Phát hiện 1 truyện ngắn ý nghĩa với giọng văn chân thực và rất thú vị ,ko thể bỏ qua . Mong mọi người ủng hộ ,chương 2 sẽ đc cập nhật sớm .
Lần Đầu Tiên Thân Mật - Truyện ngắn
-
**Chương 2
A Thái hay nhắc đi nhắc lại, rằng nếu cô ta không để tóc dài, thì sẽ là loại ngớ ngẩn. Bởi vì khi con gái khiêu vũ chỉ có 2 thứ có thể bay lượn (như nick của cô ấy: Khinh vũ phi dương), đó là tóc và váy. Mái tóc "phi dương" bay lượn, đương nhiên là rất đẹp. Nhưng nếu váy mà cũng bay lượn, tức biểu thị cô ấy cố ý khêu gợi.
Nhưng tôi cho rằng cô ấy không như mọi người. Sách viết rằng người thuộc Hổ Cáp có một trực giác rất nhạy bén, nên tôi rất tin vào giác quan thứ 6 của mình. Còn A Thái, mặc dù anh ta có thể nhìn ngay ra số đo vòng một của các cô và phán đoán đó là áo trong cỡ A hay cỡ B, hoặc có thể chỉ cần vài ngày để một cô gái nằm dài trên giường mình, nhưng chưa chắc anh ta đã có thể thực sự thấu hiểu người ta. Thái còn hay dẫn danh ngôn của Shakespeare:" Phụ nữ là để yêu, chứ không phải để hiểu” để chứng minh rằng hiểu được phụ nữ không phải là điều kiện để có thể “tiếu ngạo tình trường".
Thực tế, câu nói này rất có lý. Trước đây tôi đã từng một mình ở chung nhà với 4 cô gái, khổ không kể xiết. Mọi việc dù rất nhỏ trong cuộc sống, đều phải giúp đỡ họ, bởi các cô chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt, đâu dễ biết dầu muối gạo củi. Để giữ gìn danh dự cho họ, tối nào tôi cũng phải điểm danh. Nếu tôi có hành động “quá đà", người ngoài tất cười tôi "bảo vệ tự ăn cắp". Nếu tôi giữ gìn lễ nghĩa, người ta lại bảo tôi hâm, hoặc tặng tôi danh thiếp của bác sĩ chuyên khoa bài tiết. Tối mùa hè, họ tắm xong, trong tôi lại một trận trời đất giao tranh. Cái gọi là nhìn thấy mà ăn không được. Ở với họ được 2 năm, tôi chỉ rút ra được một kết luận, ấy là bất luận một cô gái trong sáng, đáng yêu, dịu dàng, đoan trang hay liễu yếu đào tơ đến đâu, thì tư thế vén gấu váy đếm lông chân của họ cũng giống nhau cả. Thậm chí họ còn dám gọi tôi đưa hộ giấy qua khe dưới cửa buồng vệ sinh.
Đến lúc để Khinh vũ phi dương xuất hiện rồi. Từ khi cô ấy có trục trặc về đầu óc để có thể viết mail cho tôi bảo rằng tôi rất thú vị, tôi luôn mong thấy cô ấy online. Nhưng rất tiếc, chúng tôi toàn là đi chệch qua nhau. Vì vậy tôi chỉ có thể trả lời mail cho cô ấy. Để chứng minh khả năng tiên đoán của cô ấy, tôi sẽ cố gắng rèn luyện để trở thành một người thú vị. Vì thế tôi gửi mail cho cô ấy, cô ấy mail trả lời, tôi lại trả lời mail trả lời của cô ấy, cô ấy lại trả lời thư tôi trả lời cô ấy. Thế là, câu nói "Oán oán tương báo, biết bao giờ kết thúc" đã linh nghiệm. Mặc dù nói oan gia nên giải, không nên kết, nhưng oán thù giữa tôi và cô ấy lại ngày một sâu thêm.
Thực ra điều khiến tôi chú ý đến cô ấy, cũng là một plan của cô ta:
"Tôi múa nhè nhẹ, giữa đám người chen lấn. Ánh mắt lạ lùng của anh nhìn tôi, ái ngại cũng được, vui thích cũng chẳng sao, chẳng thể làm bước chân tôi lúng túng. Bởi điều khiến tôi cất điệu múa, không phải là ánh mắt chú ý của anh, mà bởi sự trẻ trung trong tim tôi."Tôi không thể liên hệ một cô gái như vậy với khái niệm khủng long. Nhưng nếu quả thật cô ấy là khủng long, tôi cũng muốn để khủng long này được bữa no nê. Ấy là chết dưới miệng khủng long, là quỉ cũng phong lưu. A Thái có lẽ nhìn ra sự khác lạ của tôi, nên không ngừng khuyên giải. Tình cảm trên mạng, chơi cho vui thôi, đừng bao giờ thành thật. Bởi những thứ ảo, chẳng bao giờ dám phơi bày dưới nắng mặt trời. Hãy để Thượng đế là thượng đế, Caesar là Caesar. Mạng là mạng, hiện thực là hiện thực. Bởi vì mỗi một người nấp đằng sau những ID bằng chữ cái tiếng Anh, chưa nói đó là người tốt hay hư, đẹp hay xấu, đến đó là nam hay nữ cũng chưa chắc, tình yêu tình báo nỗi gì?
Cũng không nên trách A Thái bạc tình và phiến diện. Từ khi anh ta bị bồ đá năm 20 tuổi, anh ta bắt đầu đùa cợt với nữ nhi. Thường nói: kẻ bị rắn cắn một lần, 10 năm trông thấy dây gàu vẫn còn kinh. Thế nên từ sau khi bị rắn cắn, Thái học được cách lột da rắn, lại còn thích ăn chả rắn. Hơn nữa, những cô bạn quen qua mạng của Thái lại chẳng thiếu nhưng kẻ đi tìm sự mới lạ trong chốc lát. Có người mới quen lần đầu đã hỏi ngay: "Chàng có muốn lên giường?". Thế là đáp: "Mỹ nhân khó tìm, có thân đã tốt". Vậy nên trừ khủng long ra, cậu ta thông thường sẽ trả lời rằng: "chỉ mong nàng có niềm vui, tiểu sinh tôi đâu dám chối từ". Bên kia lại hỏi " Your place or my place?". Anh ta lại trả lời: "Muốn tha muốn giết tùy ý nàng, quan trọng là ở với ai, chứ không phải là ở chỗ nào". A Thái ghê thật, đến cả những lúc như thế, vẫn còn "chi hồ giả dã" một phen. Ghê hơn nữa là, thường thì anh ta mang các cô ấy về phòng, đuổi tôi lang thang ra đầu đường.
Trong một đêm sâu, khổ sở ngồi làm các phương trình, tiếng mèo hoang gọi tình bên ngòai phòng thí nghiệm vọng vào đứt đoạn. 3 tiếng dài, một tiếng ngắn, chắc là 3h 15phút sáng. Tôi lên mạng lượn một chút. Thông thường thời điểm này số người lên mạng là ít nhất, nhưng số kẻ đang chán chường hoặc thiếu vắng khác giới chiếm nhiều nhất. Nếu gặp được một đôi cô khác người để “nhìn rừng mơ chống cơn khát”, cũng gọi được là thú vị. A Thái nói rằng, sự phòng vệ của các cô càng về đêm càng lỏng lẻo, càng dễ để bạn đánh hết bóng.
Hết chương 2.**
-
**Chương 3
Đúng lúc này máy tính phát ra tiếng tít tít. Hay quá, có cá cắn câu. Chẳng rõ cô nào chán đời hận kiếp giữa đám dã thú giống đực đói khát đã chọn tôi làm đối tượng gửi message. Bất giác tôi không kìm được nước bọt của sự an ủi đầy lên trong miệng.
Trên màn hình hiện ra:
“Chào Đầu gấu… muộn thế này mà vẫn chưa ngủ à?”Trời đất ơi… không lẽ nào! Sao lại là Khinh vũ phi dương! Cô bé không biết là tóc bay hay là váy lượn này.
Vội vàng nuốt ngược nước bọt đang chực rơi ra, thở sâu vài lần. A Thái lúc này lại không biết đang nằm duỗi trên chiếc giường nào, để lúc nguy nan thế này chỉ có mình tôi đơn thương độc mã nghênh chiến. Biết thế, lúc tối đã bảo A Thái ăn chay, không được sát sinh. Làm sao bây giờ? Với chút tài hài hước hèn mọn và lối ăn nói hơi mang chất ngốc nghếch, làm sao để hấp dẫn được cô ấy đây?
“Đầu gấu, tôi đang không vui, chẳng ngủ được, anh cũng thế à?”Trời đất quỉ thần! Tất cả tại A Thái, tự dưng lại bảo tôi lấy nick là Đầu gấu. Còn bảo nào là “mang vào chỗ chết để hồi sinh”, đặt nick như thế ngược lại sẽ có tác dụng hấp dẫn các cô gái ngây thơ. Trước đây tôi có nhiều nick, chẳng hạn “Yêu em ngàn năm”, “Jack tình sâu”, “biệt hiệu của tôi là lãng mạn”, “Cười Dương Quá chẳng si tình”, v.v… chẳng lẽ không đầy cá tính đó sao? Bây giờ lại khiến cô ấy gọi tôi là Đầu gấu, nỡ lòng nào!
“Tôi cũng đang không vui… chúng mình hai dấu âm thành một dấu dương nhé!”
Khó khăn lắm mới rặn ra câu này, toát mồ hôi khắp mình. Thực ra tôi cũng không đến nỗi không vui, chỉ là thuận theo lời của cô ấy. Không nên vừa mới bắt đầu đã tạo cảm giác trái ngược. Nếu lát nữa cô ấy hỏi tôi vì sao cũng không thấy vui, tôi có thể trả lời rằng: “Em không vui, làm sao anh vui được!” Mặc dù nghe có vẻ nịnh bợ, nhưng A Thái vẫn thường nói rằng: “nịnh nọt là điều cơ bản của tình cảm yêu đương”. Con gái là một loại động vật rất kì lạ, họ tin vào những gì nghe thấy hơn vào những gì họ nhìn thấy, cho nên làm mười việc chăm sóc gần gũi an ủi họ chẳng bằng nói một câu êm tai khiến họ xúc động.
“ Được thôi!... nhưng anh còn chưa chào em đấy!”Chết thật! hồi hộp tới mức quên luôn cả phép lịch sự cơ bản của loài người. Thế mà tôi đã từng được gọi là Sách giáo khoa về phẩm hạnh, Trạng nguyên đạo đức v.v… nhiều danh hiệu trong Khoa. Nếu để các em năm dưới biết điều vừa xảy ra, tất khiến các em mất đi một đối tượng để tương tư!
“ Cô bé có mái tóc dài tung bay, chào em!”
Trong lòng tôi, chỉ mong rằng cô ấy có mái tóc dài tung bay, chứ không phải là váy. Thế rồi rất tự nhiên, cảm thấy cô ấy nhất định để tóc dài. Thượng đế phù hộ cho con, đừng để con đoán nhầm!
“Ối!... Sao anh biết em để tóc dài?”
Bingo! Thế mà tôi lại đoán trúng phóc, tốt quá đi, có thể chứng minh là cô ấy không bị dở hơi rồi. Tình hình này sao mà khoan khoái quá.
“Tôi không những biết em để tóc dài, tôi còn biết em không thường mặc váy….”
Muốn đánh cược, thì phải đặt lớn một chút, nếu lần này để tôi đóan trúng, chắc thiên hạ sắp được thái bình đến nơi rồi.
“Ôi again?... ngay cả chuyện bổn cô nương không thích mặc váy mà anh cũng biết?”
Ông Trời ạ, sao lại ưu ái tôi đến thế? Tôi chẳng qua chỉ thật thà hơn mọi người chút ít, thành khẩn hơn mọi người chút ít, cũng không nhất thiết phải thưởng tôi hậu hĩ thế này!
“Anh chỉ nghĩ rằng em có một đôi chân rất đẹp… vì thế không nên để làn váy che đi những đường nét đẹp ấy…”Sự huấn luyện đặc biệt của A Thái quả nhiên có tác dụng. Anh ta bảo rằng còn trai nhất định phải biết nói ngọt. Khi con trai lời ngon tiếng ngọt, kẻ thù lớn nhất không phải là cái tai của phụ nữ mà chính là cái bao tử của mình. Nếu khi tôi nói ra những điều nịnh bợ a dua thớ lợ và sống sượng mà không thấy dạ dày bị chuột rút, thì tôi có thể xuất sư hành đạo được rồi. Nay tôi kể như đã tốt nghiệp về nước.
“A,…. ”Đây là đặc quyền của các cô trên mạng. Khi họ không biết phải trả lời bạn như thế nào, bèn dùng “A” hoặc nụ cười “ ” để cho qua. Đó là một chiêu cao thủ, không những tỏ ra chấp nhận mà không lộ tì vết, lại vẫn giữ được một thái độ tựa như chẳng can hệ gì đến cô ấy.
“Đã thấy vui hơn chưa? Tiểu thư Kinh vũ phi dương xinh đẹp?”Mặc dù rất tò mò vì sao cô ấy không vui, nhưng tuyệt đối không thể hỏi trực tiếp như vậy. Bởi khi con gái đang buồn, tình cảm rất không ổn định, nếu đơn đao đánh thẳng mà hỏi trực tiếp ắt làm họ cảm thấy bực bội khó chịu. Ngộ nhỡ cô ta mới bị làm sao, đánh mất cái gì quí giá, hoặc giả đạp phải cái gì bẩn thỉu, chắc tôi sẽ bị chửi cho tơi bời. Cho nên, thay đổi cách hỏi sẽ phù hợp với binh pháp Tôn Tử: “Vu hồi cận kích” và “Dụ định thâm nhập”. Hơn nữa, nể mặt tôi đã khen cô ấy xinh đẹp, cái gọi là không nể tăng cũng phải nể Phật, nhất định chẳng đến nỗi cô ấy trở mặt giữa đường!?
“Vâng … vui nhiều rồi … Tiên sinh Đầu gấu đáng yêu à”
Đáng yêu ư? Tính từ này, mặc dù không được thoả mãn tôi cho lắm, nhưng còn chấp nhận được. Nhưng Đầu gấu thì có đáng yêu đến mấy vẫn chỉ là đầu gấu mà thôi. Ngay mai phải nghĩ ra một cái nick nho nhã hơn mới được.“Biết em vui lên…. Tôi cũng vui theo rồi đấy… em bảo có lạ không?”
Câu chực sẵn của lúc nãy đã phát huy rồi đây. Rõ là đang nịnh đầm, nhưng vẫn vẻ như đang tự nhiên vô can. Ấy cái gọi là “Nịnh mà như chẳng nịnh”. Đây còn là chân quyết của Độc cô cửu kiếm trong “Vô chiêu thắng hữu chiêu”.“…. Đầu gấu, em phải đi ngủ rồi… 10 giờ sáng mai lên mạng nói chuyện với em nhé?”
Xét phản ứng của cô ấy, chiêu nịnh đầm vừa xong đã sử rất vừa vặn, bất luận về lực ra đòn hay vị trí tấn công. Ở với A Thái bao lâu nay thật chẳng uổng công.
“Lên rừng xuống biển cũng không chối từ… nữa là lên mạng nói chuyện với em!”
Trời ôi, sao tôi lại đột nhiên có được câu nói sâu sắc đến vậy? Câu này tầm cỡ vào loại 10 câu hay nhất trên mạng trong năm. Tôi nghĩ, Đường Bá Hổ có mà sống lại, cũng chỉ đến thế là cùng. Mặc dù nói tôi được sự huấn luyện của A Thái, nhưng đã là màu xanh có gốc từ lam, mà xanh hơn lam rồi. Càng hiếm hoi bởi khi gõ cây này, ngón tay chẳng run chút nào. Xem ra tôi cũng có năng khiếu lăn lộn trong tình trường đây. Tôi thực sự thấy xúc động trước tài năng của chính mình…
“Vâng , vậy sáng mai gặp lại nhé, Goodnight Đầu gấu”
“Xin được đính chính một chút, phải là sáng nay gặp lại chứ…. Goodnight you too”Xuống khỏi mạng, không thể kìm được bắt chước quảng cáo trên T.V gào lên “Trúng rồi, trúng rồi!” Xem ra thì lần đánh này, có thể đánh hết bóng đây. Tiếng mèo hoang gọi bạn bên ngoài phòng nghe sao mà rõ thế.
“À á, cho tôi li nước tăng cường, để tôi một đêm không ngã …”
Nghe thấy lời hát cải biên một cách tệ hại từ bài hát của Lưu Đức Hoa, chắc chắn là A Thái đã về. Xem ra, tối nay lại có cô nào gặp phải tay độc thủ.A Thái từng nói, không phải anh ta không muốn ổn định, nhưng vì điều kiện của anh ta xịn quá, trái lại làm cho các cô thấy bất an, cho nên “đâu phải tôi háo sắc, chỉ vì cực chẳng đã”. Rõ ràng là bao biện, nhưng chắc thằng nào cũng có cái tính cách đó của Thái, chỉ là ít hay nhiều mà thôi. Có người vì điều kiện không thể, muốn phong lưu cũng chẳng được.
Tôi kể với A Thái tôi mới gặp được Khinh vũ phi dương.
“Chúc mừng chúc mừng… Hạnh ngộ đến thế… lẽ nào không rượu?”
“Đùa à, sáng mai tôi còn phải dậy sớm đây, uống rượu vào hỏng việc.”
“Cũng đúng, chờ cậu thất tình uống luôn một thể”
“Ôi cha! phảng phất có vẻ anh đang trù ẻo tôi….”
“Việc gì tôi phải phảng phất… Tôi đang trù anh thực sự”
“Horse’s, Nếu không phải nể tình tôi đánh không lại anh, anh đã máu phun ngũ bộ rồi đó.”
“Đầu gấu ơi, đừng giận, tôi chỉ đang dùng phép hồng thuỷ chặn mãnh thú của ngành tâm lí học thôi. Khi anh đang tràn trề hi vọng, phải tạt cho anh gáo nước lạnh, có thế anh mới vững vàng tiến bước, chiếm đất, công thành.”
Thực ra thế cũng đúng, nếu không có gáo nước lạnh ấy, tôi chắc sẽ vì tự đắc mà hỏng chuyện.Tôi là người lộn ngược đêm với ngày. Thức dậy lúc 10h sáng đối với tôi có chút khó khăn.
“A Thái à, sáng mai tôi phải dậy sớm” Nhưng trông cái dáng anh ta, chẳng mong được đánh thức mất rồi. Tôi đặt hai đồng hồ chuông liền. Một cái để bên giường, một cái đặt ở góc xa giường nhất. Như thế mới đảm bảo đồng hồ sẽ không đánh thức một mình ngón tay trỏ của tôi.Hết chương 3 ( post nhiều dành cho độc giả thức khuya ) **
-
**Chương 4
“Đầu gấu… sao lại khéo thế này”
Cũng tạm thôi, mặc dù ngủ hơi quá đà, nhưng vẫn đảm bảo online đúng 10h!
“Thật ấy, sao lại khéo đến vậy”Con gái quả là một động vật kì quặc hết sức. Rõ ràng đã ước hẹn hẳn hoi, lại làm ra vẻ tình cờ. Hẳn là tiêm nhiễm quá liều tiểu thuyết của Quỳnh Dao! Họ luôn cho rằng những chàng trai gặp gỡ tình cờ nhờ duyên phận mới là hoàn hảo. Hơn nữa cái đẹp của con trai lại tỉ lệ thuận với mức lãng mạn của sự tình cờ.
“Đầu gấu à, anh nói khoác”“Khoác á! Được, để tôi lấy ví dụ. Chàng trai gặp trên bãi biển vào mùa hè, nhất định sẽ biết chạy bộ, có khuôn mặt thô tháp, nước da đồng đúc, đôi mắt sáng tựa biển xanh, và còn có tiếng cười âm vang khoẻ khoắn. Sau đó, anh ta sẽ vừa gọi tên nữ nhân vật chính, vừa lao về phía cô ấy, rồi ôm bổng cô ấy, quay ngược chiều kim đồng hồ 3 vòng…”
“Đầu gấu à, anh vẫn nói khoác…..”“Không thích mùa hè ư? Được, chuyển sang mùa khác.Người con trai gặp trên đường phố vào mùa thu, nhất định phải có một đôi kính, phải có dáng vẻ nho nhã học hành, trong tay kẹp một cuốn thơ, tốt nhất là đang đạp lên thảm lá vàng khô, tiếng lá xào xạc. Miệng lẩm nhẩm những câu thơ trữ tình lãng mạn, nhẹ nhàng và sâu lắng khi nói với nữ nhân vật chính rằng cô ấy còn đẹp hơn Thơ.”
“Đầu gấu à, anh vẫn đang nói lung tung….”
“Tôi lung tung? Được, không nói vấn đề thời gian tình cờ, nói về địa điểm.Tình cờ gặp chàng trai trên núi vắng người. Chàng trai đó nhất định có mái tóc dài, dáng dấp của một nghệ sĩ, mang theo bộ giá vẽ, vài tấm toan, tốt nhất là phải có rất nhiều chú chim đang đậu sau lưng anh, xem anh vẽ. Sau đó, nữ nhân vật chính có thể là cởi bỏ y phục để làm người mẫu cho hoạ sĩ, hoặc lặng lẽ ngắm nghía sự chuyên tâm của anh ta.”
“Đầu gấu, anh đầu anh bị nóng rồi..”
“Nóng đầu? Được, đổi sang một địa điểm văn minh “đô thị” hơn. Người con trai tình cờ gặp trong quán Bar, nhất định có bộ râu đậm, có dáng vẻ lôi thôi chán chường, miệng ngậm thuốc lá, uống rượu mạnh chứ không phải bia Đài Loan, tốt nhất còn có thêm đôi mắt lạnh lùng. Sau đó, nữ nhân vật chính bị mấy gã say trêu cợt, còn anh ta, dũng cảm và kịp thời, đánh đuổi lũ kia.”
“Đầu gấu à, những điều này đều rất lãng mạn”“Lãng mạn ư? Thưa cô, lãng mạn có thể chỉ tồn tại trong các tình tiết của tiểu thuyết. Trong cuộc sống hiện thực này, chạy bộ trên bờ biển có thể dẫm phải mảnh chai, sau đó phải đưa đi cấp cứu. Hoặc có thể nữ nhân vật chính nặng quá, khiến cơ tay của anh ta bị kéo dãn, bị thương. Chàng trai đạp trên thảm lá mùa thu có thể đạp phải phân chó, bởi vì trong đống lá rụng rất hay có phân chó. Phân chó rất không thơm, vì thế có thể anh ta sẽ không nhẩm thơ nữa, mà nhẩm tam tự kinh. Chàng trai gặp trong núi vắng người, chim xung quanh sẽ bĩnh lên đầu anh, hoặc khi nữ nhân vật chính thoát y làm mẫu, anh ta chê mỡ ở eo và mông quá nhiều để rồi bị cô ta tẩn cho một trận. Còn chàng trai gặp trong quán bar đông đúc, có thể không mang đủ tiền mà phải ở lại rửa chén, hoặc có thể lúc đánh nhau với người ta bị đánh cho bỏ chạy. Bởi vì chẳng có lí do gì để người tốt lúc nào cũng đánh thắng.”
“Đầu gấu! Anh có thù hằn gì với lãng mạn không vậy?”
“Có thù với lãng mạn? Đương nhiên là không. Tôi chỉ rút ra một vài kết luận trên quan điểm của môn thống kê học. Bởi vì những loại hình đàn ông kể trên, bất kể là loại Tráng kiện, Thư sinh, Nghệ sĩ hay Lôi thôi, đặc điểm chung lớn nhất giữa họ chính là Cao to chứ không phải Đẹp trai! Có một số tiểu thuyết cố ý để nhân vật chính không được đẹp trai cho lắm. Nhưng chẳng ai dám để cho nhân vật chính lùn. Nay vì tôi không cao, nên tôi muốn kháng nghị.”
“Đầu gấu à! … toà huỷ bỏ kháng nghị.”
Tôi thực sự là loại người vô duyên và nhạt nhẽo ở cấp độ cao. Sao tự dưng lại đi thảo luận về những điều này với cô ấy ở trên mạng. Đã thế lại còn nói một mạch đến tận trưa.
“Đầu gấu à, anh đói bụng chưa?”
“Ừ nhỉ, thế em thì sao?
“Vâng, đúng là đến giờ ăn trưa rồi. Đầu gấu à….”
“Vậy chúng ta có lẽ phải…..”
“Đầu gấu à, em chỉ hỏi xem, chứ không có ý mời anh ăn cơm đâu”
Tốt thật đấy, tôi không lãng mạn, và em cũng chẳng lãng mạn.
Buổi trưa ăn cơm với A Thái, chúng tôi bàn tán về những điều đã nói với Khinh vũ phi dương sáng nay.
“Cậu đúng là mất trí đến nơi rồi, sao lại cứ nhấn mạnh rằng mình không lãng mạn hử. Đầu cậu có trục trặc!”
A Thái phủ đầu tôi một trận chửi mắng, hơn nữa không dừng được lời.
“Danh dự của tôi, cậu làm ô uế hết cả rồi. Sao có thể phạm vào đại kỵ của binh gia!Tôi… tôi thì… ”
A Thái gắp một cái cánh gà, giận đến mức tay cầm đũa run run. Cánh gà tựa như đang dang rộng muốn bay.
“Đi cưa phải chú ý 3 đại kị. Một nói rằng không lãng mạn, hai nói rằng quá thật thà, ba nói rằng miệng không ngọt. Trong đó, vẫn đề lãng mạn đặt lên hàng đầu. Nghe rõ chưa!”
“Câu nói con trai không hư, con gái không yêu, chắc cậu đã nghe rồi hử?”
“Câu nói này vẫn đang được bàn cãi, sao lại không nghe thấy. Thực ra, con gái đâu có hèn kém đê tiện gì, sao lại cứ phải yêu con trai hư!”
“Ấy là vì con trai hư lại thường lãng mạn… còn con trai tốt lại thường không tâm lí. Cho nên gọi là so sánh hai cái hại để chọn cái đỡ hại hơn. Hiểu chưa hả Đầu gấu?”
Thế này thì tôi đã hiểu.Thảo nào mà tôi xưa nay vẫn đơn côi lẻ bóng. Còn A Thái thì gặt hái không hết. Khổng tử đã rằng: “ngày được nghe đạo, tối chết cũng thỏa lòng”. Tôi thiết nghĩ, cuối cùng tôi đã có thể yên tâm nhắm mắt.
“Nói cách khác, con gái có thể không ngại chuyện anh không có chiều cao, có thể không để ý rằng anh không đẹp trai, có thể chịu đựng sự thiếu dịu dàng chăm sóc của anh, có thể chấp nhận anh không tinh tế che chở, có thể rộng lượng bởi anh không thông minh, hóm hỉnh, nhưng họ quyết không thể tha thứ việc anh không lãng mạn”
“Vẽ chuyện thế, làm gì đến nỗi”
“Đầu gấu ạ. Rất nhiều con gái phụ nữ đều nặng lòng với vấn đề lãng mạn. Cũng như rất nhiều con trai quá nặng lòng với vấn đề trinh tiết của họ vậy… Đối với con gái, họ không thể hiểu được sao một lớp màng nho nhỏ lại quan trọng đối với cánh đàn ông đến vậy. Cũng như chúng ta không hiểu vì sao mức độ quan trọng của sự lãng mạn đối với họ…”
“Nói linh tinh. Tôi chưa bao giờ nghe ai nói nặng lòng với vấn đề trinh tiết, càng chưa nghe nói nặng lòng với vấn đề lãng mạn”
“Người nặng lòng, thì quan trọng cũng ở chữ nặng mà thôi. Nếu anh hiểu vấn đề thoáng hơn thì đã không gọi là nặng. Đàn ông đương nhiên cũng hiểu vấn đề trinh tiết đôi khi đặt ra một cách vô tri, khôi hài, ích kỉ và thiếu bình đẳng. Nhưng có nhẹ được lòng hay không là một việc, có dám thừa nhận sự tồn tại của tâm lí này trong mình hay không lại là một chuyện khác. Cũng cùng một lẽ ấy, con gái cũng vậy… “
“Những khi trên mạng bàn luận về vấn đề gìn giữ trinh tiết, mọi người đều thấy bọn đàn ông nào mắc mớ nặng nề điều này vừa dốt vừa láo vừa đáng đánh đó thôi.”“Đầu gấu, cậu biết một chưa biết hai. Khi nói về vấn đề này, nữ giới thường tỏ thái độ phẫn nộ đầy mình, âu là điều dễ hiểu. Nhưng nam giới thì sao? Có bao nhiêu người dám tự nhận mình nặng nề chuyện này trước bàn dân thiên hạ. Hơn nữa, nếu mọi cô gái đều tin rằng nam giới chỉ kết hôn với những người còn trong trắng, để rồi giữ rịt lấy tiết hạnh, thì loại người như tôi còn hoạt động được gì nữa?... Cho nên, xét công tư đôi ngả, chúng ta buộc phải thuyết phục nữ giới tin rằng, tiết hạnh không quan trọng… Bài đầu tiên tôi post lên mạng là lời tuyên ngôn thề quyết khai tử tâm lí nặng nề với tiết hạnh của nữ giới.”
Hóa ra là như vậy. Thảo nào mà mỗi lần ăn lẩu với chúng tôi, A Thái đều bảo rau rất ngon, chúng tôi bèn ăn rau, những anh ta thì toàn là ăn thịt.
“Nói chung, đối với nữ giới, mỗi năm có 5 ngày kỉ niệm lớn. Đó là ngày valentine, ngày Ngưu Lang Chức Nữ, ngày sinh nhật, ngày mồng 8-3 và ngày Nôel. A Thái tôi đã từng dọc ngang trong tình trường ngót chục năm, ít nhiều cũng tới trăm lần thọ địch. Tôi dám mắng con gái là đồ lắm mồm, dám trêu ghẹo họ, dám nhận xét khuôn mặt họ chưa được xinh xắn, dám chê dáng hình chưa thon thả, nhưng tôi tuyệt nhiên không dám quên 5 ngày kỉ niệm này”A Thái tự châm một điếu thuốc, nói vẻ nghiêm trang :
“ Một năm 365 ngày, cậu đối xử tốt với họ suốt 360 ngày, thực ra chẳng bằng trong 5 ngày kia anh làm họ cảm thấy lãng mạn. Thông thường, nữ giới có thể vì biểu hiện tốt đẹp của cậu trong năm ngày này mà sẵn sàng quên đi sự thật cậu đã không quan tâm lắm đến họ trong suốt 360 ngày còn lại. Ngược lại, họ sẽ vì bạn đã thiếu những quan tâm đặc biệt trong năm ngày này để không thèm tin rằng suốt 360 ngày kia cậu đã tận tụy chăm sóc họ.”Hết chương 4 .**
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập