Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!

  • adminA

    Em muốn thoát ra khỏi những giây phút tối tăm, mệt mỏi này. Từ lúc nào không biết em luôn vắt óc suy nghĩ mỗi đêm. Em luôn tìm cho mình một nơi gọi là thiên đường. Mà thật sự thì thiên đường ra sao?
    Có lẽ đó là nơi mà hạnh phúc nhiều như cát sa mạc vậy.
    Hay đơn giản hơn có em và anh thì đã là thiên đường.


    Để em liệt kê xem thiên đường có những gì mà người ta muốn đến nhé:
    Có trời xanh nắng ấm...
    Có tiếng cười rộn rã...
    Có ánh mắt dịu dàng...
    Có sự quan tâm...
    niềm tin, sự chia sẻ...
    Có trái tim, có thiên thần xinh xắn...
    Có cỏ cây hoa lá...
    Có người người yêu nhau...
    Có em và có anh....
    Em không biết thiên đường có xa không và ở đâu. Nhưng em biết một nơi có tất cả những thứ đó, dù không phải là thiên đường.
    Ở đâu hả?
    Ngay đây...
    Ngay đây thôi này, nơi ta sống...
    Và em gọi nó là một nửa thiên đường...
    Ngày ngày em đều thấy sau những cơn mưa giông là nắng ấm.
    Ngày ngày em đều thấy những tiếng cười khinh bỉ được trả giá bằng những giọt nước mắt.
    Ngày ngày em đều thấy ánh mắt dịu dàng của một người chờ đợi một người không quay về.
    Ngày ngày em đều thấy hàng nghìn người thất vọng nhưng vẫn cố gắng nuôi niềm tin.
    Ngày ngày em đều thấy những trái tim vô tội bị chà đạp tan nát nhưng vẫn gắng nhịp đập.
    Ngày ngày em đều thấy rất nhiều thiên thần nhỏ dù chúng chỉ mới biết "oe oe".
    Ngày ngày em đều thấy cỏ vẫn xanh khi có mưa, hoa vẫn tươi như nụ cười vậy.
    Ngày ngày em đều thấy mọi người yêu nhau, chia tay. Có người hạnh phúc nhưng cũng lắm kẻ thất tình.
    Ngày ngày em đều thấy... em trong gương, thấy em tươi cười và thấy anh trong kí ức, trong nỗi nhớ và trong tim em...
    Khi nghĩ vậy em bắt đầu tin rằng
    thiên đường sẽ mãi vắng bóng anh.
    Vì sao? Vì nơi đó dành cho những người thuộc về nhau.
    Còn em và anh thì không.Dù chỉ là kí ức và nỗi nhớ
    Nhưng thiên đường em vẫn mãi kiếm tìm.
    Có một điều em biết, thiên đường là nơi có sự sống,
    Và sự sống thì cần có nước đúng không anh?
    Em thật sự tin rằng thiên đường cũng có những ngày mưa...

  • adminA

    mưa nhuộm màu kí uức . MƯa buồn

  • adminA

    "Anh đến vào một ngày trời mưa........"nó thường tưởng tượng như thế,mặc dù anh chẳng bao giờ đến vào một ngày mưa,kể cả mưa nặng hạt hay là bầu trời chỉ sụt sịt lất phất bay.Nó cũng chẳng có kỉ niệm nào với anh vào một ngày mưa,nhưng nó thích nghĩ như thế.Sao anh không đến với nó vào một ngày mưa,không phải là một ngày nắng gắt,không phải là một ngày đẹp với bầu trời trong xanh không một gợn mây,không phải là một buổi chiều tà,......sao anh luôn luôn chỉ đến vào những lúc nắng ráo mà không là một ngày mưa nào cả.Nó buồn cười nhỉ???Ai lại muốn đi chơi vào ngày mưa bao giờ,người ta thích những lúc đẹp trời,nhưng khi khô ráo chứ.Ời,lạ thế đấy,nó thích anh đến vào lúc trời mưa.Một ngày mưa thôi,để khi anh xa rồi nó có nhiều kỷ niệm buồn với anh,về anh,vì đơn giản nó nghĩ những kỷ niệm gắn với mưa bao giờ cũng buồn,hay ít ra cũng mang mác buồn,chứ có vui đâu bao giờ.Và những kỷ niệm buồn thì dai dẳng hơn chứ,nó sẽ nhớ anh lâu hơn,dài hơn,âm ỉ hơn.Và chắc nó sẽ không quên anh nhanh đến thế nếu anh đến vào một ngày mưa,một cơn mưa nặng hạt anh cứ chịu lạnh nhường nó cây dù,hay cơn mưa phùn rả rích,lạnh buốt nhưng nó cứ nằng nặc bắt anh cùng nó chạy như điên dưới mưa.Đúng,giá như anh đến vào một ngày mưa................
    P/S:đọc xong topic nì tự nhiên hứng viết lèo 1 mạch,văn con nhái=)

  • adminA

    **### Hôm nay trời lại đổ mưa...
    Những cơn mưa bất chợt... Nhanh đến... Nhanh đi...
    Nó ra ban công ngắm Mưa và chợt nhớ đến Một người... Một người rất yêu Mưa.. Một người Nó chưa từng gặp mặt...
    Người ấy nói Nó đừng buồn khi thấy Mưa.. Đừng đổ lỗi cho Mưa...
    Bây giờ nhìn thấy Mưa, Nó sẽ chỉ mỉm cười và hươ tay hứng lấy tất cả những gì tinh khôi nhất ...
    Nó sẽ không buồn.. Nó sẽ không đổ lỗi...
    Người ấy nói Mưa thanh khiết lắm..
    Thế mà ngày xưa đã có lúc Nó từng ghét Mưa...
    Anh... đã từng yêu Nó...
    Nó và Anh thường đi chơi, rông dài khắp nơi...
    Nhưng hầu như lần nào gặp Anh trời cũng đều đổ mưa cả..
    Tại sao đi với Anh, Nó toàn gặp chuyện xui xẻo...
    Nó trách Anh.. Nó giận Anh.. và.. rồi Nó ghét luôn cả Mưa..
    Bây giờ Anh đã đi xa... thật xa Nó...
    Một hôm Anh nhắn tin: "Khi mưa, Anh thấy nhớ Em nhiều hơn.."
    Nó không yêu Anh.. nhưng Nó biết Nó cũng nhớ Anh nhiều lắm.. mỗi khi trời mưa..
    Và Nó không biết Nó yêu Mưa từ khi nào nữa...
    Có lẽ từ khi Nó biết buồn thật nhiều.. biết nhớ thật nhiều... Nó đã yêu Mưa..
    Từ khi Nó yêu Mưa thì Nó lại càng buồn...
    Người ấy nói, hãy yêu Mưa vì chính Mưa...
    ... Nó sẽ không buồn khi Mưa rơi nữa..
    Và cũng sẽ không đổ lỗi cho Mưa mỗi khi thấy Mưa mà Nó buồn..
    Nó yêu Mưa... Đơn giản vì... Mưa... là... Mưa... Mưa thanh khiết lắm...
    Chỉ có duy nhất một điều. Đó là khi Mưa.. không thể bắt Nó không được nghĩ đến Người ấy...
    Nó cám ơn Người ấy nhiều lắm... Một người Nó chưa từng gặp...
    **

  • adminA

    Những hạt mưa vội vã rơi và em vội vã khóc như một nàng ngốc. Em khóc nhưng không hế than van, em khóc bởi mưa cho em được khóc. Hạt mưa trong suốt kia thấu hiểu nỗi niềm em, hạt mưa biết ký ức buồn của em, hạt mưa cho em một tương lai trong suốt như chính mưa. Hạt mưa cho em mạnh mẽ như chính mưa. Hãy để mưa cuốn trôi những nỗi buồn của em. Hãy cười và biết yêu thương đời...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB