"Nơi lạnh nhất trên trái đất không phải là Bắc cực mà là nơi thiếu vắng tình thương"
Mưa, gửi người con gái đang tâm sự dưới mưa!
-
Số phận của cơn mưa!
Tôi muốn mưa hát ru em trong những khoẳng khắc em buồn. Mưa là gì để em vui? Mưa là ngón tay tôi đánh lên những phím đàn mơ ước, mưa là cánh tay tôi dìu em đi trên nhưng con đường mòn dài hiểm nguy, mưa là vòng tay tôi ôm em trong suốt đêm thâu.
Em ơi! Hôm nay anh đã không gặp được em, ngồi trong xe trở về nhà mà lòng mang mác buồn khi trời đổ mưa dày đặc. Tiếng nhạc blue thiều não u buồn làm cho anh lo lắng về tâm hồn em. Em nhờ mưa gội rửa những nỗi buồn vô vị, nhưng em không có anh bên cạnh liệu em có tìm thấy niềm vui. Anh muốn anh là một người anh, anh muốn anh là một người bạn và anh muốn em là một hạt mưa trong lành trong lòng em, nhưng giờ đây có lẽ anh sẽ vẫn là anh, choạng đến và choạng đi với những ai anh yêu thương. Số phận của yêu thương như cơn mưa giông mạnh mẽ mà chớp nhoáng.
-
### Tôi xin viết cơn mưa này cho riêng tôi!
Mưa, từ nhỏ tôi thích ai đó kêu lên Mưa! Mưa! Mưa! rồi lớn lên một chút tôi thấy lũ bạn tắm mưa, tôi cũng muốn lao ra nhảy múa với mưa, nhưng mưa ở Đà Lạt lạnh lắm, tôi không dám, lỡ như cái lạnh tấn công lá phổi của tôi, lỡ như mưa cướp mất tính mạng của tôi thì sao, tôi đoán mẹ sẽ nói như thế nếu như tôi mở miệng xin mẹ tắm mưa. Hồi ấy, tôi chỉ biết đứng nhìn mưa, rồi đặt câu hỏi với những hạt mưa trong những giấc mơ, mưa trả lời rằng
- Mưa đến từ trên trời- khi tôi hỏi Mưa từ đâu đến.
Tôi hỏi rằng tại sao Mưa lại lạnh thế?
-
Mưa lạnh là vì Mưa muốn đến với những tâm hồn cô đơn
-
Thế tại sao Mưa không đến với tôi? Tôi cũng cô đơn lắm chứ
Mưa cười khi, tôi biết mưa cười vì tôi thấy hạt mưa lấp lánh
- Cậu bé ạ. Cậu không cô đơn đâu, cậu có gia đình, cậu có bạn bè và cậu biết làm Mưa vui.
Tôi lắc đầu không hiểu những lời Mưa nói, tôi cố gắng nói rằng tôi cô đơn lắm, tôi cô đơn vì tôi không chạy nhảy được với lũ bạn, tôi cô đơn vì tôi không thể lại gần Mưa được và tôi cũng chẳng thể nô đùa với Nắng trưa.
Khi tôi lớn hơn, những giấc mơ của tôi không còn có Mưa nữa, tâm hồn tôi không tinh khiết nữa, hình dáng tôi như một loài thú cô đơn. Rồi thấy sợ hãi, vào một ngày cơn mưa chợt đến, Mưa tinh tế, Mưa quyến rũ, Mưa dạt dào và lạ lẫm, tôi quên đi mình là một đứa không dầm Mưa mà lao vào với Mưa ngay khi mang cả một nỗi niềm.
Tôi khoan khoái, tâm hồn tôi được gội rửa, trái tim tôi trong sáng hơn khi nô đùa dưới cơn mưa trút nước, tôi cảm thấy ấm áp khi những giọt mưa vuốt ve và ôm lấy cơ thể tôi.
- Chàng trai à. Cậu hãy cứ tâm sự với Mưa tất cả- Mưa thì thầm vào tai tôi
Tôi mừng reo, tôi ôm chầm lấy những hạt mưa vào lòng, tôi hứng những hạt mưa một cách tinh nghịc, Mưa nâng niu tôi, âu yếm làn da tôi và hôn lên trán tôi. Tôi tâm sự cả với Mưa, tôi nói rằng tôi khao khát được như Mưa, được là những hạt mưa tinh khiết mang đến sự xanh tươi cho cuộc đời, hòa vào đại dương bao la và thác ghềnh mạnh mẽ.
- Mưa hãy ở bên tôi Mưa nhé!
Mưa gật đầu, rồi Mưa từ biệt tôi và giao nhiệm vụ cho những tia nắng sưởi ấm tối.
-
tớ bảo .. mưa không có buồn .. =))
mưa rất vui ...chỉ có bầu trời lúc mưa là buồn thui .. :beee:
mưa không buồn chỉ có những người đang buồn mới bảo mưa buồn thui ...
mà nghĩ cũng lạ ..
một người ra đi .. mưa ..
1 người thất vọng cũng mưa ..
khiến cho ai cũng nghĩ mưa à .. sao mưa buồn thế .
sao unk lại cảm thấy mưa rất vui ...
mưa vui hơn là nắng ...
nắng đâu có dc rơi tự do .. nắng đâu có dc thả mình cũng trời đất ..
nắng bị gò bó quá nhiều
mà người ta bảo .. nắng vui mưa buồn ..
lạ thật ,,, -
Em muốn thoát ra khỏi những giây phút tối tăm, mệt mỏi này. Từ lúc nào không biết em luôn vắt óc suy nghĩ mỗi đêm. Em luôn tìm cho mình một nơi gọi là thiên đường. Mà thật sự thì thiên đường ra sao?
Có lẽ đó là nơi mà hạnh phúc nhiều như cát sa mạc vậy.
Hay đơn giản hơn có em và anh thì đã là thiên đường.
Để em liệt kê xem thiên đường có những gì mà người ta muốn đến nhé:
Có trời xanh nắng ấm...
Có tiếng cười rộn rã...
Có ánh mắt dịu dàng...
Có sự quan tâm...
niềm tin, sự chia sẻ...
Có trái tim, có thiên thần xinh xắn...
Có cỏ cây hoa lá...
Có người người yêu nhau...
Có em và có anh....
Em không biết thiên đường có xa không và ở đâu. Nhưng em biết một nơi có tất cả những thứ đó, dù không phải là thiên đường.
Ở đâu hả?
Ngay đây...
Ngay đây thôi này, nơi ta sống...
Và em gọi nó là một nửa thiên đường...
Ngày ngày em đều thấy sau những cơn mưa giông là nắng ấm.
Ngày ngày em đều thấy những tiếng cười khinh bỉ được trả giá bằng những giọt nước mắt.
Ngày ngày em đều thấy ánh mắt dịu dàng của một người chờ đợi một người không quay về.
Ngày ngày em đều thấy hàng nghìn người thất vọng nhưng vẫn cố gắng nuôi niềm tin.
Ngày ngày em đều thấy những trái tim vô tội bị chà đạp tan nát nhưng vẫn gắng nhịp đập.
Ngày ngày em đều thấy rất nhiều thiên thần nhỏ dù chúng chỉ mới biết "oe oe".
Ngày ngày em đều thấy cỏ vẫn xanh khi có mưa, hoa vẫn tươi như nụ cười vậy.
Ngày ngày em đều thấy mọi người yêu nhau, chia tay. Có người hạnh phúc nhưng cũng lắm kẻ thất tình.
Ngày ngày em đều thấy... em trong gương, thấy em tươi cười và thấy anh trong kí ức, trong nỗi nhớ và trong tim em...
Khi nghĩ vậy em bắt đầu tin rằng
thiên đường sẽ mãi vắng bóng anh.
Vì sao? Vì nơi đó dành cho những người thuộc về nhau.
Còn em và anh thì không.Dù chỉ là kí ức và nỗi nhớ
Nhưng thiên đường em vẫn mãi kiếm tìm.
Có một điều em biết, thiên đường là nơi có sự sống,
Và sự sống thì cần có nước đúng không anh?
Em thật sự tin rằng thiên đường cũng có những ngày mưa...
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập