Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

..Lãng đãng...

  • adminA

    Khi một ai đó nói với em rằng...
    "hãy mạnh mẽ lên"
    ...em cũng chẳng biết phải mạnh mẽ như thế nào nữa.

    Nhưng khi em định nói với Y rằng...
    "phải mạnh mẽ hơn nữa"
    ...em hiểu điều đó có nghĩa là tự bản thân mình hãy cho chính mình sức mạnh.

    Có thể bây giờ em đã không còn nhớ yêu thì cảm giác nó như thế nào. Nhưng em hiểu tất cả cảm giác sau đó.
    Sau tình yêu là gì, ai mà biết. Mà cũng chẳng ai định nghĩa nó.
    Chỉ có em ngồi tỉ mỉ với chính mình.
    Chỉ mới hôm qua đây là như thế. Và ngày mai ấy của quá khứ cũng chỉ đến thế.
    Có những điều lặp lại.
    Và lặp lại lần nữa.

    Nhìn Y bây giờ em vẫn thấy mình can đảm hơn nhiều lắm. Em biết mình phải làm gì.
    Chỉ tiếc cho Y.
    Đáng lẽ em nên nói với Y từ trước. Em nên cảnh báo Y từ trước.
    Nhưng vì thấy Y hạnh phúc quá. Và cũng không muốn có kẻ chỉ vì bao biện cho chính mình mà em sẽ làm ơn mắc oán. Bây giờ thì cái gì em nghĩ nó tới, nó cũng đã tới rồi.
    Chỉ là, em cũng chẳng biết như thế này có là quá sớm so với những gì em cảm nhận hay không.

    Bao giờ cũng là đến và đi. Trách mình không kịp chạy qua khúc tối trên con đường mà đã bị vướng lại, chỉ không biết phải nhìn xuống chân mình và sợ hãi đến bao giờ.
    Nhưng lâu cho đến khi em biết yêu thương người khác, em sẽ giống như những con chim, dù đôi cánh nhỏ bé nhưng luôn hót sau mỗi cơn giông bão.

    Mở cửa đi em, ngày đã biếc xanh rồi.
    Viết cho em và viết cho Y.

  • adminA

    Thì là vậy.
    Đã nói đừng có bao đồng quá mà. Làm ơn mắc oán.
    Cạch.

  • adminA

    ời
    đã mất pass yahoo
    đã bị change security questions

    nếu có ai dùng nick đó thì bà con làm ơn đừng nghe nó nói
    cảm ơn

  • adminA

    Springbreak
    Trời mưa tầm mưa tã
    Ở trong nhà thôi mà cũng bệnh nữa, có phải kiếp trước mình quá khỏe khoắn không =))
    Rồi nhà cư vi bất thiện nên thế này.
    http://www.youtube.com/watch?v=Q3IYzBjRcd8
    http://www.box.net/rssdownload/402700000/love me tender.mp3

  • adminA

    Ngày rơi gọn lỏn vào đáy cốc.
    Nghe vang và khô.
    Đêm vẫn không ôm gọn được chiếc đèn nhỏ.

    Là xuân. Hay hè.

    Ý nghĩ quấn lấy nhau tạo thành từng sợi, bay lảng vảng rồi đan thành một chùm giăng ngang, khiến không còn tâm trí nhìn xuyên qua để thấy rõ những ngày tháng xưa cũ.

    Vẫn có ước muốn được vỗ mùa hè lên tóc, và được thênh thang xiết chặt đến nước vỡ òa trong mắt.

    Da diết.

    Liệu những thứ đã xưa cũ, có để dành suốt đời được hay không?

    Muốn giữ những điều đã cũ.
    Cũ rích.
    Cũ và rả rích.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB