Có một con bé ..
Vừa ghét mưa…Lại cũng vừa yêu mưa tha thiết….
Hai vấn đề tưởng rằng như đối lập nhau nhưng lại có mặt trong cùng một hiện tượng
Đúng đấy….
Nó ghét mưa bởi mưa... buồn
Nó ghét mưa bởi mưa... nặng hạt
Nó ghét mưa bởi mưa... tráng xoá
Nó ghét mưa bởi mưa... lạnh lùng
Nó ghét mưa bởi mưa... sầu
Mưa……
Hàng trăm hàng ngàn lý do khiến nó ghét mưa…
Mưa…Khiến cho tâm trạng nó trở nên trầm lắng…
Suy nghĩ nhiều…
Làm cho nó cảm thấy ....
Cuộc sống hỗn loạn hiện tại thêm phần u tối và rầu rĩ...
Mưa quanh nó... xuất hiện liên tục trong nó
Mưa ngoài trời... hối hả...vội vã...
Mưa trong lòng... khó hình dung... lạnh lẽo...
Và mưa... trên khoé mắt...mặn chát và đắng ngắt…
Cũng có lẽ vì mưa…đôi khi nó lạnh lùng và nhiều suy nghĩ…
Nhưng ngược lại….Chính nó cũng yêu mưa tha thiết
Với mưa... nó có đủ can đảm để đối mặt với chinh bản thân mình...
Một con ngừơi bên trong yếu đuối và thiếu suy nghĩ…
Với mưa... nó có đủ can đảm để khóc… nước mắt hoà với nước mưa… nhoà đi trong mắt nó…
Thỉnh thoảng nó thường suy nghĩ vẩn vơ trong mưa với những tiếng thở dài buồn bã….
Ngẫm sự đời dưới mưa... hài hước thật...
Biết bao lần nó bước đi trong mưa...
Không phải để tắm mưa…
Không phải để thử cái hương vị của mưa...
Cũng chẳng phải để uớt sũng khắp mình mẩy...
Đơn giản lắm…
Nó đi trong mưa để giấu đi những giọt nước mắt...
Nó hiểu rằng…trong mưa... không ai phát hiện ra một điều rằng: "Nó đang khóc"
Nó hiểu rằng trong mưa… nó mới nghĩ được đến tương lai...
Nó ghét…ghét lắm... ghét cay ghét đắng...
Ghét những cơn mưa dài... xối xả... ướt át…
Mưa... cô đơn lắm… mưa đến... rồi đi...
Nhạt nhoà... để lại dư âm lạnh lùng và cái mùi mưa ngấm với mùi đất…
Tàn tạ…tan tác… như chính cái hạnh phúc của bản thân nó…
Đến và đi… vội vàng khiến nó chẳng kịp cảm nhận…
Nó......................
Đã từng hận bản thân…chán ngán cuộc đời…và ghét cái cuộc sống xã hội bon chen…
Nó... đã từng muốn buông xuôi tất cả…
Mưa… khiến nó có nhiều cảm nhận khó nghĩ…
Mấy hôm nay…trời cũng mưa…
Ào ạt… buốt giá…
Nhưng hình như có một cái gì đó khang khác...
Mưa thật đẹp…tự do và mạnh mẽ…
Vung vẩy... phá vỡ cái sự yên lặng vốn có...
Phải chăng nó đang nghĩ về 1 một cái gì đó xa xôi... Có thể lắm chứ.....
Nó thích tắm mưa… và vùng vẫy trong mưa với một mớ tâm trạng hỗn độn…
Buồn có... vui có... chán nản có... suy nghĩ có...
Nhiều lúc nó thấy cuộc sống quá vất vả bon chen... mệt mỏi lắm chứ…
Nhiều người mắng nó... chửi nó…chà đạp lên tự trọng của nó...
Nó chẳng khóc… thậm chí là nó cười một cách khinh bỉ…
Nhiều lúc thấy sao khó vượt qua... muốn buông xuôi... muốn dừng lại…
Nhưng đôi khi lại muốn phá vỡ cái vỏ bọc xung quanh…vượt qua tất cả... khát khao tự do lắm……
Nhiều lần như thế lắm…..
Nó tìm đến mưa… khóc trong mưa…
Mưa… đón nhận nó… thậm chí... khóc cùng nó... trong tiếng rào rào...
Dường như mỗi lần nó cần mưa đều có mặt… song hành cùng nó…
Tự dưng nó nhớ... nhớ lắm....
Nó chợt cười… kiểu cười không cảm xúc...
Tình yêu… mơ hồ và nhạt nhoà… cũng như mưa và tình cảm của nó vậy...
Chả biết từ khi nào… nó bỗng yêu mưa tha thiết...
Có đôi khi… thèm muốn một vòng tay…một hơi thở sưởi ấm trái tim lạnh… Và một tình cảm thiêng liêng xua đi bao giá băng... Biết đến bao giờ...................