Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Về hay ở - Tập Thơ Nguyễn Khuyến.

  • adminA

    Lấy Tây - thơ Nguyễn Khuyến

    **### Lấy Tây

    **Con gái đời này, gái mới ngoan,
    Quyết lòng ẩu chiến với Tây quan.
    Ba vuông phất phới cờ bay dọc
    Một bức tung hoành váy xắn ngang.
    Trời đất khéo thương chàng bạch quỉ (1)
    Giang san riêng sướng ả hồng nhan
    Nghĩ càng thêm ngán trai thời loạn,
    Con gái đời nay, gái mới ngoan! (2)

    (1) Bạch quỉ: chỉ tên người Pháp.
    (2) Tác giả tỏ thái độ chua chát trước cảnh "lấy Tây" của gái Việt thời đó.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Khóc Dương Khuê - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Khóc Dương Khuê

    ****Bác Dương thôi đã thôi rồi,
    Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.
    Nhớ từ thuở đăng khoa (1) ngày trước,
    Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau;
    Kính yêu từ trước đến sau,
    Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời?
    Cũng có lúc chơi nơi dặm khách,
    Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo;
    Có khi tầng gác cheo leo,
    Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang;
    Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp,
    Chén quỳnh tương ăm ắp bầu xuân,
    Có khi bàn soạn câu văn,
    Biết bao đông bích, điển phần (2) trước sau,

    Buổi dương cửu (3) cùng nhau hoạn nạn,
    Phận đẩu thăng (4) chẳng dám tham trời;
    Bác già, tôi cũng già rồi,
    Biết thôi, thôi thế thì thôi mới là!
    Muốn đi lại tuổi già thêm nhác,
    Trước ba năm gặp bác một lần;
    Cầm tay hỏi hết xa gần,
    Mừng rằng bác vẫn tinh thần chưa can,
    Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,
    Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
    Làm sao bác vội về ngay,
    Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.
    Ai chẳng biết chán đời là phải,
    Vội vàng sao đã mải lên tiên;
    Rượu ngon không có bạn hiền,
    Không mua không phải không tiền không mua.
    Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
    Viết đưa ai, ai biết mà đưa;
    Giường kia treo (5) cũng hững hờ,
    Đàn kia gẩy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn (6).
    Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,
    Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
    Tuổi già hạt lệ như sương,
    Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!**

    (Tác giả tự dịch bài "Văn đồng niên Vân Đình tiến sĩ Dương thượng thư").

    1.Đăng khoa: đi thi đỗ.
    2. Đông bích điển phần: đọc sách, tra cứu.
    3. Buổi dương cửu: ý nói thời gian nan.
    4. Đẩu thăng: cái đấu, cái thăng, đơn vị đo lường ngày xưa. Câu này ý nói: trước cảnh đời đổi thay phải từ quan về, nhà thơ không dám tham công danh bổng lộc nữa.
    5. Giường treo: Trần Phồn đời Hậu Hán, dành riêng cho bạn thân một cái giường khi bạn đến thì mời ngồi, lúc bạn về thì treo lên.
    6. Câu này nhắc lại tích Bá Nha và Trung Tử Kì, hai bạn tri âm. Khi Chung Tử Kì mất thì Bá Nha đập nát cây đàn không gảy nữa.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Khai bút - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Khai bút

    **ình ịch đêm qua trống các làng,
    Ai ai mà chẳng rước xuân sang.
    Rượu ngon nhắp giọng đưa vài chén,
    Bút mới xô tay thử một hàng.
    Ngoài lũy nhấp nhô cò cụ tổng, (1)
    Cách ao lẹt đẹt pháo thầy Nhang. (2)
    Một năm một tuổi, trời cho tớ,
    Tuổi tờ trời cho, tớ lại càng... (3)

    1.Cụ tổng: tức cụ Tổng Hào ở gần nhà Nguyễn Khuyến, nhà giàu có, xung quanh nhà có lũy tre bao bọc xanh tốt um tùm, chim cò về đậu ở đây rất nhiều.
    2. Thầy Nhang: ở cách nhà Nguyễn Khuyến một cái ao.
    3. Câu này rút ý câu tục ngữ: Càng già, càng dẻo, càng dai.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Kiều bán mình - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Kiều bán mình

    **Thằng bán tơ kia giở giói ra,
    Làm cho bận đến cụ Viên già.
    Muốn êm phải biện ba trăm lạng,
    Khéo xếp nên liều một chiếc thoa.
    Nổi tiếng mượn màu son phấn mụ, (1)
    Đem thân chuộc lấy tội tình cha.
    Có tiền việc ấy mà xong nhỉ?
    Đời trước làm quan cũng thế a?

    1. Mụ: Tú Bà.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Tổng vịnh Kiều - Tập Thơ Nguyễn Khuyến

    **### Tổng vịnh Kiều (1)

    **Kiều nhi giấc mộng khéo như cười,
    Tỉnh dậy xuân xanh quá nửa rồi,
    Số kiếp bởi đâu mà lận đận?
    Sắc tài cho lắm cũng lôi thôi!
    Cành hoa vườn thúy (2) duyên còn bén,
    Giọt nước sông Tiền (3) nợ chửa xuôi.
    Chẳng trách chàng Kim đeo đẳng mãi,
    Khăng khăng vớt lấy một phần đuôi. (4)

    1. Bài này nhà thơ vịnh chung hai mươi hồi trong Truyện Kiều.
    2. Vườn Thúy: nơi Kiều gặp gỡ Kim Trọng.
    3. Sông Tiền: tức sông Tiền Đường, nơi Kiều trầm mình.
    4. Chỉ cuộc tái hợp của Kiều và Kim Trọng.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB