***Tiếp theo và hết... ***
Khi mí mắt Vân hé mở, một khung cảnh hào nhóang hiện ra trong cảm giác lạnh lẽo. Căn phòng khách lớn của gia đình anh giờ chỉ còn lại một sự im lặng bao trùm, ngồi dậy trên chiếc ghế sô-pha dài, nhìn chung quanh với những ý nghĩ mong lung, nàng thấy hỏang sợ, đầu nàng còn quay cuồng khi đứng dậy, một lần nữa nàng không vững vàng, cũng là lúc một lần nữa nàng nhận ra đôi tay ấy lại siết chặt lấy lưng eo mình. Nàng ghét hòan cảnh này, ghét chính mình, nhưng nàng thương cảm con người ấy, không lâu sau máu nàng đã lưu thông bình thường trở lại, nàng rời anh ra và đứng đối diện anh, một lọat cái nhìn của nàng dành cho anh, vậy mà anh vẫn đáp lại bằng một ánh mắt xa cách.###
### _ Em xin lỗi đã gây phiền hà cho anh, nhưng em xin anh đừng đối đãi với em như thế - mắt nàng long lanh bởi những giọt nước mắt thỉnh cầu, nàng nhìn xóay vào tâm can anh chỉ để anh bao dung với mình hơn - Nỗi bất hạnh của anh em muốn được san sẻ, hãy để tâm trạng được nhẹ nhõm, để những sự kiện đã qua trở thành giấc mơ đi.###
### Anh ngồi ụych xuống ghế, hai tay bưng mặt, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên anh, đưa bàn tay vuốt mái tóc anh, rồi mở vòng tay ôm anh vào lòng, anh là người đàn ông đầu tiên lấy nàng là chỗ dựa. Anh ẩn nấp trong lòng nàng như một đứa trẻ đang bị tước quyết tự do. Sau những tiếng sụt sịt bên tai, anh chìm vào giấc ngủ. ###
### Dường như niềm an ủi mà nàng dành cho anh là một điều nhất thiết trong hòan cảnh này. Nàng vực dậy anh sau cơn sốc, sự mặc cảm về tội lội với người vợ đã dịu bớt trong tâm hồn anh. Anh đã trút bầu tâm sự về cái chết của vợ anh với nàng.###
### _ Tôi đã có thể ngăn được điều đó, mọi chuyện có thể khác đi. Cô ấy vĩnh viễn ra đi bởi chính những ham muốn nhỏ nhoi của tôi. Cô ấy đã có thể về nước thẳng từ Paris, nhưng cô ấy đã không làm vậy vì cô ấy cần phải chọn một số lọai rượu Vang chỉ có Bordeaux để mang về cho riêng tôi thưởng thức, trước khi cô ấy đi đến quyết định đó, cô ấy đã gọi về cho tôi hỏi hỏi nên mua loại nào - anh ngừng lại trong giây lát, một vẻ xúc động mãnh liệt đã được anh kìm nén - Tôi…tôi đã có thể nói “Hãy để sau” hay “Em hãy về nhà với bố con anh đi đã” và xe của cô ấy đã gặp nạn trên đường từ Paris đi đến Bordeaux.###
### _ Anh không được dằn vặt mình như vậy - nàng vuốt mái tóc rối bời của anh, rồi chân thành nói - Đó là sự lựa chọn của chị ấy, vì tình yêu còn rất nồng nàn mà một người phụ nữ không bao giờ quên những niềm vui thích của người đàn ông mình yêu. Nỗi bất hạnh ở đây chính là...###
### Nàng không thể nói tiếp khi anh vô thức áp đôi môi lên miệng nàng, không lâu sau một nụ hôn mơn trớt đã cuốn nàng vào cõi mơ hồ, nàng không thể giải thích nỗi tại sao anh có thể hôn nàng trong khi tâm trạng anh chỉ in dấu của vợ anh, và cái sự khó lý giải đó đã đưa cả hai đến một bến bờ tội lỗi, và… ###
### Mấy ngày sau, nàng vẫn ở lại nhà anh, nàng chăm sốc cho hai đứa con anh trong khi anh lao vào công việc như để phân tán nỗi đau, hay để chối bỏ chuyện đã xảy ra với nàng, người con gái mà anh cho rằng chính anh cần phải tránh gây lỗi lầm, nhưng lẫn vào đó anh cũng nhận ra sự có mặt của nàng và những dư âm trong đêm đó lại chính là động lực mạnh nhất giúp anh biết chấp nhận quên đi quá khứ, nhưng để sống với hiện tại anh lại không muốn có nàng bên cạnh, điều đó đã làm nàng phải một lần nữa ra đi trong im lặng. Tuy nhiên lần này nàng để lại một bức thư. Nàng chọn một ngày đầy nắng vàng rực rỡ, khi những bông hoa phăng-xi trổ màu tím rực rỡ trên cánh đồng cỏ dại, khi tiếng chim hót thánh thót nhất, lòai ông nồng nàn cho ra mật trong mùa xuân thanh tao, tâm trạng nàng cũng vô cùng dễ chịu để cầm bút viết lời từ biệt.###
### *“ Sơn, em làm như vậy thật không đúng chút bào, có lẽ vậy, nhưng như thế này em nghĩ sẽ tốt cho cả hai ta. Em ở lại chỉ làm vướng bận anh dù rằng bọn trẻ rất mến em, và khi nói đến điều này em càng thấy có lỗi với chúng, nhưng có lẽ chúng sẽ hiểu cho em.*###
### * Nếu như sự ra đi này của em sẽ vĩnh viễn đối với anh thì em cũng sẽ mỉm cười. Em yêu anh, yêu rất nhiều, từ buổi đầu gặp anh em đã nhận ra rằng em đã không sai khi đem cả trái tim này để âm thầm yêu anh, dù cho tình yêu của em có nhiều nỗi oan ức, hay có nhiều lỗi lầm thì em vẫn muốn yêu anh đến hết cuộc đời này. Rồi mai sau, khi chân trời của mỗi chúng ta có đổi màu, khi ánh chiều tà thay vào bằng những buổi bình minh rực rỡ để nhen nhóm tâm hồn anh thì em vẫn hạnh phúc. Nhưng, em vẫn chờ anh, nếu sự lựa chọn của anh có liên quan đến em. Thành phố này, rượu Vang, những bản tình ca trữ tình Pháp, và cả hơi thở của anh pha trong giọng nói du dương của anh, bọn trẻ hay tất cả những khoẳng khắc em đang cất giữ, em sẽ dành riêng vào một gốc con tim”*###
### * Tạm biệt anh:*###
### * Nguyễn Thu Vân.*###
Sáng mai, bữa điểm tâm vẫn tươm tất, nàng cố tình khuấy động tâm trạng anh và sự lém lĩnh của bọn trẻ, nàng nhìn anh trìu mến và cùng với điều đó là nàng cố phát huy khiếu hài hước mà bấy lâu đã nằm im trong con người mình để trêu đùa với bọn trẻ, nàng đã vận hành cực tốt cái vẻ ngây thơ trong sáng một cách tự nhiên, đó là những gì cuối cùng nàng dành cho bố con anh, bức thư của nàng đã được chèn dưới chân đèn cầy để trưa về anh có thể nhìn thấy. Nàng không thể biết tâm trạng của người nhận thư, nhưng nàng biết rõ mình muốn gì, khi viết những dòng ấy sao lại suôn sẻ và lưu loát đến thế… Khác hẳn hôm nay là cảm giác tiếc nuối và tự lự.###
### Ngày tháng trôi qua, lần vào hạ này khiến cho thành phố trở nên nóng bức hơn mọi năm, cảm giác nóng bức đó làm cho nàng thấy khao khát chờ đợi. Rồi bất ngờ điều gì đó khi tiếng chuông điện thọai trong tay nàng reo lên, là anh, anh đã gọi cho mình đây - nàng như muốn reo lên vì hạnh phúc. ###
### _ Em đấy ư? - đầu dây bên kia nói với một giọng dịu dàng- Em làm anh chẳng biết giải thích thế nào với bọn trẻ, chúng cứ thúc anh đi tìm em, nhưng anh nghĩ em cần được tự do vì thế mà anh đã không…###
### _ Bọn trẻ? Vậy còn anh? - nàng cắt ngang vì nôn nóng.###
### _ Anh cũng rất nhớ em vì thế mà anh đã chẳng gọi cho em đó sao - lời khẳng định ấm áp nhất mà anh đã dành cho nàng - Hãy về đây với bố con anh, dù đang là mùa hè mà cứ đứng mãi bên bờ hồ như thế cũng sẽ rất dễ cảm lạnh đấy.###
### Niềm hạnh phúc tiếp tục lan tỏa trong cơ thể nàng, nó làm nàng không còn xác định được không gian, anh đang ở quanh đây, anh đang đứng ở một chỗ nào đó gần đây để quan sát nàng. Nàng lảo đảo trên vỉa hè rồi một chân nàng sẩy xuống lòng đường, cái chết đến với nàng chăng khi mà một chiếc xe đang lao thật nhanh về phía nàng...###
### Và rồi cánh tay ấy đã một lần nữa chạm vào người nàng, nàng được đẩy bật ra khỏi lưỡi hái... Tưởng chừng đó là một khởi đầu cho hạnh phúc…###
### ….Nhưng… mạng sống anh đã đánh đổi cho sự sống của nàng, hình ảnh đó hiện ra rõ rệt trước mắt nàng, khi anh ngã xuống có một chiếc nhẫn bạc sáng bong, lấp lánh lăn trên mặt đường ấm áp, một dòng nước của màu Vang đỏ chảy khắp thi thể anh, một CD album của ca sỹ Christopher vỡ ra thành từng mảnh phản chiếu từng tia sáng mặt trời.###
### Anh ra đi khi mặt trời đang sưởi ấm, như bản tình ca buồn kết thúc trong ngày hạnh phúc nhất. Nàng nhìn anh xa rời dần trong ánh bình minh, nụ cười anh chan hòa vào khung trời đầy nắng, đôi chim kia dưới dải mây dài xanh biếc là tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu.###
### … Nhưng nàng lại mỉm cười, dù anh đã vĩnh viễn là ký ức. Giọt máu của anh đang tuôn trào mạnh mẽ trong cơ thể nàng, cùng vơi hai thiên thần mà anh đã nuôi dưỡng sẽ mãi mãi ở lại với nàng để cho ký ức thuộc về anh sống mãi…###
### *P/s: Tôi viết lên câu chuyện này với những gì tôi nghĩ về tình yêu, nhưng khi tôi kết thúc nó tôi vẫn không tránh khỏi câu hỏi “Tình yêu là gì”? Và tôi cũng chỉ có thể lờ mờ nghĩ rằng đó là một thứ hạnh phúc mà con người không bao giờ có thể cảm nhận hết về nó, dù nó rất mãnh liệt và mong manh. Tình yêu cũng là một hình tượng của những lỗi lầm và sai trái, dù vốn dĩ khi khởi đầu nó mang nhiều điều tốt đẹp và tha thiết. Cho dù bạn trải qua một tình yêu nòng nàn, hay bạn đang sống với tình yêu như thế thì bạn cũng chẳng thể nào tìm ra được một câu trả lời trọn vẹn. Tình yêu là gì? nó là nỗi ám ảnh của tất cả chúng ta, nó là liều ngọn lửa thiêu đốt cả lý trí ta, nhưng nó cũng là điều gì đó thôi thúc để cuộc sống của ta trở nên phóng phú. Khi ta yêu, tâm hồn luôn sản sinh ra những ý nghĩ điên rồ và hoang tưởng nhất, hay hài hước và dí dỏm, hay cả sự bao dung và đằm thắm xen lẫn vào lòng tự kỷ và hoài nghi, sao cũng được. Tình yêu luôn chỉ có thể đứng giữa ranh giới tốt và xấu, khôn ngoan và dại dột hay lý trí và con tim, chứ không bao giờ nó đảo chiều quay lưng hay nghiêng cánh về một bên.*###
*** Nhưng… Đừng bao giờ im lặng khi bạn nhận ra trái tim đã tăng nhịp đập, hãy hát và yêu một cách mãnh liệt đi khi bạn có thể, vì biết đâu một ngày trên bia mộ chúng ta sẽ có dòng chữ “người bất hạnh này đã nằm xuống đây chỉ vì anh ta chưa thổ lộ trái tim mình”***
**Hữu Nam
**