Viết và cuộc sống tốt đẹp.
Khi còn bé tức là mới bước vào tiểu học, mình ước ao rằng mình sẽ như những người lớn xung quanh là có thể học hết đại học, sẽ đi làm kiếm tiền và đó là những gì mà một cậu bé yếu ớt quanh năm đau ốm như mình ý thức được. Thế nhưng khi mình lớn hơn một tí, mình biết mình sẽ không thể thực hiện được khi căn bệnh tim của mình ngày càng trở nặng. Là một người sinh ra ở miền đất đầy mộng mơ Đà Lạt, nhưng khi bệnh nặng hơn theo thời gian mà mình không còn đủ sức để tiếp tục thích nghi với khí hậu lạnh quanh năm và không khí loãng vì thành phố nằm cao hơn mặt nước biển 1500m. Mình đã phải rời xa nơi mình sinh ra để xuống Sài Gòn cho cuộc hành trình gian nan, mình không có sự lựa chọn nào là phải nằm bệnh viện điều trị với những biến chứng do bệnh tim bẩm sinh gây ra, từ đó việc học của mình đã chấm dứt luôn, rồi dần dần những ước mơ xưa kia chỉ là một tiềm thức, là một nỗi buồn khi nó gợi nhớ lại những điều ấp ủ nhỏ bé.
Những năm sống trên đời của mình chưa đủ nhiều và những vốn sống của mình cũng chưa đủ để hiểu về cuộc đời này, dù mình biết mình là một con người đầy nghị lực với bệnh tật nhưng mình chưa bao giờ là người vượt lên số phận để đạt những ước mơ của mình cả. Cà thời gian trôi qua, với những năm tháng sống trong nông nỗi của tâm hồn sự và buông xuôi về sự khao khát mà mình đã chẳng học được gì và mình cũng chẳng rút ra được gì cho đến khi mình bắt đầu tìm đến niềm vui cho riêng mình, đó là niềm vui thỏa sức với chính mình với những cảm xúc, niềm vui ấy lúc thì thầm kín lúc thì lan tỏa… Đó là mình đã tập viết, tập suy nghĩ và tập sống với đời… Có thể những gì mình viết không thật sự hay và bay bỏng, có thể những gì mình nghĩ không thật sự là chính chắn và những gì mình trải nghiệm chưa thật hài hòa với cuộc sống… thế nhưng những điều ấy đã giúp tư tưởng của mình hình thành lên những ước mơ, mình biết những ước mơ nhỏ nhoi ấy sẽ thay đổi cuộc sống của mình và mình còn biết rằng từ những gì mình viết hay những gì mình đọc từ những gì người khác viết sẽ làm cho cuộc sống mình phong phú và lạc quan hơn.
Rồi không biết thời gian còn lại của mình là bao lâu nữa, nhưng mình vẫn muốn là một mầm sống đầy ước mơ, mình vẫn để trái tim dâng tràn cảm xúc để đôi tay mình viết lên những gì cảm động và đầy dư âm về cuộc sống về tình yêu thương giữa con người với con người và giữa con người với thiên nhiên. Như mình muốn nói với các bạn rằng Mỗi chúng ta là mội mầm sống trên đời này, tạo hóa đã gieo vào thế gian bằng những hạt giống của mỗi con người thì ta hãy làm sao để mầm sống trở nên xinh tươi mỗi ngày. Dù cho bao số phận đổi thay, bao nhân tố bị lụy tàn thì bạn hãy làm cho cuộc đời này tràn đầy mầu xanh tươi tắn vì thế thì xin bạn hãy viết lên những gì thật ý nghĩa như thể bạn biết phác họa một bức tranh tràn đây sức sống giữa muôn trùng gian nan, hay như bạn đang thay đổi một cánh đồng hạn hán trở thành một thiên đường rực rỡ các lòai cây… Viết sẽ làm cho bạn cảm nhận được giá trị thực của cuộc sống, viết sẽ thay đổi những quan niệm tự ti thành một lý tưởng sống hòa đồng, viết sẽ là thứ dẫn đầu trong cuộc chiến cho sự công bằng, một bài viết hay được xúc tác bởi trí tuệ và lòng kiêu hãnh của những con người yêu cuộc sống!
### Lê Hữu Nam ngày26/102009