Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

* Tuyển tập truyện ngắn , rất ngắn ...

  • adminA

    **Luật lệ **
    Tác giả: Hoài Như

    **Bé Vi 3 tuổi. Bé đã nói được rất sõi và rất thích tìm hiểu mọi sự việc xung quanh mình. Ngày ngày đưa đón con đi học, người mẹ thường giải thích cho con về luật lệ giao thông khi qua ngã tư. Một hôm, bé thắc mắc:

    • Sao chú kia không dừng lại khi đèn đỏ hả me?
    • ...
      Có khi bé góp ý:
    • Đèn đỏ mà. Sao mẹ chạy luôn vậy? Mấy chú công an phạt mẹ thì sao?
    • ...
      Một hôm, mẹ dừng lại ngay ngã tư đèn đỏ. Bé giục:
    • Không có các chú công an. Chạy luôn đi mẹ**.

    Lý Do
    Tác giả: Giọt Đắng

    **Nó thấy trong ví anh có tấm ảnh mờ nhạt của một phụ nữ, tuổi khoảng chừng 25. Nó cầm lấy và nhận xét:

    • Bạn anh đấy à! Xấu quá...
      Anh không nói gì, nhét vội tấm ảnh vào ví và ra về với dáng điệu buồn bã.
      Mười ngày, hai mươi ngày và cả tháng, anh vẫn không đến nhà nó, nó chẳng hiểu lý do gì? Giận anh nhưng nhớ anh. Nó quyết định tìm đến nhà anh.
      Vừa vào đến cửa nhà, nó chợt giật mình vì tấm ảnh thân thuộc kia nằm ngay trên bàn thờ với khói hương nghi ngút. Nó như hiểu ra vì sao anh không bao giờ nhắc đến Mẹ trước mặt nó. Nó ôm lấy mặt mà khóc vì ân hận.**

    **Lễ tốt nghiệp **
    Tác giả: Nguyễn Thị Cẩm Nhung

    **Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nảy lên hỏi người mẹ quê mùa còm cõi:

    • Má! Má lên đây làm gì?
    • Má nghỉ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp.
    • Không được đâu. Bữa nay bạn con đông lắm, mà má lại ăn mặc thế này.
    • Thì má còn bộ nào khác đâu. Thôi cho má vào. Má...
    • Thôi, thôi, má về đi. Con thì thế này, má thì thế kia. Tụi bạn con nó cười.
      Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường. Vừa lúc người xướng tên giới thiệu:
    • Sinh viên Phạm Thị X là một trong những sinh viên xuất sắc của trường...**
  • adminA

    **Tình bạn **
    Tác giả: Thạch Nhung

    Mở rộng hẻm. Cả xóm hân hoan. Riêng con bé ôm gốc mận già thút thít khóc. Làm sao cứu được người bạn lớn? Cứu những chùm mận căng bóng, cắn vào, mát ruột giữa trưa hè? Chả ai chịu để một cây mận đứng chơ vơ giữa đường cả!
    Ngày đốn cây. Con bé trốn qua bà ngoại. Chiều về, nhìn góc sân trống huơ, nó òa khóc nức nở. Thương quá! Bố chọn đoạn thân mận đẹp nhất, khắc vào đấy mặt một ông cụ hiền từ.
    Bây giờ, buồn vui nó lại rủ rỉ cùng cụ Mận!


    Quạnh quẽ
    Tác giả: Nguyễn Thiên Ý

    **Bố thân gà trống, vật lộn với vài công đất nuôi chị em tôi ăn học. Căn nhà rách nát, bảo làm lại, bố xua tay:

    • Làm chi rứa? Để dành tiền bọn mi đi học.
      Ngày qua...
      Chị Hà ra trường, đi làm, thư về:
    • Con gởi ít tiền, bố sửa lại căn nhà. Cuối năm, con lấy chồng, nhà cửa rách nát quá, họ coi thường...
      ... Đám cưới xong, chị theo chồng, chúng tôi đi học xa.
      Giỗ mẹ lần thứ 11, chị em tôi về nhà. Ngôi nhà gạch mới xây lạnh tanh, không còn ấm cúng như căn nhà lá ngày xưa.**

    **Quà sinh nhật **
    Tác giả: Võ Hồng Dũng

    **Hôm đó, có việc không vui ở cơ quan, tôi bực dọc ra về. Thằng Tí hớn hở chạy ra :

    • Ba cho con xin mười nghìn.
    • Không có! Tôi quát, nó thút thít chạy vào nhà.
      Bữa cơm tối chẳng ngon chút nào. Tôi đi ngủ sớm nhưng vẫn trằn trọc mãi với chuyện bực dọc ở cơ quan. Cu Tí lặng lẽ đến bên :
    • Con mừng sinh nhật ba, - nó ngập ngừng – con không có tiền – nó đưa gói quà - một cái thiệp giấy vẽ lem luốc với hàng chữ nắn nót “Happy Birthday”.**
  • adminA

    Phần cô
    Tác giả: HMN

    Sinh nhật cô giáo, học sinh tặng cô nào hoa, nào vải may áo dài...
    Mở gói quà của Hằng ra, cô ngạc nhiên thấy một củ khoai và một bông hồng. Hồn nhiên, Hằng bảo:

    • Ngày nào em cũng ăn khoai lang nướng, ngon lắm cô ạ. Chắc cô chưa ăn bao giờ?
      Hỏi dò mới biết ba mẹ Hằng mất sớm, nhà em phải ở ngoài triền đê, một mình vất vả nuôi hai em. Quà của Hằng là bữa trưa mà em dành phần cho cô...

    Như một phép màu
    Tác giả: Bùi Phương Mai

    Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tánh, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy người đàn ông góa vợ. Cô tôi coi Lộc, con riêng của chồng như cái gai trong mắt.
    Sáu tuổi, Lộc làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ.
    Lộc mười lăm tuổi, bố chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày mở cửa mả, cô tôi đuổi khéo:

    • Có muốn về với bà ngoại mày không?
      Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt:
    • Con đi rồi, mẹ ở với ai?
      Sau câu nói, dường như tính khắc nghiệt của bà mẹ ghẻ cũng được chôn vào nấm mộ, cô tôi về, đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm, rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con yêu thương như một phép màu.

    Người tốt, người xấu
    Tác giả: Dương Thị Hồng

    Trong lần đi công tác lên Đà Lạt, chiếc xe hơi cũ kỹ bò lên dốc đồi, trời sẩm tối, đường vắng, anh thấy sợ. Chợt có một bóng người đàn ông tất tả xách một chiếc túi nhào ra đường vẫy tay dồn dập xin quá giang.
    Nhìn tới nhìn lui, anh bỗng ngại. Nhưng đôi mắt kia van xin, tuyệt vọng.
    Anh dừng xe chép miệng:
    -Thôi đành vậy! Tôi chỉ sợ gặp phải người xấu.
    -Xin ông cứ trói tay chân tôi lại và cho tôi đi nhờ lên Thị xã. Con tôi đang nằm viện.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB