứ để đi dưới mưa, sau đó thì như thế nào nhỉ ? ho này, sỗ mũi này, lắm khi còn sốt kéo dài, ko vì thế mà em ghét mưa, với em , mưa là người bạn trung thành! Có người bảo, mưa chính là giọt nước mắt của Trời ! Trời còn khóc huống chi là con người anh nhỉ ?

    Trong đầu em ,lúc nào cũng có 1 cô bạn tên Link đầy cá tính ,sẳn sàng vực người khác đứng dậy nhưng ko thể tự kéo chính bản thân mình , và bên cạnh đó vẫn có 1 Unknown hiền lành, ít nói ,sẳn sàng lắng nghe người khác tâm sự ,để rồi người đó có thể dựa vào vai mà khóc .

    Ngày đầu tiên ,em gặp Unknown là ở bến xe Thành Bưởi , ko có gì đặc biệt ngoài những miêu tả của Sói ,tuy nhiên anh chàng này hơi ít nói so với trên online ,ấy vậy mà cũng thú vị! em nhận thấy ở chính Unknown, một sự cảm thông và chia sẻ , một sự cố gắng cho ngày mai!
    Em đã cùng Unknown đi khắp Sài gòn, trong cùng ngõ hẻm , trong những chặng đường đầy lo cốt để rồi khi né xe bus em làm chân unknown vì vướng vào đuôi xe .. Lần đó, em sợ mình làm unknown bị thương,một cảm giác** lo lắng**!

    Rồi cả những lần đi ăn Gà rán ,unknown ngây thơ hỏi em sao mà đắt thế,em chỉ cười trừ! Em thích ăn gà rán ,em thích ham – bơ – gơ ,em thích Mì hàn Quốc!

    Lần đầu tiên được nằm ở chân **unknown **là khi ở trên gác nhà Link,em ko chủ động, chỉ là muốn nằm với Link vì ko có gối ,lúc ấy unknown như thế nào nhỉ ? em quên hỏi cảm giác đó rồi , chỉ biết là unknown cười mà thôi! Em cũng cười, Link cũng cười … chúng ta từng bảo sẽ như 3 người bạn thân bên nhau mãi mãi

    Nhưng ….

    Cuộc đời khiến chúng ta xa nhau ,link về với chân trời mới, với cuộc sống mới, chỉ còn mình em và unknown ở lại! link bảo đã đến lúc cho em và unknown tự lực !

    Từ một người vô tâm , unknown đã biết quan tâm người khác anh à! Và 2 đứa cũng bắt đầu vẽ cho mình cuộc sống mới ,một cuộc sống với hương vị Tình Yêu!
    Từng trao cho nhau những giây phút đắm say, từng ở bên nhau trong những ngày mưa, ngày nắng ,vất vả,đau thương , gây nhau rồi cãi nhau có khi chẳng buồn nhìn nhau …thế rồi lại ôm chằm lấy nhau vì ko thể để lạc mất nhau

    Gần 150 ngày có nhau ,đến giờ** unknown** về với “ cơn mưa đà lạt “ với những màn đêm tĩnh mịch mà theo lời unknown bảo “ khi buồn nhìn cảnh này càng rầu thêm “ em ở sài gòn đón gió xuân một mình

    Nhưng anh à,mai em cũng về quê rồi, em cũng sẽ hòa vào nhịp Tết ,em muốn gửi chút yêu thương cho unknown mà ko thể,em muốn mình gánh 1 nửa đau thương cho** unknown** mà cũng chẳng được ! con đường chông chênh ! em nghiêng ngã …

    Anh yêu của em ơi! Anh có hiểu thấu những gì em nghĩ ko ? em ko muốn anh thêm mệt mõi , em muốn như ngày xưa, anh là hạnh phúc của em , em là niềm vui của anh ,cần lắm những lời quan tâm dù ngắn ngủi, cần lắm những cái ôm chặt đến nghẹt thở,cần lắm những nụ hôn đủ làm em …ngất ngây …

    Với em,vẫn vẹn nguyên tình yêu ngày ấy … dành cho unknown với **chiếc áo khoác đỏ, quần jeans xanh, balo đỏ,giầy trắng **….

    Em nhớ về những cơn mưa …về mái hiên lần đầu hai đứa ngồi ngắm mưa rơi qua ánh đèn đường ,unknown bảo “ mưa đà lạt đẹp hơn “ , cái khoác tay đầu tiên, cái hôn đầu tiên, hơi ấm đầu tiên …nhiều thứ đầu tiên để khởi động cho hai con tim cùng chung nhịp đập .

    Đơn Dương – Sài Gòn hay Đơn Dương – Đồng Tháp ko quá rộng để chúng ta lạc mất nhau đâu anh!

    Thèm được nghe “ em yêu ơi” thèm được gọi “ anh yêu ơi

    Danh bạ điện thoại còn ko hai từ “** Em iu** ?”

    Đêm nay là đêm cuối em ở Sài gòn ,mai em về nơi ấy rồi …chợt muốn thấy anh đang ngồi đó cười ,chợt muốn thấy anh đang nhễ nhoại vì chạy xe từ xa đến …em sẽ lau mồ hôi cho anh …

    Đêm nay …em muốn cùng anh lang thang

    Em nhớ anh khôn nguôi!!
    Em nhớ unknown của em …

    **Đừng vì cuộc đời mà đánh mất đi vẻ tinh khiết của mình ..đừng làm hạt mưa đổi màu!xin hãy giữ cho nó mãi một màu tinh khôi **


    p/s: em soạn đồ thấy chếc áo cặp , tự dưng nước mắt rơi ...

  • adminA

    eo ơi, tui tìm thấy niềm vui thì cho là đúng đi, tui đã tìm thấy thứ tui cần đâu :)) nói chung có mình thương mình thôi, không vui thì cũng ráng mà vui, nghĩ ra cái để vui chứ sao. Hoặc giả vờ là mình có nhiều thứ để vui tự dưng cũng thấy vui đó :))

  • adminA

    Em về nhà với bao nhiêu việc , nhà sửa lại nên đồ đạc cứ lung tung

    Bực! phải bỏ hết những thứ ko dùng đến
    mua hoàn toàn mới,đôi lúc cũng nên làm điều gì đó cho gia đình mặc dù sắp tới phải buông tay

    Anh nhắn tin - em an tâm - và hãy cố như thế anh nhé!

    Mai em bắt đầu chuyến đi chơi , ngày đây mai đó

    Em mới chỉnh sửa chính mình , sơn móng tay màu đen , sau đó lại xoá . bởi ko hợp, giá mà ở đời có những thứ ko hợp dể dàng tẩy xoá như thế nhỉ ?

    thèm ăn xoài ghê gớm !

    Thèm đi dạo ghê gớm ... thèm yêu thương ghê gớm

    ông cậu quyết định thay đổi đời mình rồi , cầu cho ổng làm được ...
    em cũng quyết định thay đổi ... chính em

  • adminA

    Tồn tại vô tình, gặp gỡ cũng vô tình. Bao nhiêu năm trong cả vũ trụ rộng lớn, để được quen biết cuộc đời, để được quen biết một người. Mỗi người đi qua chỉ là vô tình, nhưng để có được dù chỉ một giây vô tình ấy, phải bỏ đi bao nhiêu những vô tình khác. Như thế chẳng phải không gì là vô tình ?

    Một đêm trôi qua.

    Em mệt nhoài tỉnh dậy.

    Nắng sáng này rất xanh vì em đứng nhìn bầu trời hạn hẹp trong cái sân nhà trọ

    Vẫn nhớ cảm giác ngồi ngắm nhìn bầu trời bên cạnh anh, dựa vào vai anh rất nhẹ thôi, nghe gió rất êm, và anh chạm vào tay em thật khẽ...đó là lúc chúng ta ở dưới suối quê anh

    Ai đó nói em là kẻ thiếu thốn tình cảm nên cứ muốn ở bên anh.
    Ừ, thì hãy cứ cho là thế. Rất rõ ràng là thế.

    Căn phòng rất rộng, bạn bè em không ở đây. Em chờ một tiếng chuông điện thoại gọi đến đưa mình ra khỏi cơn mơ này. Em muốn khóc, rất muốn.

    Đôi khi, em cảm thấy mình thật khác anh, vô kể...

    Làm thế nào để giữ trọn một điều gì đó trong lòng bàn tay...?

    Và anh sẽ yêu em mãi chứ....???
    Chắc chắn sẽ yêu em mãi chứ...???
    Điều này ...không ai biết trước được anh nhỉ?

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB