Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Về hay ở - Tập Thơ Nguyễn Khuyến.

  • adminA

    Tổng vịnh Kiều - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Tổng vịnh Kiều (1)

    **Kiều nhi giấc mộng khéo như cười,
    Tỉnh dậy xuân xanh quá nửa rồi,
    Số kiếp bởi đâu mà lận đận?
    Sắc tài cho lắm cũng lôi thôi!
    Cành hoa vườn thúy (2) duyên còn bén,
    Giọt nước sông Tiền (3) nợ chửa xuôi.
    Chẳng trách chàng Kim đeo đẳng mãi,
    Khăng khăng vớt lấy một phần đuôi. (4)

    1. Bài này nhà thơ vịnh chung hai mươi hồi trong Truyện Kiều.
    2. Vườn Thúy: nơi Kiều gặp gỡ Kim Trọng.
    3. Sông Tiền: tức sông Tiền Đường, nơi Kiều trầm mình.
    4. Chỉ cuộc tái hợp của Kiều và Kim Trọng.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Tạ lại người cho hoa trà- Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    ### Tạ lại người cho hoa trà

    Tết đến người cho một chậu trà,
    Đương say ta chẳng biết rằng hoa.
    Da mồi, tóc bạc ta già nhỉ,
    áo tía đai vàng bác đó a?
    Mưa nhỏ những kinh phường xỏ lá. (1)
    Gió to luống sợ lúc rơi già. (2)
    Xem hoa, ta chỉ xem bằng mũi,
    Đếch thấy hơi hương một tiếng khà.

    (Tác giả tự dịch bài "Sơn trà")

    1. Những hạt mưa nhỏ dần dần xuyên thủng cả lá cây.
    2. Gió bấc thổi, làm cho đài hoa rụng.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Vịnh sư - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    ### Vịnh sư

    Đầu trọc lốc bình vôi,
    Nhảy tót lên chùa ngồi.
    I a kinh một bộ,
    Lóc cóc mõ ba hồi.
    Cơm chẳng cần cá thịt,
    Ăn rặt oản chuối xôi.
    Không biết câu tình dục,
    Đành chịu tiếng bồ côi.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Chừa rượu - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    ### Chừa rượu

    Những lúc say sưa cũng muốn chừa,
    Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa.
    Hay ưa nên nỗi không chừa được.
    Chừa được nhưng mà cũng chẳng chừa.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Bóng đè cô đầu - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Bóng đè cô đầu **

    Bóng người ta nghĩ bóng ta,
    Bóng ta, ta nghĩ hoá ra bóng người.
    Tỉnh tinh rồi mới nực cười.
    Giấc hồ (1) ai khéo vẽ vời cho nên?
    Cô đào Sen là người Thi Liễu
    Cớ làm sao õng ẹo với làng nho?
    Bóng đâu mà bóng đè cô,
    Bỗng thấy sự nhỏ to thêm thắc mắc.
    Cố hữu diệc vi thân ngoại vật,
    Khán lai đô thị mộng trung nhân (2)
    Sực tỉnh ra nào biết chuyện xa gần,
    Còn văng vẳng tiếng đàn lần tiếng trống.
    Quân bất kiến Thiên thai động khẩu cần tương tống; (3)
    Dẫu bóng ta, ta bóng có làm sao,
    Thực người hay giấc chiêm bao?

    1. Giấc hồ: giấc mộng.
    2. Hai câu này đại ý nói: ở đời, phàm những cái gì ta có đều là vật ngoài thân cả, và ngẫm lại, người đời đều ở trong giấc mộng cả.
    3. Câu này dẫn điển Lưu Thần và Nguyễn Triệu vào núi Thiên Thai hái thuốc gặp và lấy tiên. ở với nhau được sáu tháng, hai chàng nhớ nhà đòi về, hai nàng tiên ân cần tiễn ra cửa động.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB