có 1 cô bé (nói là bé thì ko phải vì nó ko còn bè nữa) vẫn thích ngồi 1 mình trong góc 1 wán cafe yên tĩnh để ngắm nhưng cơn mưa......
nhìn mưa cô ấy nghĩ về những kỉ niệm, kỉ niệm cùng với người ấy dưới mưa, kỉ niệm về cái biệt danh dễ thương của cô và người ấy........
lúc trước cô ấy ghét mưa, ghét vô cùng......từ ngày wen bik với người ấy cô trở nên iu mưa.......cô iu những cơn mưa bất chợt........
nhưng bây h.......người ấy đã và đang dần xa cô ấy......mặk dù rất đau khổ nhưng cô vẫn phải chọn cách rời xa con người đó........có lẽ đó là cách tốt nhất cho cả 2......
đến bây h trong cô vẫn chỉ có hình bóng đó...........ánh mắt cô luôn dõi theo con người đó!
nhưng cô ấy chưa bao h khóc dưới mưa........................chỉ vì cô ấy ko mún ai bắp gặp giọt nước mắt của sự yếu đuối......
(mong C của N luôn đc vui vẻ, hạnh phúc và thành đạt! N mong sẽ có 1 người iu C hơn N, N ko thể bỏ wa mặk cảm tuổi tác C ạh!)
;21553: