Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Về hay ở - Tập Thơ Nguyễn Khuyến.

  • adminA

    Cáo quan về ở nhà - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    ### Cáo quan về ở nhà

    Ngần ấy năm nay vẫn ở nhà,
    Nghĩ ta, ta lại chỉ thương ta.
    Bóng hiên thêm ngán hơi nồng nhỉ,
    Ngọn gió không nhường tóc bạc a!
    Thửa mạ rạch ròi chân (1) xấu tốt,
    Đấu lương đo đắn tuổi non già. (2)
    Khi buồn chén rượu say không biết,
    Ngửa mặt lờ mờ ngọn núi xa.

    (Tác giả tự dịch bài "Mạn Hứng")

    (1) Chân: tức chân ruộng.
    (2) Đong thóc sành sỏi.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Phú Đắc (1) - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Phú Đắc (1)

    ****Bà già đã bảy mươi tư,
    Ngồi trong cửa sổ gửi thư lấy chồng.

    Đã trót sinh ra kiếp má đào,
    Bảy mươi tư tuổi có là bao?
    Xuân xanh xấp xỉ hàng răng rụng,
    Ngày vắng ân cần mảnh giấy trao.
    Chữ nhất nhi chung (2) đành đã vậy,
    Câu tam bất hiếu (3) nữa làm sao?
    May mà chim được ông chồng trẻ,
    Họa có sinh ra được chút nào?**

    1. Phú đắc là lối trình bày sự việc cụ thể.
    2. Nhất nhi chung: nói người phụ nữ chỉ lấy một người chồng cho đến khi chết.
    3. Tam bất hiếu: do câu "bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại" (Mạnh Tử) nghĩa là bất hiếu có ba điều, không có con là điều lớn nhất.

    tác giả ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Đại lão (1) - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Đại lão (1)

    **Năm nay tớ đã bảy mươi tư,
    Rằng lão, rằng quan tớ cũng ừ.
    Lúc hứng, uống thêm dăm chén rượu,
    Khi buồn ngâm láo một câu thơ.
    Bạn già lớp trước nay còn mấy?
    Chuyện cũ mười phần chín chẳng như. (2)
    Cũng muốn sống thêm dăm tuổi nữa,
    Thử xem trời mãi thế này ư?

    1. Đại lão: ý nói già lắm.
    2. Chín chẳng như: đời mười phần không vừa ý mình đến tám, chín phần.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Di chúc (1) - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    ### Di chúc (1)

    Kém hai tuổi xuân đầy chín chục.
    Số thầy sinh phải lúc dương cùng. (2)
    Đức thầy đã mỏng mòng mong,
    Tuổi thầy lại sống hơn ông cụ thầy.
    Học chẳng có rằng hay chi cả.
    Cưỡi đầu người kể đã ba phen; (3)
    Tuổi là tuổi của gia tiên,
    Cho nên thầy được hưởng niên lâu ngày.

    ấy thuở trước ông mày chẳng đỗ, (4)
    Hóa bây giờ cho bố làm nên;
    Ơn vua chửa chút báo đền,
    Cúi trông hổ đất, ngửa lên thẹn trời.
    Sống không để tiếng đời ta thán,
    Chết được về quê quán hương thôn;
    Mới hay trăm sự vuông tròn,
    Sống lâu đã trải, chết chôn chờ gì?
    Đồ khâm liệm chớ nề xấu tốt,
    Kín chân tay đầu gót thời thôi;
    Cỗ đừng to lắm con ơi,
    Hễ ai chạy lại, con mời người ăn.
    Tế đừng có viết văn mà đọc,
    Trướng đối đừng gấm vóc làm chi;
    Minh tinh (5) con cũng bỏ đi,
    Mời quan đề chủ (6) con thì không nên.

    Môn sinh (7) chớ bổ tiền đặt giấy,
    Bạn của thầy cũng vậy mà thôi;
    Khách quen chớ viết thiếp mời.
    Ai đưa lễ phúng con thời chớ thu.
    Chẳng qua nợ để cho người sống,
    Chết đi rồi còn ngóng vào đâu!
    Lại mang cái tiếng to đầu,
    Khi nay bày biện, khi sau chê bàn.
    Cờ biển của vua ban ngày trước,
    Khi đưa thầy con rước đầu tiên;
    Lại thuê một lũ phường kèn,
    Vừa đi vừa thổi mỗi bên dăm thằng.
    Việc tống táng nhung nhăng qua quýt,
    Cúng cho thầy một ít rượu hoa;
    Đề vào mấy chữ trong bia,
    Rằng: "Quan nhà Nguyễn cáo về đã lâu".

    1. Theo ý kiến một số cụ già ở địa phương nhà thơ, thì bài này là do cụ Trần Tán Bính dịch trong buổi lễ đưa ma cụ Nguyễn Khuyến.
    2. Dương cùng: ý nói nhà thơ đã đến ngày tận số.
    3. ý nói: nhà thơ qua ba kì thi đều đỗ đầu bảng (tam nguyên).
    4. Ông cụ thân sinh nhà thơ thuở trước cũng là chân học khoa cử, nhưng không đỗ đạt cao.
    5. Minh tinh: một mảnh lụa, mảnh vải hoặc mảnh giấy đề tên hiệu, tên thụy, tuổi và chức tước, địa vị người chết trong khi đưa đám ma.
    6. Đề chủ: viết tên và hiệu người chết vào. Việc viết này thường được coi là tôn trọng, nên phải mời người có chức tước làm.
    7. Môn sinh: học trò cùng học một thầy.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Đêm thu đứng trên núi trông - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    ### Đêm thu đứng trên núi trông

    Mắt thu tám mặt xóm làng quanh,
    Chót vót non cao đứng một mình
    Gió nhẹ bóng trăng vờn khói bạc,
    Mù quang chuôi đẩu gác mây xanh.
    Một trời cảnh vật vàng tô vẻ,
    Bốn mặt giang sơn ngọc chuốt hình.
    Hòa với tiếng thu, sương thánh thót,
    Âu Dương (1) phú ấy gợi bao tình.

    Hoàng Tạo dịch

    1. Âu Dương Tu đời Tống, có bài phú "Tiếng thu".

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB