Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường)

  • adminA

    **### Tiếp trang nhật ký buồn.

    Sáng thức dậy, có lẽ dậy hơi sớm bởi đêm qua ngủ muộn. Cổ họng vẫn đau, đôi vai vẫn mỏi, mũi thì chưa nhảy nhưng thấy cay cay, mắt cũng thế. Cách ly, nói là bị cách lỳ thì cũng không đúng bởi vì mình thấy tình trạng này nên mình tự giác ở nhà, đóng cửa lại, ăn mì gói, uống nước dữ trữ, thuốc thang đã có sẵn, chỉ có buồn buồn bởi hôm nay lẽ ra mình phải đón ngày Tết Độc Lập với tâm trạng hân hoan thì lại phải tự giam lỏng để nỗi buồn gặm nhấm ngay từ buổi ban mai.

    Nghiệm lại, từ khi mình biết ý nghĩa của những ngày lễ lớn mang tính chất tự hào Dân tộc thì dường như mình chưa có ngày nào vui trọn vẹn cả, khi thì gia đình căng thẳng, khi thì mình đau ốm, khi thì trời mưa dầm dề. Ở Đà Lạt hay Sài Gòn những ngày như thế mình chỉ ngồi trong nhà ngó ra ngoài để thấy chút ganh tỵ, tí trách móc khi thấy bạn bè nô nức cùng xe cộ đi chơi, đi party, nghĩ cũng tội nghiệp cho cái số phận này, những lúc như thế trong đầu mình ao ước bao nhiêu thứ, nghĩ ngợi bao nhiêu điều, mình ước rằng hãy cho ta tí sức khỏe, hãy cho ta ít khả năng để ta có thể góp tay cho những việc làm ý nghĩa, để có thể mang lại niềm vui cho bao tâm hồn lạc lõng giữa dòng đời nước cuốn này, như ta vậy đó.

    Hôm nay, tâm trạng như thế cũng lặp lại nhưng có thêm lo lắng và sợ hãi. Sơ dịch bệnh, sợ nỗi cô độc, sợ chẳng ai nghe mình tâm sự khi nỗi buồn đang chín muồi. Ước gì có nàng, ước gì có mẹ bên cạnh. Ước gì ta có một chuyến đi ngắn cho lòng khoan khoái trở lại, ước gì tâm hồn bay bỏng không ngống điềm xấu. Ước gì tất cả chỉ là bắt đầu!

    **

  • adminA

    ### Hạnh phúc và lưu luyến...
    **
    1
    h sáng xe sẽ đến đón, dẫu biết là tạm rời khỏi nơi đây 1 thời gian, nhưng sao ta cứ nghèn nghẹn ở con tim và nước mắt cứ rưng rưng ở khóe mắt. Lúc nãy, tôi gọi cho một cô gái mới quen, em ở Đà Lạt, em là một cô gái tính nết trẻ con nhưng mỗi khi giọng em là tôi thấy ấm áp. Tôi nói rằng tôi sẽ đi và không biết khi nào có thể trở lại đây để lên Đà Lạt thăm em, tôi nói đùa nhưng không biểu lộ sự đùa cợt qua giọng nói, em bất ngờ tưởng thật, tôi lúng túng rồi gạt em rằng:- anh sẽ đi qua nước ngoài thay tim- tôi cúp máy rồi mới tự hỏi tại sao mình lại gạt em dễ dàng như thế. Tôi soi khuôn mặt mình xuống vũng nước đục, như một đứa gian dối tôi hối hận, nhưng tôi biết vì sự khao khát được sống như 1 chàng trai thực thụ mà sự ao ước đã chuyển thành lời nói đùa gạt.

    Rồi vừa đây, một người bạn mà tôi gọi bằng chú gọi cho tôi, người mà trong những tháng ở đây tôi đã cùng chú trên chiếc Civic đi du ngoạn mỗi khi có dịp trống ghế, người mà tôi luôn phải cười khi trò chuyện. Chú là một người bạn chí tình và thấu hiểu, là một người đàn ông phong lưu như bạn trên chặng đường rong chơi. Trước đó, cả buổi chiều tôi đi tạm biệt những người khác mà tôi gọi bằng bác, bằng cô, họ cứ dặn dò, quà cáp, tiền lẻ uống nước, sau cùng là câu "cháu về rồi lên nữa nhé, ở Sài Gòn nóng nực ở lâu làm gì", tôi cười mà hạnh phúc vô cùng, tình người là đó dù mới chỉ là quen biết chưa lâu.

    Giờ tôi sẽ chợp mắt, gấp máy lại chuyển giao cho người chủ. Tạm biệt internet, tạm biệt những con người ở thế giới hiện tại và tạm biệt những người bạn trong thế giới ảo.**

  • adminA

    ### Sài Gòn ký: 10/09/09 Tìm chút vui khi trời đã khuay!

    Khuya về, màn đêm chẳng dám nhìn ta bởi ta đang thức với những mộng tưởng. Ngồi một mình với ngàn lẽ yêu thương và buồn bực, ta viết trang nhật ký ảm đảm một nỗi buồn khuya khoắt, cố gắng cắt nghĩa nỗi buồn dai dẳng nhưng lòng thấy đâu cần thiết, niềm vui đâu đó đang lẩn trốn trong màn đêm tĩnh mịch, trong màn sương mờ ảo.

    Sài Gòn, khuya nhưng vẫn nóng, cái nóng mùa này cũng chẳng bức bối, sẽ khá dễ chịu khi đã có thêm một cốc trà đá cho cổ họng khoan khoái, dặn mình uống ít bởi vì họng đang viêm và mạch máu trong cổ họng đang bị tổn thương. Nỗi buồn cố gác lại, tìm về những kỷ niệm của một thời ấu thơ. Ngày đó ta thật láu cá và lém lĩnh, ta là đứa bày têu cho lúc nhỏ láng giếng, cờ bạc manh múng cho đến những lần khích lũ trẻ khờ khạo choảng nhau. Đà Lạt ngày ấy lại hiện về với những kỷ niệm êm đềm, những tháng ngày bầu bạn đến trường ngắn ngủi, tháng ngày hồn nhiên hít thở làm gió cao nguyên lành lạnh. Rồi nước mắt và những lưu luyến khi phải rời xa nơi đó để xuống nơi đây chỉ vì sức khỏe yếu hèn, chấm dứt bao nhiêu giấc mơ của thởu bé để bắt đầu cho một cuộc sống lay lắt trong cảnh bệnh viện là nhà.

    Còn giờ đây, khi cảnh thê lương ấy tạm thời qua đi ta lại thấy một chút hụt hẫng, một chút vui, một chút hoài bão và mơ ước quay về. Vui là thế, cái niềm vui ấy hiện ra dần trong đêm nay, bao ước ao hòa cùng những dòng ký ức thăng trầm làm ta như đang tắm mát dưới dòng nước của cuộc sống. Tình người, thiên nhiên, khoa học kỹ thuật và cả những mùi tanh hôi của xã hội này sẽ giúp ta vững tin bước về phía trước...

  • adminA

    Đừng bao giờ chần chừ thực hiện những gì mình muốn, vì mình chỉ có một cuộc sống để làm tất cả những điều đó! 🙂

  • adminA

    Phải chăng niềm vui rất giản đơn?

    Hôm nay ta làm được một việc nhỏ nhoi, nhưng bản thân tự thấy thật ý nghĩa. Trung thu sắp đến, trẻ em trên khắp cả nước mong ngày đó biết bao. Bánh trung thu, lồng đèn được ba mẹ dẫn đi chơi, đó là hình ảnh quen thuộc của trẻ em thành phố khi Trung thu về, nhưng đâu đó còn nhiều lắm trẻ em nhìn điều đó với sự thèm muốn. Ta đã giúp một người bạn hay đúng hơn là giúp lũ trẻ ở một Âp thuộc một Huyện ngoai thành đón Trung thu với những món quà. Bạn tôi, một cô gái với sự nhiệt huyết đã gọi cho tôi hỏi về Trung thu và trẻ em, sẽ có trăm phần quà cho trăm trẻ em và hoạt động vui chơi của những con người nhiệt thành dành cho chúng.

    Tôi không làm gì nhiều, nhưng cũng đã cho bạn tôi biết một vùng để đến trong ngày lễ Trung thu sắp tới, đã ổn thỏa, lũ trẻ nơi đó sẽ có quà. "Cảm ơn em, Dương, cảm ơn vì đã nghĩ đến anh trong những chuyện hảo tâm". Và đêm nay, khi cảm xúc dâng tràn cùng với những trải nghiệm và khát khao ta đã viết một bài tản mản về Cuộc sống chỉ mong những điều tốt đẹp sẽ đến với những ai đang bi quan trong cuộc sống.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB