Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Về hay ở - Tập Thơ Nguyễn Khuyến.

  • adminA

    Tự thuật - Nguyễn Khuyến

    **### Tự thuật
    **
    Tháng ngày thấm thoát tựa chim bay,
    Ông ngẫm mình ông, nghĩ cũng hay.
    Tóc bạc bao giờ không biết nhỉ?
    Răng long ngày trước hãy còn đây.
    Câu thơ được chửa, thưa rằng được.
    Chén rượu say rồi, nói chửa say.
    Kẻ ở trên đời lo lắng cả,
    Nghĩ ra ông sợ cái ông này.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Ngày xuân dặn các con - Nguyễn Khuyến

    **### Ngày xuân dặn các con
    **
    Tuổi thêm, thêm được tóc râu phờ,
    Nay đã năm mươi có lẻ ba.
    Sách vở ích gì cho buổi ấy,
    áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
    Xuân về ngày loạn càng lơ láo,
    Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
    Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng,
    Sao con đàn hát vẫn say sưa?

    (Tác giả tự dịch bài "Xuân nhật thị chư nhi")

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Lên lão - Nguyễn Khuyến

    **### Lên lão **

    Ông chẳng hay ông tuổi đã già,
    Năm lăm ông cũng lão đây mà.
    Anh em làng xóm xin mời cả,
    Xôi bánh, trâu heo cũng gọi là.
    Chú Đáo bên làng lên với tớ,
    Ông Từ xóm chợ lại cùng ta.
    Bây giờ đến bậc ăn dưng nhỉ, (1)
    Có rượu thời ông chống gậy ra.

    (1) Ăn dưng: ăn không.
    tác giả ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Ông phỗng đá - Nguyễn Khuyến

    **### Ông phỗng đá
    **
    **Ông đứng làm chi đó hỡi ông?
    Trơ trơ như đá, vững như đồng.
    Đêm ngày gìn giữ cho ai đó?
    **Non nước đầy vơi có biết không.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Ðề: Ông phỗng đá - Nguyễn Khuyến

    **### Ông phỗng đá
    **
    Người đâu tên họ là gì?
    Khéo thay chích chích chi chi (1) nực cười.
    Dang tay ngửa mặt lên trời,
    Hay còn lo tính sự đời chi đây?
    Thấy phỗng đá lạ lùng muốn hỏi.
    Cớ làm sao len lỏi đến chi đây?
    Hay tưởng trông cây cỏ nước non này,
    Chí cũng rắp dan tay vào hội lạc (2)
    Thanh sơn tự tiếu đầu tương hạc,
    Thượng hải thùy tri ngã diệc âu. (3)
    Thôi cũng đừng chấp chuyện đâu đâu,
    Túi vũ trụ mặc đàn sau gánh vác.
    Duyên hội ngộ là duyên tuổi tác,
    Chén chú, chén anh, chén tôi, chén bác,
    Cuộc tỉnh say, say tỉnh một vài câu.
    Nên chăng đá cũng gật đầu!

    (1) Chích chích chi chi: ngây ngô, khờ khạo.
    (2) Hội lạc: một hội hưởng vui của một số nhà thơ về đời Tống.
    (3) Câu này và câu trên ý nói: ta tự cười đầu đã bạc phơ như đầu chim hạc trong chốn núi xanh, ai có hay đâu ta cũng như con chim âu, ung dung nơi bãi biển xanh.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB