Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Hàng rong và những cảnh đời cơ cực.

  • adminA

    Tiền ở ngoài đường !

    ***Dân hàng rong Hà Nội đang điêu đứng vì bị cấm còn ở Sài thành thì chạy đôn chạy đáo lấy giấy chứng nhận đủ điều kiện VSATTP để đối phó.


    Tiền ở ngoài đường!

    Trời Sài Gòn trở đông, càng về khuya tiết trời càng lạnh buốt, gánh hàng rong trên đôi vai gầy của những người phụ nữ mưu sinh xa quê hình như thêm nặng hơn với bao nỗi lo toan: Tết đã đến gần mà việc mưu sinh thì càng thêm trắc trở. Giờ đây, trên đôi quang gánh hàng rong phải gánh thêm cái giấy phép chứng nhận đủ điều kiện VSATTP.

    Sau ánh đèn hào nhoáng, sát bên quán nhậu, nhà hàng, nơi người giàu nhẹ nhàng rút ví, thản nhiên chi ra bạc triệu cho một cuộc vui thì có những người phụ nữ tay xách, nách mang đủ thứ ổi, xoài, cóc xanh, trứng cút, đậu phộng, bánh đa... len lỏi hết bàn này đến quán nọ chăm chỉ mời chào từng thực khách. Họ chỉ mong kiếm mỗi ngày vài chục nghìn đồng nuôi sống gia đình.

    Không có chuyên môn, tay nghề, lưng vốn chẳng đáng là bao, đa số người nghèo đất Sài Gòn chọn lề đường làm nơi kiếm sống. “Tiền ở ngoài đuờng chứ ở đâu. Muôn kiếm tiền thì phải ra đuờng”! – Đó là cách dạy con của nhiều người ở những xóm nghèo. Lời dạy nghe thô ráp, nhưng ngẫm kỹ hóa ra có lý.

    Chỗ nào cũng có hàng rong.

    Kiếm tiền ngoài đường có vô số cách, một chiếc xe máy “tàu” hành nghề xe ôm; tủ thuốc lá bán lẻ; một tập vé số trên tay, vài chục tờ báo bán rong hết phố này sang phố khác, thậm chí một rổ khoai lang ngồi dựa cột đèn, bụm than hồng vừa nướng vừa bán cũng là cách mưu sinh. Mỗi người mỗi cảnh, mỗi cách kiếm tiền nhưng tất cả đều nghèo, và đều bấp bênh như chính cảnh đời của họ.

    Ở TP.HCM, không ai thống kê được có bao nhiêu người kiếm sống bằng nghề bán hàng rong. Chỉ biết rằng hầu như đầu mỗi con hẻm, góc phố nào cũng có vài người buôn gánh bán bưng. Làm nghề này đa phần là dân nhập cư tứ xứ còn những người thành phố kỳ cựu thì "sang" hơn với một chiếc xe đẩy tự chế rồi chiếm lĩnh một góc vĩa hè bày hàng quán.

    Bà Nguyễn Thùy Trang có thâm niên hơn 10 năm mưu sinh trên hè phố bộc bạch: “Tôi gốc Hóc Môn, cả nhà đều theo cách mạng. Trước đây nhà cũng có ruộng, có vườn nhưng có canh tác gì đuợc đâu. Trăm thứ cứ đòi tiền nên đất đai dần đội nón ra đi. Cả nhà chị 5 người dời về mua miếng đất ở khu "ổ chuột" phuờng 12, Bình Thạnh và từ đây mưu sinh bằng nghề bún ốc hè phố".

    Đối với những người bán hàng rong như bà Trang, quy định xin phép chứng nhận đủ điều kiện VSATTP là cả một vấn đề. Bà Trang cho hay "bao nhiêu năm gánh bún ốc của tôi cả triệu người ăn có ai bị sao đâu. Điều đó đủ để chứng nhận bún ốc của tui đạt VSATTP cần gì phải xin nữa. Mấy ổng (Cục VSATTP) bắt phải có giấy thì mình nhờ cò làm giấy hộ - phải tốn tiền. Còn việc nấu nướng, bán buôn thế nào thì do mình, bán mà người ta ăn vào rồi đau bụng thì có mà chết đói. Đẻ ra cái tờ giấy chứng nhận đủ điều kiện VSATTP chỉ để đối phó với nhau thôi!"

    Một cổ hai tròng... nhưng đâu dễ yên thân!

    Nhà bà Trang cũng như 120 căn nhà trong khu này trông từa tựa như nhau. Cùng chật chội, lụp xụp và cùng chung nỗi lo lớn nhất không biết bị giải tỏa lúc nào. Đường vào khu này khó đi như nhiều khu dân cư nghèo khác trong thành phố. Đường không ra đường, “kênh” không ra kênh. Ngoằn ngoèo, nuớc mưa đọng vũng ở vô khối “ổ gà”, “ổ chó” và nhà cửa thì chỉ có giấy mua bán trao tay tay.

    Cùng tâm trạng bức bối là chị Tư, hàng xóm bà Trang: “Khu vực này bị “treo” quy hoạch từ 1988. Từ bấy đến giờ chả thấy quận, thành phố triển khai làm gì, nhưng mỗi khi có việc gì liên quan đến nhà cửa, lên xin giấp tờ ủy ban phuờng cứ phê “Nhà trong khu quy hoạch, chờ giải tỏa”. Hoang mang quá. Hư hỏng, dột nát cũng không dám sửa”. Chị Tư mong mỏi: “Dân khu này đa phần là nghèo, nhưng ăn ở ổn định cũng gần 20 năm. Thành phố có xóa “treo” thì người nghèo mới “an cư” đuợc chớ”.

    **

    Một câu hỏi lớn không dễ trả lời


    **

    **Cơn mưa trái mùa khá nặng hạt, bên hông chợ Tân Định, một chị phụ nữ vừa khóc vừa than: “Có ba ký táo, mà cũng bị tịch thu thì biết sống sao đây!”. Chị kêu trời nhưng trời cứ đổ mưa, còn mấy anh trật tự đô thị phường Tân Định thì đã thu rổ táo của chị về trụ sở mất rồi.

    **
    Thiên hạ ăn thì người bán hàng rong mới có cái... để ăn và sống.

    Lau nước mắt, chị nói với tôi: “Tôi tên là Lê Quang Mỹ Uyên. Vẫn biết buôn bán ở lòng lề đường là sai, nhưng tôi đã đứng nép sát vào bãi giữ xe rồi, nào có lấn chiếm tí nào đâu. Vậy mà mấy ảnh canh, bắt cho bằng được thì người nghèo chúng em biết làm sao!”.

    Gia cảnh chị Uyên nghèo. Mấy chục năm trời ở trong căn nhà nửa trên bờ, nửa dưới sông trên bến Chương Dương. Thành phố mở Đại lộ Đông – Tây, gia đình chị được mua căn hộ trả góp khu chung cư Cống Quỳnh. 72m2 ba gia đình anh em trong nhà và một mẹ già chia nhau ra ở. “Anh xem, tuổi gần 40 như tôi, xin đi làm ai mướn, mà có mướn rửa chén giặt đồ cũng chỉ dăm bảy trăm ngàn một tháng. Tằn tiện cũng có cơm ăn nhưng còn tiền điện tiền nước, tiền học phí cho con thì sao. Nợ tiền nhà hơn 200 triệu, năm năm rồi chưa đóng được đồng nào, lo không ngủ đuợc”.

    Chị Uyên có hai con, đứa lớn mới thi vào Trường Cao đẳng nghề Cao Thắng, tiền học đầu năm phải đóng một triệu hai. Đứa nhỏ lớp 7 bán trú Trường Lương Thế Vinh, mỗi tháng ăn trưa, học phí, và các khoản thu khác phải đóng hơn 500 nghìn. Chồng chị Uyên cũng xin làm được ở bãi giữ xe, 50.000 đồng một ngày, nhưng bãi xe tới ba chủ thầu, chủ nào người làm thuê đó, thành ra mỗi tháng chồng chị chỉ đuợc làm có 10 ngày.

    Rong ruổi mưu sinh.

    Gánh nặng kinh tế dồn lên vai, chị phải chọn cảnh buôn bưng bán chạy. 4h sáng, bất kể nắng mưa, chồng chở vợ đi hơn chục cây số đến chợ đầu mối Bình Điền mua vài ba chục ký táo về bán lẻ quanh chợ Tân Định. “Ngày may mắn bán hết cũng kiếm đuợc năm sáu chục ngàn, ngày ế thì ôm. Gặp xui xẻo như hôm nay là lỗ".

    Quanh chợ Tân Định còn nhiều người buôn bưng bán chạy. Vào chợ bảo vệ không cho, ra lề đường đội trật tự đô thị phường xua đuổi, rồi phải có thêm tờ giấy chứng nhận đủ điều kiện VSATTP lận lưng để đối phó với ngành y tế...

    Kiếm sống ra sao đang là câu hỏi lớn không riêng của những người cùng cảnh như chị Uyên.

    Tấn Thuấn / Vietnamnet

  • adminA

    Tâm sự Cô gánh hàng rong.

    Có lần Ken tâm sự với một cô gánh rong. Cố bán nào là: đậu khuôn nè,sữa đậu nành nè,và máy loại bánh lặc vặc như bánh giò,bánh ú,bánh cam,bánh gia lợn,bánh tiêu... gánh đi bán rong nhiều nơi lắm.
    Ken thấy đôi quang gánh nặng trịch,cái đòn gánh nó vẹo xuống cong cong trên vai cô ấy.Mình nghĩ cái đòn gánh ấy như muốn gẫy đôi ra vì chiệu lực hai bên thúng đựng hàng của cố.
    Ken nói: Chắc cô phải có đôi vai bằng sắt mới gánh được như zày.
    Cô nói: Không, tại cô gánh lâu rồi,đôi vai nó cũng chai đi,với lại quen rồi cháu.
    Lúc đó Ken hỏi tùm lum hết:
    Cô gánh hàng rong ấy rất thiện cảm lúc Ken tâm sự:
    Cô nói: Cô thiếu may mắn ko được làm những nghề cao sang hơn.Cháu biết ko cô yêu nghề,ban đầu khi cô đi gánh rong cũng đau vai và nhức mình mãy, có khi tham, muốn bán nhiều để có lời, đành phải ráng gánh nhiều hàng nặng hơn một chút.Cũng có lúc cô như muốn trẹo cột sống.
    Thời gian này thì cô quen rồi.Cô bây giờ rất vui với nghề của mình.
    Khi Ken hỏi ngày cô lời nhiều nhất là bao nhiêu ạ???
    Cô nói: Có khi được hôm bán được hàng thì lời nhiều nhất là> 65K
    Mình nhớ lần cuối khi chào cô và cả trong lúc tâm sự: Cô ấy vẫn tươi cười.
    Ken xin cô cho gánh thử: Vừa sải dài tay, đặt lưng gánh thử,đang gồng sức lên được nửa chừng.Ken như muốn quẹo cả lưng, hơi hơi ê vai.
    Mặc dù lúc vừa gánh vừa tâm sự với Ken: Cô cười cười nói nói...Nhưng Ken cảm nhận và biết; gánh hàng đậu khuôn đó nặng lắm, chẳng vui sướng gì khi mình gánh thử lên vai và mình sẽ cảm nhận được phần nào đó nỗi khổ của người gánh hàng rong...
    Chốc chốc lại dừng, lại bán người này,bán ngừơi kia , song lại gánh hàng lên đôi vai chạy lông dông khắp nơi đi bán.
    Nghĩ thương cảm cho họ quá.
    Mà còn chưa kể trời mưa nữa.Cô gánh hàng rong nói chuyện với Ken; Cố nói sợ nhất là thời tiết mưa.có khi ế ẩm, bánh, đậu khuôn, sữa,ứơt hết trơn. Còn một điều khỗ nỗi là rao hàng thét phù bở cả hơi, mà ko ai nghe mình rao hết,vì tiếng mưa át đi rồi.
    KEN nghĩ nghề nào cũng cũng có nỗi khổ riêng.
    Có một nét thật hay,cô gánh hàng rong ấy đã cố giấu đi nỗi niềm nghề nghiệp của mình;Thay vào đó là nụ cười luôn nở trên môi.
    ( kenlly_hu )



    Bà chọn nhanh để cháu còn chạy...

  • adminA

    Quang gánh - cuộc đời

    (Kết nối Blog) - Tuổi thơ của Gã khùng gắn liền với quang gánh trĩu nặng đôi vai của Mẹ. Năm tháng trôi qua, cùng với đôi quang gánh, Mẹ đã chắp cánh cho Gã từ những ước mơ đầu đời cho đến những giấc mơ bay cao như bây giờ. Nhờ quang gánh nhọc nhằn của Mẹ ngày xưa mà Gã mới có được như ngày hôm nay. Thương lắm quang gánh Mẹ ngày xưa...Đêm nay, trên đường về nhà, nhìn những gánh hàng rong chơi vơi trên phố, lòng gã dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Một chút buồn, một chút chua xót, một chút chạnh lòng khi nghĩ về quãng đường mai này của những người bán hàng rong...
    Mỗi ngày của người bán hàng rong...
    Từ sáng sớm tới đêm khuya, những gánh hàng rong đi qua khắp những phố phường Sài Gòn, len lỏi qua từng con phố nhỏ, hẻm sâu. Trên đôi quang gánh cũ kỹ là những quá táo vàng ươm trong chiều nắng hạ, là những gói xôi thơm lành, ấm nóng trong đêm về khuya, là cả những ly chè ngọt mát giữa trưa nắng chang chang, là cả mùa thu dịu êm ẩn trong đóa cúc vàng rực vào mỗi sớm mai, là những bông hồng tỏa mùi thơm buổi sáng xuân thanh khiết… Nhưng cũng trong quang gánh hàng rong ấy là cả sự cơ cực của một đời người. Họ phải dậy từ sáng sớm tinh mơ, tất tả rời nhà cho một ngày mưu sinh mới. Và khi thành phố rơi vào giấc ngủ đêm, thì họ mới lê những bước chân mệt nhoài lầm lủi cô đơn trở về nhà... Cuộc sống của họ là thế, nhưng đó là sự sống còn của cả một gia đình.
    Buổi đêm Sài Gòn thức khuya, sẽ nghe thấy tiếng rao hàng dài suốt con phố nhỏ, những tiếng rao thẳm sâu, như chìm mãi vào bóng đêm cô độc, miệt mài… Những tiếng rao như vẽ vào đêm dáng gầy gò của người mẹ trên đôi quang gánh. Mỗi bước chân của người bán hàng rong là cả nỗi nhọc nhằn, chứa đựng cả tình yêu thương âm thầm, bền bỉ dành cho những người thương yêu trong gia đình mình...

    Những người dân nghèo trong từng con hẻm sâu với những mái nhà tạm bợ...
    Những người từ khắp các miền quê mà đất khô cằn, nghèo khó. Họ lam lũ, hồn hậu như thế cần và đáng được nhận những ánh mắt trân trọng từ những cư dân của thành phố này - thành phố vốn thấm đậm tình nghĩa đồng bào...Khắp các con ngõ, góc đường Sài Gòn, đâu cũng gặp những cảnh đời thúng mủng, quang gánh bán rong. Rất nhiều, rất nhiều các bà, các chị ở nông thôn, tỉnh xa buộc phải chấp nhận cuộc sống xa chồng con, dạt lên Sài Gòn buôn thúng bán bưng vì làm ruộng nơi quê nhà giờ không đủ sống, giờ không đủ trang trải chi phí học hành của con trẻ. Ngoài nỗi vất vả mưu sinh, họ còn phải chống chọi với bao hiểm nguy, cạm bẫy: gặp cướp, gặp bọn nghiện hút, gặp kẻ háo sắc, và cả nỗi lo bị phạt khi bán trên đường cấm...Vượt qua những gian khổ khó khăn đó, trong họ là cả cuộc sống của gia đình, là những ước mơ đổi đời cho con của mình...
    Ai cũng biết, với một đô thị văn minh, không ai muốn xuất hiện những hình ảnh gồng gánh của đội ngũ những người bán hàng rong, xe ba gác tự chế..., nhưng bức tranh phố phường cũng sẽ thật đơn điệu nếu vắng đi tiếng rao, tiếng gõ “lốc... cốc”, “lách... cách” của những người bán hủ tíu dạo, bán bắp luộc, khoai nướng... hàng đêm... Điều quan trọng hơn cả, là trước khi muốn người dân ý thức bảo vệ sức khoẻ, môi trường và nếp sống văn minh đô thị ở một môi trường, đã trở thành quen thuộc như lẽ sống của họ trong một thành phố như Sài Gòn, vốn là miền đất ngược xuôi để tìm kiếm hạnh phúc của rất nhiều người dân ngoại tỉnh, thì trước hết, điều cần quan tâm là những người bán hàng rong sẽ sống bằng cái gì? Cần giúp họ sống thế nào đây khi môi trường kiếm sống chính đáng của họ không còn? Những hỗ trợ kịp thời dành cho họ là việc nên làm và phải làm.
    Nhiều gia đình nghèo rồi sẽ ra sao, bấu víu vào đâu, và sẽ thay thế công việc hàng ngày của mình như thế nào khi bỏ gánh hàng rong? Thiết nghĩ đó là những câu hỏi cần đặt ra để tìm câu trả lời cho mâm cơm người nghèo. Những tác động lớn này đến một bộ phận không nhỏ người dân nghèo cần phải được quan tâm. Mong rằng sớm có những quyết sách đúng để đáp ứng yêu cầu chính đáng của người nghèo. Đó không chỉ là trách nhiệm hành chính mà còn là trách nhiệm đạo lý với người dân.
    Hình ảnh: Hà Thành - Nguyễn Trần Đức Anh
    *Gã nhớ mãi hình ảnh của một bà mẹ già mười mấy năm bên gánh chè nuôi bốn đứa con vào đại học năm nào... *
    *Với gã, quang gánh cuộc đời của Mẹ mãi đi vào trong tâm trí. Nó là bài học hy sinh không ngừng nghỉ cho các thế hệ con cháu sau này. *
    *Đêm dần trôi... *
    Bên đường vẫn còn những đôi quang gánh chơ vơ buồn... *
    Mai này nếu không còn gánh hàng rong...Giấc mơ của những đứa trẻ nghèo sẽ trôi về đâu? *
    Về đâu khi quang gánh của mẹ không còn...
    Quang gánh hàng rong. Quang gánh cuộc đời, sao nghe đến buốt lòng....!
    ** ( Trần Cường )

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB