Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Bỗng dưng thấy chán...

  • adminA

    Hôm qua bà Gà hỏi: "có quyết định chắc chắn chưa? có suy nghĩ kỹ chưa?", bảo: "rồi, suy nghĩ nát cả óc...mấy ngày rồi, quyết định hết thúc đồng là nghỉ, chết đói cũng được."

    Nghe tin mình sắp nghỉ, ai cũng bảo: "trời ơi, sao khùng thế, chỗ tốt thế mà nghỉ". Cả mẹ cũng bảo: "nếu có ấm ức gì thì nói với thằng sếp, chứ sao lại nghỉ". Ấm ức thì nhiều, nhưng đó không phải là nguyên nhân dẫn đến cái quyết định được cho là bốc đồng này. Chỉ nghĩ không thể nào sống thế này đến suốt đời được. Nên tốt nhất là rút ra khi mình có thể thử làm cái khác.

    Nguyên tuần làm quần quật 11/12 tiếng 1 ngày, cuối tuần thì mệt mỏi lăn ra ngủ li bì, bao nhiêu tiền kiếm được thì nướng hết vào shopping để.... xả stress. Sau 3 năm làm việc, nhìn lại, ngoài đống quần áo không có chỗ để, một năm vài tuần đi du lịch xả ga, chỉ thấy mình đâm ra hay tính toán so đo, ích kỷ tự cao, đôi khi nóng nảy vô lý ngoài sức tưởng tượng.

    Rồi không còn biết mình là ai, và muốn làm gì nữa. Nghĩ đến dự án là thấy chóng mặt, nghĩ đến đồng nghiệp thì thấy hơn thua, nhiệt huyết cũng biến đâu mất. Giờ ai nhờ làm gì cũng tính toán, làm thì mất bao nhiều giờ, một giờ mất bao nhiêu tiền... Ra mới biết mình ... bủn xỉn hơn mình tưởng.

    Rồi nhớ lại lúc mới về nước, bao nhiêu là hoài bảo, bao nhiêu là dự tính, chưa có cái nào biến thành hiện thực cả. Mới thấy cuộc sống ích kỷ nó vô nghĩa làm sao.

    Bà Gà hỏi rất nhiều, chất vấn rất nhiều, nhưng cuối cùng chỉ có bà Gà là hiểu tại sao mình muốn nghỉ. Tự cho mình 6 tháng, để sắp xếp lại cuộc sống, làm những gì mình thích, đi đến nơi mình thích, sống như mình thích, coi có sống được không, và có sống tốt không.

    Cùng lắm thì lại trở về thành phố với 2 bàn tay trắng, quần quật ngày đêm với cái công việc dỡ hơi,...

  • adminA

    cuộc sống mà, rối rắm
    cứ nghĩ thật kĩ và làm theo ý của mình, nói chung mình thấy đúng là dc
    ôi dào, lại nói về nghề nghiệp, sao mà ...cũng thấy chán theo luôn, hixhixx

  • adminA

    Đôi lúc mình không biết quý những gì mình đang có, khi mất rồi mới tiếc. Công việc thì quan trọng nhất là mình phải yêu thích nó thì mới làm cả đời được, đừng mất thời gian nhiều cho những công việc mà mình không thích.

  • adminA

    Thật ra thì lúc mới bắt đầu công việc này, mình cũng hăng hái lắm. Hăng hái học hỏi, tìm tòi, hăng hái kiếm khách hàng và đối tác, hăng hái giới thiệu với mọi người về nhóm mình. Nhưng rồi dần dần mình nhận ra, mỗi người đều sống cho riêng bản thân họ. Ngay cả người sếp mình kính trọng vẫn có thể phủi tay dẹp cái nhóm nếu nó không mang lại lợi nhuận thiết thực. Tất cả đều là kinh doanh, mà kinh doanh thì điểm đến lúc nào cũng là lợi nhuận, không kể đến tình thân, tình đồng nghiệp, hay bất cứ thứ tình cảm nào cả. Xem ra thì công việc ở công ty to đùng này còn tệ hơn công việc chạy bàn của mình ở quán phở ngày nào. Nhớ lại cô chủ quán dễ thương, nghiêm khắc nhưng rất biết thông cảm. Lương bỗng rõ ràng rồi, nhưng những lúc thấy mình khó khăn vẫn tế nhị gởi thêm cái gọi là "bonus" vào phần lương cố định của mình. Khi nghe tin mình muốn nghỉ việc về nước, cô lại còn hăng hái viết một đống địa chỉ các công ty cô biết để mình có thêm lựa chọn cho công việc.

    Thôi, đằng nào cũng quyết định sẽ nghĩ, nên chỉ nhìn về tương lai, không chúi đầu vào quá khứ nữa. Trước giờ lúc nào cũng mê sách, nên muốn mở cái thư viện sách tiếng Việt và tiếng Anh. Nhớ lúc ở một mình nơi cái xứ lạnh lẽo ấy, điều khoái nhất là chui vào nhà sách hay thư viện, ngồi bẹp trên tấm thảm màu xám cạnh lò sưởi, hít thở cái mùi cà phê thơm lừng ở quán cà phê bên cạnh, nhấm nháp tách trà nóng và đọc những cuốn sách yêu thích. Tiếc là cái đống sách/truyện tiếng Anh tha về ở những tiệm sách cũ không mang về nước được. Nên giờ không biết kiếm lại những cuốn ấy ở đâu. Rồi cũng thích trang trí nội thất - dù chân yếu tay...vụng về. Tính mướn cái nhà, xong tự trang trí lại phòng ngủ, vẽ những thứ mình thích lên tường, nới của sổ rộng ra, làm sao cho tiếp cận được càng nhiều với không gian bên ngoài càng tốt. Nhưng nghĩ sợ không biết có... ăn trộm không, rồi lại nghĩ không biết có ai chịu cho mướn nhà rồi để mình vẽ ...tùm lum lên tường không. Bên kia ít bị ăn trộm vặt, nên nhà tầng trệt xây cửa kiếng cũng không sao. Nhưng ở đây thì không dám xây cửa kiếng, nên đôi khi thấy tù túng quá.

    Nghe nói Đà Lạt khá an toàn. Một vài năm trước, lên Đà Lạt thấy người ta tĩnh bơ dựng xe trước cửa nhà, trước tiệm cà phê mà không lo mất. Giờ thì dân nhập cư nhiều, nên không biết Đà Lạt có còn như trước nữa không. Mà thích Đà Lạt quá, vì nó yên bình và trong trẻo, lại không quá xa Saigon, lúc cần vẫn có thể vù về thăm nhà bất cứ lúc nào. Nên chắc sẽ lên Đà Lạt, làm gì thì chưa biết, nhưng.... để xem con tạo xoay vần đến đâu.

  • adminA

    xxpotayxz;20675:

    • Bạn thật giống tôi , tôi cũng muốn lên ĐaLat định cư một thời gian . Lẽ ra tôi đã đi trong năm nay . Nhưng tôi cần ở lại SG học cho xong nghề rồi mới xu6t1 phát được ^^

    Nếu bạn đang học thì hãy học cho ra bằng cấp, đi làm một thời gian, lấy kinh nghiệm và để dành chút ít rồi hãy lên Đà Lạt. Tớ thích Đà Lạt lâu rồi, nhưng chưa đi được vì trên này khó kiếm việc, mà nếu kiếm được việc thì lương cũng không cao. Trong khi từ nơi ăn chốn ở mình phải tự lo. Trừ khi mình mở một cái gì đó cho riêng mình. Nếu tớ set up được business trên này sẽ mời bạn lên chơi 🙂

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB