Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Về hay ở - Tập Thơ Nguyễn Khuyến.

  • adminA

    Thu vịnh - Nguyễn Khuyến

    ### Thu vịnh

    Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
    Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.
    Nước biếc trông như tầng khói phủ,
    Song thưa để mặc bóng trăng vào.
    Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
    Một tiếng trên không ngỗng nước nào?
    Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
    Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào. (1)

    1. Ông Đào: Đào Tiềm.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Thu điếu - Nguyễn Khuyến

    **### Thu điếu
    **
    Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
    Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
    Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
    Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
    Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
    Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
    Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
    Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Thu ẩm - Nguyễn Khuyến

    ### Thu ẩm

    Năm gian nhà cỏ thấp le te,
    Ngõ tối đêm sâu đóm lập loè.
    Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt,
    Làn ao lóng lánh bóng trăng loe.
    Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?
    Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
    Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy.
    Độ năm ba chén đã say nhè.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Thầy đồ ve gái góa - Nguyễn Khuyến

    ### Thầy đồ ve gái góa

    Người bảo rằng thầy yêu cháu đây,
    Thầy yêu mẹ cháu có ai hay!
    Bắc cầu, câu cũ (1) không hờ hững,
    Cầm kính, tình xưa (2) vẫn đắng cay.
    ở góa thế gian nào mấy mụ?
    Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy?
    Yêu thầy cũng muốn cho thầy dạy,
    Dạy cháu nên rồi mẹ cháu ngây.

    (Tác giả tự dịch bài "Thiền sư")

    1. Do câu ca dao:
      "Muốn sang thì bắc cầu kiều..."
    2. Do câu ca dao:
      "Trách người quân tử vô tình,
      Có gương mà để bên mình không soi"
      ý nói: người đàn bà goá chê thầy đồ nhát gan, không dám mạnh bạo hơn trong việc ve gái.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

  • adminA

    Muốn lấy chồng - Nguyễn Khuyến

    ### Muốn lấy chồng

    Bực gì bằng gái trực phòng không?
    Tơ tưởng vì chung một tấm chồng.
    Trên gác rồng mây ngao ngán đợi,
    Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông.
    Mua vui, lắm lúc cười cười gượng,
    Giả dại, nhiều khi nói nói bông.
    Mới biết có chồng như có cánh,
    Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông.

    tác giả: ( Nguyễn Khuyến )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB